Nguyệt Tẫn Chi Quy - Chương 2

Cập nhật lúc: 24/07/2026 13:03

2.

Mưa phùn rạng sáng tạt thẳng vào mặt lạnh ngắt.

Hai mẹ con ta bước đi liên tục suốt đêm trên đường núi.

Quần áo ướt sũng dính c.h.ặ.t vào người, bắp chân ta mỏi rát.

Mẹ ta run rẩy, mấy lần định quỳ gục xuống nền đất nhão.

"Thanh Chi, nghỉ một chút đi con... Mẹ không đi nổi nữa."

"Không được dừng." Ta siết c.h.ặ.t t.a.y bà. "Lỡ một bước là mất mạng."

Kiếp trước ta sống ở Tần phủ mười năm, quá quen với cách làm việc của bọn buôn người.

Sáng sớm hôm sau, chúng chắc chắn sẽ lùng sục khắp nơi.

Ta chủ động dẫn mẹ rẽ vào đường rừng rậm rạp, bỏ qua đường quan đạo phẳng lì.

Mỗi khi thấy vết chân lạ hay cỏ bị dẫm bẹt, ta lập tức đổi hướng.

Ta bẻ một cành cây nhiều lá, vừa đi vừa xoá sạch dấu chân hai mẹ con trên nền đất mềm.

Mẹ thở dốc, nhìn ta bằng ánh mắt kinh ngạc.

Bà không hiểu sao đứa con gái vốn quanh năm quanh quẩn trong nhà lại thông thuộc đường núi và cẩn trọng đến thế.

"Thanh Chi, sao con..."

"Mẹ, từ bây giờ đừng hỏi vì sao. Chỉ cần tin con."

Xa xa phía chân núi, tiếng ch.ó săn sủa dồn dập vang lên.

Bọn chúng đã bắt đầu truy đuổi.

Cùng lúc đó, tại nhà cũ Lâm gia.

Hai tên buôn người đứng trước khoảng sân trống, mặt mày hầm hầm.

Chúng phát hiện trong nhà chỉ còn lại một mình Thanh Nguyệt.

"Con ranh kia đâu? Mẹ nó đâu?"

Tên cầm đầu túm lấy cổ áo Lâm phụ, tát mạnh một cái.

"Ngươi dám lấy tiền rồi thả người trốn?"

Lâm phụ hoảng loạn, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Tiền c.ờ b.ạ.c hắn đã nướng sạch vào sòng bài đêm qua, lấy đâu ra trả lại.

"Chúng nó trốn rồi! Để lão t.ử đi bắt chúng về!"

Hắn gào lên, chạy xộc ra giữa đường thôn, vừa đi vừa c.h.ử.i rủa tàn nhẫn.

Hắn vu cho mẹ ta tội ngoại tình, dắt con gái bỏ trốn theo trai.

Dân làng đứng vây quanh chỉ trỏ, người thương hại, kẻ nghi ngờ.

Có người muốn đi báo quan phủ, liền bị hai tên buôn người hung tợn lườm một cái phải ngậm miệng.

Lâm phụ đỏ ngầu mắt, gào to trước mặt mọi người.

"Bắt được chúng, ta thưởng năm lượng bạc!"

Dưới sự kích động của đồng tiền, vài kẻ hám lợi trong thôn bắt đầu cầm gậy gộc theo hắn lên núi.

Tiếng gậy gộc đập vào bụi cây ngày càng gần.

Mẹ ta hoảng loạn, trượt chân ngã sấp xuống dốc đá.

Ta lao đến đỡ bà.

Cạnh đá sắc nhọn cào rách lòng bàn tay ta, m.á.u tươi ứa ra chảy ròng ròng xuống cổ tay.

Ta không thấy đau.

Ta kéo mẹ rúc sâu vào sau một tảng đá lớn rậm rạp cỏ dại.

Một tên buôn người tay cầm d.a.o quắm bước tới, gót giày hắn dừng lại chỉ cách chỗ ta trốn vài bước chân.

Mẹ ta bịt c.h.ặ.t miệng, nước mắt trào ra.

Ta nhặt một viên đá nhỏ, dồn lực ném mạnh về phía bụi cây đối diện.

"Sột soạt!"

Tên buôn người quay giắt đầu lại.

"Bên đó! Đuổi theo!"

Cả đám người rầm rập chạy về hướng ngược lại.

Hai mẹ con ta thoát c.h.ế.t trong gang tấc.

Mẹ run rẩy ôm lấy ta, nước mắt rơi lã chã trên vai áo ướt.

Ta lau vết m.á.u trên tay vào tà áo, ánh mắt lạnh lẽo nhìn theo hướng đám người vừa đi.

"Muốn sống thì phải đi tiếp."

Mây đen kéo đến, trời đổ mưa tầm tã.

Sấm chớp giật liên hồi trên đỉnh núi.

Ta dìu mẹ chạy vào một ngôi miếu Sơn Thần bỏ hoang giữa rừng để trú tạm.

