Nguyệt Tẫn Chi Quy - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/07/2026 13:04
9.
Thanh Chi trải tấm bản đồ Tần phủ lên bàn gỗ.
Bên cạnh là mảnh giấy nhăn nhúm Thanh Nguyệt liều mạng gửi ra.
Nàng cầm b.út son, khoanh một đường đỏ đậm ngay vị trí mật thất phía Tây, đ.á.n.h dấu rõ lối vào duy nhất và con đường thoát hiểm.
Cố Trường Uyên quan sát kỹ địa hình, lập tức chia lực lượng thành ba nhóm dứt khoát.
Nhóm thứ nhất trực tiếp theo Thanh Chi đột nhập mật thất cứu người.
Nhóm thứ hai do Huyền Phong dẫn đầu, mai phục sẵn ở cổng sau để mở đường rút lui.
Nhóm cuối cùng bí mật khống chế các toán lính tuần tra, tạo khoảng trống an toàn trong thời gian ngắn nhất.
Lục Đình Xuyên điều động toàn bộ lực lượng thương đội, giả làm đoàn xe chở gạo giao cho Tần phủ, giấu phía sau những cỗ xe ngựa trống để tiếp ứng.
Ông chu đáo chuẩn bị sẵn vô số quần áo ấm, lương khô và t.h.u.ố.c trị thương cho các cô gái ngay khi thoát ra ngoài.
Thanh Chi nhìn quanh phòng, giọng lạnh băng và kiên định.
"Đêm nay... chúng ta chỉ có một cơ hội."
"Mục tiêu là cứu người, tuyệt đối không được ham chiến hay tìm cách g.i.ế.c gia chủ Tần."
Nếu đ.á.n.h động toàn phủ, Tần gia sẽ lập tức tiêu hủy cuốn sổ đen và thủ tiêu toàn bộ các nghĩa nữ dưới lòng đất.
Cố Trường Uyên nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng trầm xuống đầy uy lực.
"Ta sẽ đưa mọi người vào."
"Cũng sẽ đưa mọi người ra."
Thanh Chi gấp gọn tấm bản đồ, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Đời trước nàng đến muộn. Đời này... tuyệt đối không thể muộn nữa.
Nàng giơ tay thổi tắt ngọn đèn dầu, cả y quán chìm vào bóng tối.
Đoàn người chia làm ba hướng, lặng lẽ hòa vào đêm đen, xuất phát.
Dưới lòng đất Tần phủ, không khí ẩm mốc và lạnh buốt xộc thẳng vào mũi.
Thanh Nguyệt canh lúc bà t.ử quản sự đổi ca, lén mò xuống mật thất lần nữa.
Trong vạt áo nó giấu c.h.ặ.t vài chiếc bánh bao còn nóng hổi cùng một hũ nước nhỏ.
Hơn mười nghĩa nữ co gối trong phòng giam sợ hãi, thấy bóng người liền co rúm lại.
Thanh Nguyệt quỳ gục xuống nền đá, tự tay chuyền từng miếng bánh bao qua khe sắt.
Một cô gái vì quá đói, vừa nhai vừa để nước mắt rơi lã chã xuống đất.
Một nghĩa nữ nhỏ tuổi rón rén thò bàn tay gầy guộc ra, run rẩy nắm lấy tà áo Thanh Nguyệt.
"Có người đến cứu chúng ta thật sao?"
Thanh Nguyệt im lặng rất lâu, rồi nhìn thẳng vào mắt cô gái, mỉm cười rất nhẹ.
"Đợi thêm một đêm."
"Ngày mai... các muội sẽ được về nhà."
Nó không dám hứa chắc chắn, chỉ dặn mọi người giữ sức và tuyệt đối không gây tiếng động.
Trong lúc phát thức ăn, Thanh Nguyệt âm thầm mở lỏng then cửa của từng gian phòng.
Những ổ khóa hoen gỉ khó mở được nó dùng dầu mang theo bôi sẵn vào kẽ khóa.
Nó lấy cuốn sổ bìa đen trên bàn gỗ, cẩn thận giấu sâu vào lớp áo trong.
Nó nhìn quanh từng gian phòng giam, cố ghi nhớ vị trí từng người để dẫn đường nhanh nhất.
Thanh Nguyệt tự nhủ trong lòng, dù đêm nay có phải c.h.ế.t, nó cũng phải đưa bằng được họ ra ngoài.
Đúng giờ Hợi ba khắc, đoàn xe gạo của thương đội Lục gia xuất hiện trước cổng chính, thu hút toàn bộ sự chú ý của quân canh.
Cùng lúc đó, Cố Trường Uyên dẫn nhóm tinh nhuệ vòng ra bức tường phía Tây Tần phủ.
Hai thuộc hạ quăng móc sắt bám c.h.ặ.t bờ tường, lướt lên khống chế gọn gàng lính gác trên vọng lâu mà không phát ra một tiếng động.
Thanh Chi là người cuối cùng nhảy xuống khuôn viên bên trong.
Vừa chạm đất, nàng lập tức chỉ đúng hướng tiến về phía khu kho chứa đồ.
Cố Trường Uyên hơi khựng lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc vì nàng quá thuộc địa hình Tần phủ.
Nhưng hắn không hỏi một lời, tiếp tục vung tay ra hiệu cho cả nhóm tiến lên.
Mọi người liên tục né tránh các toán gia đinh tuần tra theo đúng mốc thời gian Thanh Chi dự đoán.
Có hai lần suýt chạm mặt kẻ địch, Huyền Phong đều áp sát phi d.a.o hạ gục tức thì.
Đến trước cánh cửa đá dẫn xuống mật thất, Thanh Chi hít một hơi sâu, đặt bàn tay lên phiến đá lạnh ngắt.
Đây chính là nơi nàng từng bị giam cầm và dìm c.h.ế.t ở kiếp trước.
Cố Trường Uyên rút ngắn thanh kiếm trong tay, khẽ ra lệnh.
"Nhanh."
Cánh cửa đá chậm rãi mở ra, Thanh Nguyệt đang đứng giấu mình trong bóng tối lập tức quay đầu.
Hai chị em nhìn nhau, cả hai đều khựng lại tại chỗ.
Thanh Nguyệt không kìm được nước mắt, lao đến quỳ sụp xuống trước mặt chị.
Nó bật khóc nghẹn ngào, cả hai kiếp sống ngu ngốc.
"Tỷ... muội nợ tỷ... cả hai kiếp."
Thanh Chi không để em quỳ lâu, nàng lập tức cúi xuống kéo Thanh Nguyệt đứng dậy.
Nàng không trách móc, không nhắc lại chuyện cũ.
Thanh Chi siết c.h.ặ.t lấy bàn tay run rẩy của em gái.
"Muốn chuộc lỗi... thì cùng tỷ về."
Thanh Nguyệt gật đầu thật mạnh, lấy cuốn sổ bìa đen từ trong n.g.ự.c áo ra, trao trọn cho Thanh Chi.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía cầu thang.
Hai chị em đành buông tay, quay sang phía các gian phòng giam.
Theo hiệu lệnh của Cố Trường Uyên, thuộc hạ đồng loạt dùng thanh sắt phá tung các ổ khóa đã được bôi dầu sẵn.
Cửa các gian phòng giam lần lượt bật mở.
Hơn mười cô gái tuyệt vọng nhìn thấy ánh sáng đột ngột thì òa khóc nức nở.
Có người bị xích quá lâu, chân tay bủn rủn không thể tự đứng dậy.
Thanh Chi vừa đỡ người vừa nhanh ch.óng cho họ uống t.h.u.ố.c hồi sức mang theo.
Huyền Phong cùng các thuộc hạ tay kè, lưng cõng những nghĩa nữ bị thương nặng lên.
Thanh Nguyệt dẫn đường phía trước, đưa mọi người đi theo lối hành lang ngắn nhất.
Đột nhiên, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập, ch.ói tai từ phía trên mặt đất.
Tất cả mọi người đồng loạt dừng khựng lại, sắc mặt biến đổi dũng mãnh.
Cố Trường Uyên quát lớn, thúc giục đoàn người tăng tốc di chuyển về phía cửa hông để rời khỏi.
Tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp Tần phủ, kéo theo tiếng bước chân dồn dập rầm rập đổ xuống cầu thang.
Huyền Phong lao lên thăm dò rồi lập tức quay lại báo tin, có rất đông thị vệ tay cầm gậy sắt và đuốc sáng đang tràn xuống.
Lối thoát phía sau vốn chỉ đủ hai người đi song song, nếu đoàn người chen chúc sẽ bị chặn đứng ngay giữa đường.
Cố Trường Uyên lập tức yêu cầu thuộc hạ hộ tống các nghĩa nữ rút lui trước.
Thanh Chi định quay lại rút kiếm yểm trợ nhưng bị Cố Trường Uyên giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay.
Thanh Nguyệt nhìn cánh cửa sắt cuối hành lang, rồi nhìn dòng người đang nghẽn lại phía sau.
Trong đầu nó lập tức đưa ra quyết định.
Nó giật lấy cây đuốc đang cháy trên tường, lao thẳng về phía cánh cửa sắt.
Trước khi Thanh Chi kịp ngăn lại, Thanh Nguyệt đã đẩy mạnh mọi người ra phía ngoài rồi dùng toàn bộ sức lực đóng sầm cánh cửa sắt dày khụ.
Tiếng khóa sắt rơi xuống vang lên khô khốc, chia cắt hai chị em thành hai thế giới.
Thanh Nguyệt rút nhanh cây trâm cài tóc trên đầu, thọc sâu chặn ngang then cửa, khiến cánh cửa vĩnh viễn không thể mở ra từ phía ngoài.
Nó ngoái đầu lại, mỉm cười qua khe cửa sắt.
"Tỷ..."
"Lần này, để muội bảo vệ tỷ."
Thanh Chi hoảng hốt lao tới, đập mạnh vào cánh cửa.
"Thanh Nguyệt! Mở cửa!"
Thanh Chi điên cuồng đập hai tay vào cánh cửa sắt dày kiên cố.
Nàng dùng hết sức kéo then khóa nhưng cọc trâm chặn c.h.ặ.t bên trong khiến cánh cửa bất động.
Tiếng Thanh Nguyệt bên kia cánh cửa ngày càng nhỏ dần.
Tiếp đó là tiếng binh khí va chạm, tiếng quát tháo dữ tợn của quân canh Tần phủ.
Thanh Chi định vòng sang lối đi khác để xông vào.
Cố Trường Uyên bước tới, giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay và ôm ngang eo nàng kéo lùi lại.
"Muốn cứu nàng ấy thì phải sống!"
Nếu bây giờ quay lại, toàn bộ các nghĩa nữ vừa cứu thoát cùng thuộc hạ đều sẽ phải c.h.ế.t dưới lòng đất.
Thanh Chi vùng vẫy trong vô vọng, nước mắt trào ra xối xả đẫm mặt.
Cuối cùng Cố Trường Uyên buộc phải cưỡng ép kéo nàng chạy về phía đường hầm thoát hiểm.
Thanh Chi ngoái đầu nhìn lại cánh cửa sắt tối om.
Nàng gào lên một tiếng xé lòng vang vọng khắp đường hầm.
"Thanh Nguyệt!"
Trong mật thất tối om, Thanh Nguyệt tay cầm cây đuốc đứng chắn ngay giữa hành lang hẹp.
Một mình nó đối diện với hàng chục thị vệ hung tợn tay cầm binh khí.
Không lâu sau, đám thị vệ rẽ sang hai bên, gia chủ Tần chậm rãi bước xuống từng bậc thang đá.
Lão nhìn cánh cửa sắt bị chặn c.h.ặ.t, rồi quay sang nhìn Thanh Nguyệt.
Ánh mắt lão bình tĩnh đến lạnh người, không hề có một chút giận dữ.
Lão cúi người, nhặt cây trâm đồng Thanh Nguyệt đ.á.n.h rơi dưới sàn đá lên.
Lão thong thả phủi lớp bụi bám trên thân trâm, cất giọng khẽ hỏi.
"Là con?"
Thanh Nguyệt không lùi một bước, lưng đứng thẳng tắp.
Nó nhìn thẳng vào mắt lão, không phủ nhận, cũng không xin tha mạng.
Cả không gian mật thất chìm vào bầu không khí lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Thanh Nguyệt cất giọng lạnh lùng:
"Ông là kẻ đáng xuống địa ngục."
Đoàn xe của Lục gia đã chờ sẵn trong khu rừng nhỏ ngoài cổng sau Tần phủ.
Các nghĩa nữ nhanh ch.óng được đưa lên xe che chắn cẩn thận, người bị thương được chữa trị ngay tại chỗ.
Lục Đình Xuyên kiểm tra số lượng người thoát ra, tuy giải cứu thành công nhưng lại thiếu mất Thanh Nguyệt.
Thanh Chi ôm c.h.ặ.t cuốn sổ bìa đen trước n.g.ự.c, đôi mắt đỏ ngầu đăm đăm nhìn về hướng Tần phủ.
Hai chân nàng nhiều lần muốn quay đầu lao trở lại.
Cố Trường Uyên đứng chắn ngay trước mặt nàng, giọng trầm xuống khuyên ngăn.
Thời cơ đột nhập đã mất, Tần phủ hiện tại đã phòng thủ nghiêm ngặt, quay lại chỉ có đường c.h.ế.t.
Thanh Chi c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u tươi, nuốt uất hận vào trong.
Nàng bước lên xe ngựa, bàn tay siết c.h.ặ.t thành quyền.
Nàng nhìn qua ô cửa xe, khẽ thì thầm.
"Thanh Nguyệt..."
"Đừng xảy ra chuyện."
Cùng lúc đó, Thanh Nguyệt bị trói quặt hai tay sau lưng, quỳ giữa đại sảnh Tần phủ sáng rực đèn đuốc.
Quần áo nó nhuốm đầy m.á.u tươi và bụi đất, nhưng tấm lưng vẫn thẳng tắp.
Gia chủ Tần ngồi trên ghế chủ vị, thong thả xoay chiếc trâm đồng trong tay.
Đại sảnh yên tĩnh đến mức nghe rõ từng tiếng nước trà rót vào chén.
Lão không chất vấn, không nổi giận, cũng không hạ lệnh đ.á.n.h đập.
Lão chỉ nhìn Thanh Nguyệt thật lâu, rồi mỉm cười rất nhạt.
Lão đặt chiếc trâm đồng lên bàn gỗ, bình thản quay sang dặn dò quản gia:
"Nhốt lại."
Quản gia hơi ngẩng đầu, dường như muốn hỏi thêm cách xử lý.
Gia chủ Tần chỉ khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói bình tĩnh đến tàn nhẫn:
"Đừng để nó c.h.ế.t."
