Nguyệt Tẫn Chi Quy - Chương 8

Cập nhật lúc: 24/07/2026 13:04

Lâm Thanh Nguyệt gần như thức trắng cả đêm.

Tiếng va đập rên nghẹn đứt quãng từ cỗ xe phủ vải đen vẫn dồn dập xoáy vào tâm trí nó.

Sáng sớm, tại bàn ăn trong nhà ăn chung, chiếc ghế đối diện nó trống hống.

Một nghĩa nữ hôm qua còn ngồi thêu hoa bên cạnh nó nay đã biến mất không dấu vết.

Bà t.ử quản sự vẫn tươi cười gắp thức ăn cho từng người, dịu dàng như một người mẹ.

Gia chủ Tần bước vào, phong thái ôn hòa, ân cần hỏi han việc học lễ nghi của các nghĩa nữ.

Không một ai nhắc đến người vừa biến mất. Mọi người đều cúi đầu nhai cơm trong câm lặng.

Càng bình yên, sống lưng Thanh Nguyệt càng lạnh buốt.

Nó biết nếu tiếp tục giả vờ ngu ngơ, người tiếp theo bị lôi lên chiếc xe ngựa đêm tối kia sẽ là chính mình.

Nó siết c.h.ặ.t đũa, thầm hạ quyết tâm.

"Nếu ta không tìm... sẽ chẳng còn ai biết sự thật."

Giờ học lễ nghi buổi chiều vừa kết thúc, Thanh Nguyệt giả vờ đau bụng xin về phòng nghỉ sớm.

Nàng lén lách qua dãy hành lang vắng, lẻn sang khu kho chứa đồ phía Tây Tần phủ.

Chờ đến khi toán gia đinh tuần tra vừa đổi ca bước đi, nàng lách người chui qua cửa hông.

Trong gian kho chất đầy hòm xiễng cũ nát, nền gạch bám bụi mỏng lộ rõ những vệt hằn bánh xe rất mới.

Nàng tiến lại gần chiếc kệ gỗ cao sát tường, nhận ra nó bị lệch khỏi vị trí ban đầu một khoảng nhỏ.

Phía sau kệ gỗ lộ ra một tay nắm bằng sắt đã hoen gỉ.

Thanh Nguyệt nín thở, dùng hết sức kéo mạnh tay nắm.

Một mảng tường đá lặng lẽ dịch chuyển, để lộ một lối đi tối om dẫn thẳng xuống lòng đất.

Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi kèm theo một luồng khí lạnh buốt.

Nàng run rẩy thì thầm:

"Hóa ra... thật sự có nơi này."

Thanh Nguyệt rón rén bước xuống từng bậc thang đá dốc đứng.

Tầng hầm sâu hun hút, hai bên là những gian phòng ngục được ngăn bằng chấn song sắt dày nẹp khóa lớn.

Từ trong bóng tối, tiếng khóc nghẹn ngào, yếu ớt vang lên khắp nơi.

Có thiếu nữ bị xích chân vào bệ đá, cổ tay tứa m.á.u.

Có người sốt mê man nằm bệt trên nền đất ẩm thấp, môi khô nứt nẻ.

Có người liên tục lẩm nhẩm gọi cha gọi mẹ trong vô vọng.

Thanh Nguyệt c.h.ế.t lặng, chân tay bủn rủn.

Nàng nhận ra gương mặt của rất nhiều người từng là nghĩa nữ trong phủ, những người mà bà t.ử bảo rằng đã "được gả vào chốn đại phú đại quý".

Một cô gái yếu ớt chìa bàn tay gầy guộc qua khe sắt, thều thào:

"Xin... cứu chúng ta..."

Thanh Nguyệt hoảng sợ lùi lại, chạy xộc vào gian phòng rộng ở cuối dãy mật thất.

Trên chiếc bàn gỗ đơn sơ giữa phòng đặt duy nhất một cuốn sổ bọc bìa da đen.

