Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1118: Giả Vờ Ngất Xỉu, Dịch An Phân Tích Thế Cục
Cập nhật lúc: 08/04/2026 07:54
Đi dạo được nửa vòng hoa viên, Phong Tiểu Du liền đỡ Trưởng công chúa trở về.
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Mạc Anh đã vội vã chạy vào nói: "Trưởng công chúa, kinh thành có khẩu tín truyền ra, Thái Tôn điện hạ gặp thích khách bỏ mình, Hoàng thượng nộ khí công tâm đã ngất xỉu rồi."
Sắc mặt Phong Tiểu Du lập tức trắng bệch: "Sao có thể..."
Vừa nãy còn nói Thái Tôn điện hạ đến Thạch Thành sẽ sớm trở về, chớp mắt một cái người đã không còn. Hơn nữa Thái Tôn bỏ mình, Hoàng thượng ngã bệnh, kinh thành e rằng sắp xảy ra loạn lớn.
Thấy Trưởng công chúa đứng dậy, Phong Tiểu Du theo phản xạ nắm lấy bà nói: "Tổ mẫu, tổ mẫu người đừng về kinh."
Có thể dự đoán kinh thành nhất định sẽ có một trận phong ba bão táp, lúc này về kinh chắc chắn sẽ bị cuốn vào trong đó. Cha nàng ở vị trí kia không tránh được, nhưng tổ mẫu nàng thì có thể tránh được.
Trưởng công chúa nắm lấy tay nàng, lạnh lùng nói: "Tiểu Du, ta là Trưởng công chúa của Đại Minh, nay triều đình nguy nan ngay trước mắt, ta há có thể ngồi nhìn mà không quản."
Đây là trách nhiệm của bà, trách nhiệm bẩm sinh.
Phong Tiểu Du đỏ hoe mắt nói: "Nhưng mà, tổ mẫu, lần này người trở về sẽ rất nguy hiểm."
Trưởng công chúa an ủi nàng: "Yên tâm đi, có cha cháu ở đó không ai dám làm gì bất lợi cho ta đâu. Ngược lại, bọn họ chỉ sẽ tìm mọi cách lôi kéo ta."
Con trai bà đang nắm giữ mấy vạn Cấm Vệ Quân, chỉ cần không phải mưu phản soán ngôi, thì bất kể là ai lên ngôi cũng sẽ cung kính với bà.
Đợi Trưởng công chúa đi rồi, Phong Tiểu Du liền đi tìm Nghiêm thị: "Mẹ, Thái Tôn điện hạ gặp thích khách bỏ mình, Hoàng thượng cũng hôn mê bất tỉnh. Mẹ, chúng ta về kinh thành đi!"
Nghiêm thị sa sầm mặt nói: "Con nói lời ngốc nghếch gì vậy? Kinh thành mắt thấy sắp loạn rồi. Lúc này người khác đều tìm cách trốn khỏi kinh thành, con thì hay rồi, lại còn muốn quay về."
"Con không yên tâm về cha và Chấn Khởi."
Nghiêm thị nghe vậy không khỏi mắng: "Vậy con yên tâm về Thần ca nhi sao? Nó còn nhỏ như vậy, chẳng lẽ con muốn để nó rơi vào nguy hiểm?"
Phong Tiểu Du tiến thoái lưỡng nan.
Nghiêm thị nhìn bộ dạng này của nàng, không khỏi lắc đầu nói: "Uổng cho con còn là cô nương của Quốc công phủ. Những năm qua Quốc công phủ chúng ta đã trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng chẳng phải đều vượt qua sao, mẹ tin lần này cũng sẽ hóa nguy thành an thôi."
Phong Tiểu Du lúc này mới hơi yên tâm.
Nghiêm thị khẽ nói: "Dịch An và Thanh Thư có thể vẫn chưa nhận được tin tức, con mau qua đó báo cho họ một tiếng."
Phong Tiểu Du có chút do dự: "Mẹ, Thái Tôn điện hạ bị ám sát bỏ mình, Phù Cảnh Hi e rằng cũng dữ nhiều lành ít. Con, chúng ta hay là cứ giấu nàng ấy trước đã!"
"Con nghĩ giấu được bao lâu?"
Phong Tiểu Du nhớ tới lời Dịch An nói trước đó, gật đầu nói: "Mẹ, con đi tìm Thanh Thư và Dịch An ngay đây, nói chuyện này cho họ biết."
"Mang cả Thần ca nhi theo nữa."
Phong Tiểu Du lắc đầu nói: "Không cần đâu, con sẽ về sớm thôi. Mẹ, chỉ có mẹ và tổ phụ ở trang t.ử con không yên tâm."
Tuy nàng cũng chẳng làm được gì, nhưng có thể ở bên cạnh an ủi mẹ nàng.
Khi Phong Tiểu Du đến trang t.ử của Ổ gia, Thanh Thư đang dẫn Phúc ca nhi luyện chữ trong thư phòng. Nhìn thấy vẻ mặt ngưng trọng của nàng, Thanh Thư liền biết có chuyện chẳng lành: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Thái Tôn điện hạ gặp thích khách bỏ mình rồi..."
Cây b.út trong tay Thanh Thư trượt khỏi ngón tay rơi xuống đất, hồi lâu sau nàng mới khàn giọng hỏi: "Cảnh Hi đâu, Cảnh Hi thế nào rồi?"
Phong Tiểu Du lắc đầu nói: "Không biết, tớ chỉ biết Thái Tôn điện hạ xảy ra chuyện, tình hình cụ thể tớ cũng không rõ."
Ngừng một chút, Phong Tiểu Du nói: "Thanh Thư, Thái Tôn điện hạ đều đã xảy ra chuyện, Phù Cảnh Hi e rằng cũng khó thoát độc thủ. Thanh Thư, cậu phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất..."
Lời còn chưa dứt, Thanh Thư đã ngất xỉu.
Như thể có cảm ứng, Phúc ca nhi òa khóc nức nở.
Xuân Đào đi vào thì nhìn thấy Thanh Thư đang nằm mềm nhũn trên đất, nàng bế người lên giường rồi chất vấn Phong Tiểu Du: "Huyện chủ, người đã nói gì với thái thái nhà tôi vậy? Dọa thái thái nhà tôi ngất xỉu rồi."
Phong Tiểu Du cũng rất khó chịu nói: "Lão gia nhà ngươi, có thể đã không còn nữa rồi."
Mặc Tuyết nhận được tin chạy tới, bấm nhân trung của Thanh Thư một cái nàng liền tỉnh lại.
Thanh Thư vừa mở mắt ra, liền nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Phong Tiểu Du hỏi: "Tiểu Du, vừa rồi cậu nói cái gì? Cậu nói Cảnh Hi mất rồi. Không thể nào, chàng đã hứa với tớ sẽ bảo trọng bản thân, chàng đã hứa với tớ nhất định sẽ bình an trở về."
"Oa oa..."
Nghe tiếng khóc của Phúc ca nhi, Thanh Thư bò dậy ôm con vào lòng: "Bảo bối con đừng khóc, cha con không sao đâu. Bảo bối, cha con nhất định sẽ trở về."
Nhìn thấy nàng như vậy, Phong Tiểu Du khó chịu đến phát khóc.
Dịch An nhận được tin liền sai người khiêng mình qua, thấy Thanh Thư ôm con khóc, nàng không khỏi nói: "Khóc cái gì mà khóc, nếu Phù Cảnh Hi bình an vô sự chẳng phải cậu khóc uổng công một trận sao."
Thanh Thư khóc hỏi: "Nếu chàng, chàng thật sự không còn nữa, tớ và Phúc ca nhi biết làm sao?"
Dịch An nghe lời này rất tức giận, nói: "Cái gì mà làm sao? Đương nhiên là phấn chấn lên nuôi nấng Phúc ca nhi cho tốt. Thanh Thư, đây chính là lời trước kia cậu tự nói đấy."
"Còn nữa, khi chưa có tin tức xác thực mà nói Phù Cảnh Hi c.h.ế.t thì đều là tin đồn nhảm. Thanh Thư, trước đó cậu còn tin tưởng chắc chắn hắn có thể bình an trở về. Sao bây giờ nghe vài ba câu đã biến thành bộ dạng này, đây không giống cậu chút nào!"
Trong lòng Thanh Thư khựng lại, nhưng rất nhanh lại nghẹn ngào nói: "Thái Tôn đã mất, chàng làm sao còn có thể thoát được."
Dịch An bĩu môi nói: "Thái Tôn chính là một con gà rù, tùy tiện đ.â.m một d.a.o là đi đời. Phù Cảnh Hi thì khác, hắn trẻ tuổi lực lưỡng lại võ công cao cường, gặp nguy hiểm hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình. Hơn nữa, tớ cảm thấy hắn cũng không giống kẻ đoản mệnh."
Phong Tiểu Du cũng cảm thấy nàng nói có lý: "Thanh Thư, tớ sẽ cho người chú ý kỹ chuyện này, có tin tức gì tớ sẽ báo cho cậu ngay."
"Tiểu Du, cảm ơn cậu."
Phong Tiểu Du lắc đầu nói: "Giữa cậu và tớ còn nói những lời khách sáo này làm gì. Thôi, tớ còn phải về đây, nếu không vị tổ tông nhà tớ không thấy tớ lại phát cáu."
Dịch An đuổi người, nói: "Mau về hầu hạ tổ tông nhà cậu đi."
Đợi nàng đi tới cửa, Dịch An đột nhiên gọi nàng lại hỏi: "Tiểu Du, Trưởng công chúa còn ở trang t.ử không?"
Phong Tiểu Du lắc đầu nói: "Tổ mẫu tớ nhận được tin liền về kinh thành rồi, tớ cản cũng không được."
"Thái Tôn bỏ mình, Hoàng thượng hôn mê, nếu không có một người có trọng lượng trấn giữ cục diện thì kinh thành sẽ rất nhanh rơi vào hỗn loạn, cho nên Trưởng công chúa mới vội vã chạy về kinh."
Thanh Thư không nói gì.
Phong Tiểu Du nói: "Tớ biết bà phải về chủ trì đại cục, nhưng tớ không muốn bà đi, quá nguy hiểm. Chỉ là tổ mẫu tớ nhất quyết muốn đi, tớ cũng không còn cách nào."
Dịch An lại nhìn nàng, nói: "Bà ấy là Trưởng công chúa của Đại Minh, thời thái bình được hưởng vinh hoa và địa vị tôn sùng, nay triều đình gặp nạn bà ấy không ra mặt thì ai ra mặt?"
Nếu lúc này Trưởng công chúa làm con rùa rụt cổ, đợi sự việc lắng xuống bà cũng đừng hòng được hưởng tôn vinh nữa. Đương nhiên, Dịch An cũng biết Trưởng công chúa không phải người gặp chuyện là lùi bước.
Phong Tiểu Du có chút ủ rũ, nói: "Tổ mẫu tớ cũng nói như vậy."