Vừa bước qua cánh cửa gỗ mục nát, mùi m.á.u nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.

Ta giật mình, đẩy mẹ lui ra sau lưng.

Sau lưng tượng thần bám đầy màng nhện, một nam nhân mặc hắc y đang ngồi tựa vào bệ đá.

Trên vai hắn cắm một mũi tên ngắn, phần bụng bị c.h.é.m một đường sâu, m.á.u nhuộm ướt cả mảng áo.

Dù gục xuống, bàn tay hắn vẫn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm cổ thô ráp.

Nghe tiếng động, hắn đột ngột ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn bén nhọn như lưỡi d.a.o rút ra khỏi vỏ.

"Lại gần... ta sẽ g.i.ế.c ngươi."

Giọng hắn khàn đục, chứa đựng sát khí rùng rợn.

Ta đứng khựng lại, nhìn vết m.á.u đen xì chảy ra từ vết thương của hắn.

Nếu bỏ đi lúc này, hắn chắc chắn không sống qua nổi đêm nay.

Ta không lùi lại, cũng không tiến tới quá nhanh.

"Mũi tên có độc." Ta nói. "Ngươi không rút ra, nửa canh giờ nữa độc phát tận tim."

Hắn nhíu mày, ánh mắt cảnh giác vẫn không giảm.

Ta lấy con d.a.o nhỏ mang theo, đưa lên ngọn lửa đèn dầu cũ trong miếu hơ nóng.

Ta dùng vải sạch lau vết m.á.u xung quanh.

"Sẽ rất đau."

Ta ấn mạnh lưỡi d.a.o, cắt mở phần thịt hoại t.ử quanh vết thương rồi dứt khoát rút mũi tên ra.

Máu đen phun ra nền đất.

Người đàn ông gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên trán, răng siết c.h.ặ.t đến mức rỉ m.á.u nhưng không rên một tiếng.

Ta lấy hũ t.h.u.ố.c cầm m.á.u thô sơ mang theo rắc lên vết thương, rồi xé tà áo băng bó lại cho hắn.

Mẹ ta run rẩy gom ít củi khô gần đó, đốt lên một đống lửa nhỏ để sưởi ấm.

Người đàn ông tựa đầu vào tường miếu, hơi thở dần ổn định.

Hắn nhìn ta, giọng trầm thấp.

"Vì sao cứu ta?"

Ta thu dọn con d.a.o, thản nhiên đáp.

"Ta cứu người, vì người học y không muốn thấy người c.h.ế.t."

Ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt góc cạnh của hắn.

Hắn âm thầm quan sát từng động tác của ta.

Cách ta rửa vết thương, phân loại d.ư.ợ.c liệu thô và thắt nút băng gạc vô cùng thuần thục.

Trên ngón tay ta có những vết chai đặc trưng của người thường xuyên bốc t.h.u.ố.c.

"Hai mẹ con ngươi... đêm tối đi đường núi làm gì?" Hắn hỏi.

"Trốn chạy." Ta đáp ngắn gọn.

"Trốn ai?"

"Bọn buôn người."

Hai chữ vừa thốt ra, đồng t.ử người đàn ông lập tức co lại.

Sát khí vừa dịu xuống trên người hắn lại trỗi dậy, nhưng lần này không hướng về phía ta.

Hắn như vừa xác nhận được một thông tin quan trọng.

Bàn tay hắn lại siết c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm.

"Ngươi nói... buôn người?"

Ta nhìn phản ứng của hắn, trong lòng tự hiểu người này tuyệt đối không phải kẻ vô danh tiểu tốt.

Hắn đang điều tra cùng một chuyện với thứ mà Tần phủ đang che giấu.

Nhưng ta không hỏi thêm. Tò mò quá nhiều chỉ làm ta c.h.ế.t nhanh hơn.

"Suýt!"

Một tiếng còi hiệu sắc bén xé tan tiếng mưa rơi bên ngoài miếu.

Người đàn ông lập tức đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo.

Ngay sau đó, vài bóng đen mặc hắc y lao vào miếu hoang, quỳ một gối xuống đất.

"Chủ t.ử, thuộc hạ đến chậm."

Cùng lúc đó, tiếng bước chân xộn xáo của Lâm phụ và đám buôn người cũng đuổi tới cửa miếu.

"Chúng nó ở trong này!" Lâm phụ gào lên.

Nhưng hắn chưa kịp bước qua bậc cửa, thanh kiếm của hắc y nhân đã tuốt khỏi vỏ.

Ánh thép lạnh lóe lên.

Tiếng va chạm của binh khí và tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang lên dữ dội trong mưa.

Ta không chần chừ một giây, kéo tay mẹ xông ra bằng cánh cửa sau hư hại của miếu hoang.

Lâm phụ thoáng thấy bóng lưng ta, định đuổi theo nhưng bị một hắc y nhân vung kiếm c.h.é.m sượt qua vai.

Hắn sợ hãi gào lên một tiếng rồi vứt gậy chạy thục mạng xuống núi.

Đám buôn người ngã gục từng kẻ một dưới lưỡi kiếm sắc bén.

Mưa dần ngớt.

Trận chiến ngắn ngủi kết thúc.

Thủ lĩnh hắc y nhân bước đến trước mặt ta, đưa mắt nhìn người đàn ông vừa được ta cứu.

Cố Trường Uyên rút một túi bạc nặng trịch từ trong n.g.ự.c áo ra, đưa về phía ta.

Thuộc hạ của hắn nói: "Cô nương, chủ t.ử nhà ta muốn mời hai mẹ con cùng về thành. Nơi này không an toàn."

Ta nhìn túi bạc, rồi nhìn người đàn ông bí ẩn kia.

Ta lắc đầu.

"Ta không nhận bạc."

"Cũng không đi cùng các ngươi."

Cố Trường Uyên nhướng mày, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên hiếm có.

Ta tiến lại gần thuộc hạ của hắn, chỉ vào hũ t.h.u.ố.c trị thương trên lưng hắn.

"Ta chỉ xin hũ t.h.u.ố.c này cho mẹ ta."

Cố Trường Uyên nhìn ta rất lâu, rồi phất tay bảo thuộc hạ đưa hũ t.h.u.ố.c cho ta.

Ta nhận lấy t.h.u.ố.c, dìu mẹ quay lưng bước đi.

"Ân cứu mạng hôm nay coi như thanh toán. Sau này ai đi đường nấy."

Chiều tà, ráng chiều đỏ quạch phủ lên cổng thành huyện An Bình.

Thành nhỏ nhưng dòng người ra vào tấp nập, tiếng rao hàng vang vọng khắp các con phố.

Nơi này xa lạ. Không ai biết ta là ai, cũng không ai biết đến cái tên Lâm gia hay Tần phủ.

Ta cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình chấn động, lần đầu tiên sau hai kiếp sống, ta mới hít thở một hơi thật sâu.

Ta tìm một quán trọ nhỏ rải rác ở góc phố xẩm tối, thuê một căn phòng nhỏ nhất.

Mẹ ta ngồi trên giường, đôi bàn tay gầy gộc nắm c.h.ặ.t tà áo.

"Thanh Chi... chúng ta không có ruộng đất, không có họ hàng, sau này biết sống thế nào?"

Ta bước đến bên cửa sổ, nhìn dòng người nhộn nhịp bên dưới.

Trong đầu ta đã vạch ra rõ ràng từng bước đi.

Ta biết đơn t.h.u.ố.c, biết cách phân biệt d.ư.ợ.c liệu, biết tính toán sổ sách.

"Kiếp này, chúng ta sẽ sống bằng chính mình."

Ngọn đèn dầu trong phòng trọ chao đảo theo cơn gió đêm.

Ta ngồi bên bàn, âm thầm nhẩm tính số tiền ít ỏi còn lại để thuê một căn nhà nhỏ và mua nguyên liệu làm t.h.u.ố.c buôn bán.

Cùng lúc đó, tại Tần phủ rộng lớn cách xa hàng trăm dăm.

Cổng lớn Tần phủ mở rộng, chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại giữa sân.

Gia chủ Tần mặc áo dài tơ lụa, gương mặt hiền từ như vị Bồ Tát.

Ông ta tự tay nâng Thanh Nguyệt dậy, mỉm cười dịu dàng.

Ông ta lấy trong tay áo ra một chiếc vòng ngọc thượng hạng, đeo vào tay Thanh Nguyệt.

Thanh Nguyệt nhìn chiếc vòng ngọc lấp lánh, lòng tràn ngập kiêu hãnh và mãn nguyện.

Nó tin rằng mình đã dẫm lên đầu ta, giành lấy cuộc sống gấm vóc lụa là.

Gia chủ Tần cho người dẫn nó đi tham quan hậu viện.

Khi đi qua một góc sân hẻo lánh, Thanh Nguyệt vô tình tò mò ngoái nhìn một cánh cửa sắt đen ngòm, khóa c.h.ặ.t bằng ba xích sắt lớn nằm sâu dưới lòng đất.

Nó vừa hé miệng định hỏi, bà t.ử đi bên cạnh đã lập tức giật mạnh tay nó, lạnh giọng.

"Đừng nhìn linh tinh."

Gia chủ Tần đứng xa xa, liếc nhìn cánh cửa sắt, ánh mắt sâu thẳm lạnh như băng giá.

Dưới lòng đất tối om, sau cánh cửa sắt dày nặng, tiếng khóc nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng của một thiếu nữ lại vang lên mơ hồ.

Thanh Nguyệt không nghe thấy, nó mải mê ngắm nghía chiếc vòng ngọc trên tay.

Gia chủ Tần mỉm cười:

"Từ hôm nay, nơi này chính là nhà của con."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nguyệt Tẫn Chi Quy - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD