Nguyệt Tẫn Chi Quy - Chương 7
Cập nhật lúc: 24/07/2026 13:04
7.
Sau khi Lục Đình Xuyên rời đi, y quán trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.
Tống Vân Nương đứng bên bếp lửa, tay cầm chiếc quạt nan rơm mà lòng vẫn còn bàng hoàng.
Bà quay sang nhìn Thanh Chi, giọng dạt dào lo lắng:
"Thanh Chi, con thật sự hối hận vì không theo cha con về Lục phủ sao?"
Thanh Chi thản nhiên lắc đầu, tiếp tục bốc t.h.u.ố.c vào túi.
Nàng biết rõ nếu lúc này bước chân vào Lục phủ, thân phận tiểu thư lộ diện sẽ đ.á.n.h động Tần gia.
Thanh Nguyệt vẫn đang mắc kẹt trong cái bẫy ngọt ngào ở Tần phủ.
Nghi ngờ sẽ chỉ khiến Tần gia ra tay thủ tiêu em gái nàng nhanh hơn.
Muốn cứu một người, không thể chỉ chạy trốn mà phải đập tan cái l.ồ.ng nhốt người đó.
Tống Vân Nương tiến lại, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt của con gái.
Thanh Chi nhìn mẹ, ánh mắt kiên định.
"Con đã chờ thêm một kiếp, không ngại chờ thêm vài tháng."
…
Lục phủ rộng lớn.
Lục Đình Xuyên đứng lặng trước bàn gỗ, nhìn ngắm chiếc trâm đồng hoen gỉ còn lại.
Quản gia cẩn trọng tiến vào khẽ hỏi:
"Lão gia, có cần thuộc hạ dẫn người sang An Bình đón phu nhân và tiểu thư về ngay không?"
Lục Đình Xuyên thở dài, chậm rãi lắc đầu.
Ông hiểu đứa con gái vừa nhận lại này có suy tính và bản lĩnh vượt xa tưởng tượng của mình.
Nàng không giận ông, nàng chỉ đang chọn con đường an toàn nhất để bảo vệ muội muội.
Lục Đình Xuyên cất chiếc trâm vào hộp gấm, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
"Nếu con bé muốn tự đi... ta sẽ dọn sạch con đường phía trước."
Ông truyền lệnh cho quản gia âm thầm phân bố cao thủ bảo vệ y quán Thanh Tâm, đồng thời huy động toàn bộ các mối quan hệ để điều tra Tần phủ.
Trong thư phòng nhỏ của y quán, Cố Trường Uyên trải một tấm bản đồ chi tiết lên bàn.
Trên đó đ.á.n.h dấu hàng loạt điểm mất tích trải dài khắp huyện An Bình và các vùng phụ cận.
Tất cả các tuyến đường đều chỉ về hai đầu mối: thương đội lạ và hậu viện Tần phủ.
Thanh Chi nhìn vào từng dấu mực đỏ, ký ức mười năm ở Tần phủ kiếp trước lại cuộn trào.
Nàng nhớ những đêm không trăng, tiếng bánh xe nghiến ken két trên nền sỏi ngoài hậu viện.
Khi đó nàng chỉ là một nghĩa nữ bị cấm bước ra khỏi phòng, chưa từng được phép hỏi một câu.
Đối chiếu thời gian, Cố Trường Uyên nhận ra mọi đợt chuyển người đều diễn ra vào đêm tối trời.
Một đường dây buôn người khổng lồ đã vận hành suốt nhiều năm dưới vỏ bọc thiện nguyện.
Cố Trường Uyên thu lại bản đồ, nhìn Thanh Chi.
"Muốn bắt cá lớn... phải kiên nhẫn."
Giữa trưa, một đám người nháo nhào khiêng một thương nhân bất tỉnh vào y quán.
Sắc mặt người đó tím tái, môi thâm sì, nhịp thở đứt quãng do ngộ độc thực phẩm nặng.
Mấy y quán lớn trong thành đều đã lắc đầu từ chối vì sợ người c.h.ế.t tại tiệm.
Thanh Chi bước ra, lấy ngón tay ấn mạnh vào huyệt vị dưới cổ người bệnh để kiểm tra.
Nàng nhanh ch.óng kê đơn t.h.u.ố.c cấp cứu giã độc, kết hợp châm cứu xả độc ở năm ngón tay.
Chỉ nửa canh giờ sau, thương nhân nôn ra một bãi đen rồi từ từ mở mắt hồi tỉnh.
Gia quyến gục xuống dập đầu vái lạy Thanh Chi.
Tiếng lành đồn xa, người dân trong huyện bắt đầu rỉ tai nhau gọi nàng là "Tiểu thần y".
Y quán Thanh Tâm từ đó ngày nào cũng đông nghịt người đến khám.
Thu nhập của hai mẹ con nhờ vậy mà dần ổn định.
Nhưng y quán đông khách lại chọc giận vài kẻ ganh ghét.
Một tên lưu manh hung tợn dẫn theo hai gã tay sai xông vào giật tung rèm che, đập phá bàn ghế.
Hắn gào lên vu khống Thanh Chi bốc t.h.u.ố.c giả làm người nhà hắn bệnh nặng hơn.
Người dân xung quanh bắt đầu xầm xì, hoang mang.
Thanh Chi vẫn bình tĩnh đứng sau bàn, tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o nhỏ giấu trong ống tay áo.
Đột nhiên, ba vóc dáng lực lưỡng đóng giả khách qua đường từ ngoài bước vào.
Chỉ bằng vài động tác gạt tay dứt khoát, họ đã đè gập tay tên lưu manh ra sau lưng, giải thẳng lên nha môn.
Thanh Chi ngơ ngác nhìn họ nhanh ch.óng giải quyết rắc rối rồi biến mất vào dòng người.
Nàng chỉ nghĩ mình gặp may được người tốt giúp đỡ.
Ở một góc trà quán xa xa, gia đinh trở về báo cáo lại toàn bộ sự việc cho Lục Đình Xuyên.
Lục Đình Xuyên nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt dặn:
"Đừng để con bé biết."
Song song lúc đó, tại Tần phủ.
Lâm Thanh Nguyệt được khoác lên người áo gấm lụa là, ăn uống phủ phê.
Nhưng niềm vui chiến thắng của nó bắt đầu rạn nứt.
Số lượng nghĩa nữ trong phủ càng ngày càng thưa thớt một cách bất thường.
Mỗi lần nó tò mò hỏi, các bà t.ử đều nở nụ cười hiền hậu đáp lại một câu quen thuộc:
"Đã được gả vào chỗ đại phú đại quý rồi."
Nhưng không một ai gửi thư về, cũng không một ai quay lại thăm phủ.
Những nghĩa nữ còn lại thì im lặng như những bóng ma, tuyệt đối né tránh ánh mắt của nhau.
Thanh Nguyệt bắt đầu âm thầm ghi chép lại tên của từng người vào một mảnh giấy nhỏ.
Nó nhận ra cứ mỗi tháng lại có ít nhất hai người "được gả đi".
Thanh Nguyệt siết c.h.ặ.t chiếc vòng ngọc trên cổ tay.
"Không thể có nhiều sự trùng hợp như vậy."
Chạng vạng tối, Thanh Nguyệt đi dạo qua hành lang phía Tây ít người qua lại.
Từ dưới những phiến đá dưới chân, nó nghe thấy tiếng ho khan yếu ớt, đứt quãng.
Âm thanh vọng lên từ lòng đất tối om.
Nó giật mình dừng bước, định cúi xuống soi xét kẽ đá.
Một nha hoàn già lau dọn gần đó lập tức lao đến, giật mạnh tay nó kéo ra xa.
Bà t.ử nhìn quanh bằng ánh mắt sợ hãi, khẽ thì thầm vào tai Thanh Nguyệt:
"Muốn sống thì đừng tò mò."
"Ở đây... biết càng ít càng sống lâu."
Nói xong, nha hoàn già vội vã ôm chậu cây bỏ đi thẳng.
Thanh Nguyệt đứng rụng rời giữa hành lang lộng gió, toàn thân nổi đầy gai ốc.
Ở một kho hàng bỏ hoang ngoài ngoại thành An Bình.
Cố Trường Uyên cùng thuộc hạ đột kích vào bên trong sau khi nhận được mật báo.
Căn nhà trống rỗng nhưng trên nền đất còn vứt vãi vài sợi dây thừng dính m.á.u và một số phấn trang điểm của nữ giới.
Kẻ bắt người vừa dọn dẹp hiện trường và rút đi cách đó không lâu.
Cố Trường Uyên cúi người soi đèn dầu, nhặt lên một mảnh vải rách bị kẹt ở kẽ hở sàn gỗ.
Mảnh vải bằng tơ lụa đắt tiền, góc góc thêu một hoa văn hình chữ "Tần" bằng chỉ vàng.
Đây là chứng cứ vật chất đầu tiên trực tiếp buộc tội Tần phủ.
Cố Trường Uyên cẩn thận gói mảnh vải vào khăn tay.
"Bọn chúng bắt đầu sơ hở."
Cố Trường Uyên mang mảnh vải thêu đến y quán giao cho Thanh Chi.
Vừa nhìn thấy nếp thêu, Thanh Chi lập tức nhận ra ngay.
Đây chính là loại gấm rèm che chỉ dùng riêng cho các chuyến xe ngựa chở nghĩa nữ của Tần phủ.
Mọi manh mối kiếp trước và chứng cứ kiếp này đã hoàn toàn trùng khớp.
Nhìn mảnh vải, hình ảnh Thanh Nguyệt lại hiện lên khiến tim Thanh Chi đập liên hồi.
Nàng lo sợ sự việc vỡ lỡ, Tần phủ sẽ ra tay diệt miệng toàn bộ nghĩa nữ trong phủ.
Thanh Chi quay sang nhìn Cố Trường Uyên, giọng dồn dập:
"Ta sợ... không còn kịp."
Cố Trường Uyên đặt tay lên bàn, trấn an nàng phải giữ cái đầu lạnh, một sơ suất nhỏ sẽ trả giá bằng mạng sống của tất cả.
Đêm đó tại Tần phủ, trời tối đen không một ngôi sao.
Thanh Nguyệt bị tiếng bánh xe cào trên nền đá làm cho giật mình tỉnh giấc.
Nó hé mở cánh cửa sổ phòng ngủ nhìn ra ngoài sân.
Một chiếc xe ngựa phủ vải đen tuyền kín kẽ đang từ từ lăn bánh ra cửa sau.
Bốn gã gia đinh tay lăm lăm gậy sắt đi theo bảo vệ cực kỳ cẩn thận.
Từ trong thùng xe đóng kín, những tiếng va đập yếu ớt cùng tiếng rên nghẹn ngào vọng ra ngoài.
Thanh Nguyệt hoảng hốt định đẩy cửa lao ra xem.
"Khụ."
Một bóng đen bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng nó từ lúc nào.
Bà t.ử quản sự đứng trong bóng tối, trên mặt vẫn là nụ cười hiền từ nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như quỷ dữ.
Bà ta tiến lại gần, vỗ nhẹ lên vai Thanh Nguyệt, giọng êm ru:
"Nghĩa tiểu thư... khuya thế này còn chưa ngủ sao?"
Thanh Nguyệt giật thót người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ.
Bà t.ử ghé sát vào tai nó, thì thầm từng chữ:
"Có những chuyện... không nhìn thấy sẽ tốt hơn."