Nàng lao đến, run rẩy lật mở từng trang.

Mỗi trang sổ đều ghi chép tỉ mỉ tên họ, quê quán, tuổi tác của từng nghĩa nữ.

Bên cạnh là số lượng bạc giao dịch, tên thương nhân mua và ngày giờ xe vận chuyển xuất phủ.

Rất nhiều cái tên đã bị gạch một đường mực đỏ sẫm.

Nàng thấy tên Bạch Liên bị gạch đỏ. Nàng thấy tên những người bạn mới biến mất gần đây.

Cuốn sổ dừng lại ở trang gần cuối, vẫn còn chừa trống vài dòng.

Thanh Nguyệt run rẩy ngẩng đầu, trán đầm đìa mồ hôi.

"Đây... không phải gia phả."

Sơ ý bấm móng tay quá sâu vào mép bàn gỗ, một giọt m.á.u từ ngón tay Thanh Nguyệt nhỏ xuống trang sổ đen.

Trong khoảnh khắc giọt m.á.u thấm vào thớ giấy, đầu nàng đau nhói như bị xé rách.

Mặt nước hồ sen nổi sóng dữ dội.

Đêm mưa tầm tã, ánh đèn l.ồ.ng chao đảo.

Gia chủ Tần đứng tựa lan can, ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã gia đinh dìm một người xuống đáy nước.

Sợi dây thừng trói c.h.ặ.t. Tảng đá đè nặng.

Tiếng nước b.ắ.n tung xối xả vĩnh viễn nuốt chửng một thân hình mảnh mai.

Thanh Nguyệt ôm c.h.ặ.t lấy đầu, ngã gục xuống nền đá lạnh ngắt.

Ký ức của hai kiếp sống cuồn cuộn vỡ tan và chồng lấp lên nhau trong tâm trí nàng.

Nàng thì thầm trong đớn đau:

"Không... không đúng..."

Mảnh ký ức cuối cùng tan ra, hiện lên rõ mùng mịt.

Người bị trói c.h.ặ.t, bị ném xuống hồ sen dìm c.h.ế.t ở kiếp trước không phải là nàng.

Đó là Lâm Thanh Chi.

Thanh Chi đã chấp nhận bước vào Tần phủ, gánh chịu mười năm địa ngục để đổi lấy sự an toàn cho mẹ và nàng.

Để rồi cuối cùng, Thanh Chi c.h.ế.t t.h.ả.m dưới đáy hồ sen lạnh ngắt mà không một ai hay biết.

Còn nàng kiếp trước chỉ vì bần hàn mà ghen ghét, uất hận tỷ tỷ của mình đến tận lúc c.h.ế.t.

Kiếp này, Thanh Chi bình tĩnh buông tay nhường khế ước bán thân, không phải vì ích kỷ hay tham vinh hoa.

Mà vì Thanh Chi biết không thể cản một kẻ đang mù quáng lao đầu xuống vực thẫm.

Thanh Nguyệt bò xoài trên nền đá, nước mắt trào ra xối xả, gạt đi vết m.á.u trên cuốn sổ.

Nàng bật khóc nức nở trong nghẹn ngào:

"Người c.h.ế.t... là tỷ..."

Thanh Nguyệt lảo đảo trèo lên khỏi mật thất, kéo kệ gỗ về vị trí cũ rồi mò về phòng riêng.

Đứng trước gương đồng, nàng nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của chính mình.

Từng lời mỉa mai, từng ánh mắt ghen ghét nàng dành cho Thanh Chi ở kiếp trước và kiếp này lần lượt hiện về như những cái tát.

Nàng gục mặt vào hai bàn tay, bờ vai rung lên dữ dội.

Nàng hận sự ngu ngốc, tham lam của bản thân đã đẩy mình vào hang quỷ và phụ lại tấm lòng của chị.

Nhưng nàng hiểu khóc lóc lúc này chẳng giải quyết được gì.

Nàng không thể tiếp tục là gánh nặng hay con cờ để Tần phủ dùng uy h.i.ế.p Thanh Chi nữa.

Nàng sụt sịt lau khô nước mắt, ánh mắt dần hiện lên sự quyết tuyệt.

"Tỷ... muội sai rồi..."

Thanh Nguyệt nhanh ch.óng xé một mảnh giấy nhỏ giấu dưới đáy hộp phấn.

Nàng cầm cọ, vội vã viết vài chữ ngắn gọn:

"Kho phía Tây."

"Đêm không trăng."

"Cứu người."

Nàng tháo chiếc khuyên tai bằng bạc – vật duy nhất mẹ từng làm cho hai chị em – gói c.h.ặ.t cùng mảnh giấy.

Sáng hôm sau, Tần phủ mở cửa phát cháo từ thiện trước cổng.

Thanh Nguyệt xung phong ra phát cháo. Nàng tinh mắt nhận ra một tiểu ăn mày từng được nàng cho bánh bao vài ngày trước.

Nhân lúc bà t.ử quay lưng, nàng nhanh tay nhét gói giấy vào tay đứa trẻ, thì thầm dặn dội:

"Mang đến Thanh Tâm Y Quán ở An Bình cho Lâm Thanh Chi."

"Nếu còn nhận ra tỷ ấy... hãy đưa tận tay."

Đứa trẻ gật đầu, vội vã chui tọt vào dòng người đông đúc rồi biến mất.

Trong thư phòng tĩnh mịch của gia chủ Tần.

Gia chủ bước xuống mật thất, tiến lại chiếc bàn gỗ đặt cuốn sổ bìa đen.

Ông ta rọi đèn dầu, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên bề mặt bàn gỗ.

Chiếc lông chim nhỏ ông ta cố ý kẹp ở gáy sổ đã bị lệch sang một bên, trên mép trang giấy còn đọng một vệt m.á.u khô nhỏ bằng hạt đậu.

Sắc mặt gia chủ Tần không hề biến đổi, nhưng nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ xuống băng giá.

Ông ta cất cuốn sổ, chậm rãi bước lên phòng trên rồi triệu tập bà t.ử quản sự.

"Hôm nay có ai vắng mặt hoặc có biểu hiện bất thường?"

Bà t.ử run rẩy đọc tên từng nghĩa nữ, báo cáo lịch trình sinh hoạt trong ngày.

Khi nghe đến tên Lâm Thanh Nguyệt xin nghỉ buổi chiều vì đau bụng, ánh mắt gia chủ Tần tối sầm lại.

Ông ta nhấp một ngụm trà lạnh, giọng thản nhiên nhưng chứa đầy sát khí:

"Trong phủ... có chuột rồi."

Tại y quán Thanh Tâm ở huyện An Bình.

Tiểu ăn mày thở hổn hển chạy xộc vào cửa, đưa gói nhỏ cho Thanh Chi.

Thanh Chi mở lớp vải, chiếc khuyên tai bạc quen thuộc lập tức đập vào mắt nàng.

Nàng mở mảnh giấy ra, ba dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực đen hiện lên ngắn gọn.

Sắc mặt Thanh Chi lập tức biến đổi, ngón tay siết c.h.ặ.t mảnh giấy đến mức nhăn nhúm.

Cố Trường Uyên đứng bên cạnh ghé mắt nhìn qua, nét mặt hắn lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Sự thật dưới mật thất Tần phủ đã được xác nhận, thời gian không còn nhiều.

Thanh Chi ngẩng đầu nhìn Cố Trường Uyên, ánh mắt đong đầy sự quyết đoán và sát khí.

"Không thể chờ thêm nữa."

Gia chủ Tần bước ra khỏi thư phòng, bình thản hạ lệnh cho bọn gia đinh:

"Khóa toàn bộ cửa phủ. Từ hôm nay... không một nghĩa nữ nào được phép bước ra ngoài."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nguyệt Tẫn Chi Quy - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD