Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1119: Ác Mộng Lúc Nửa Đêm, Manh Mối Từ Sự Bất Thường

Cập nhật lúc: 08/04/2026 07:55

"Thanh Thư, ta đi đây, nàng hãy bảo trọng, chăm sóc tốt cho Phúc ca nhi..."

Nhìn bóng lưng Phù Cảnh Hi ngày càng xa, Thanh Thư cố sức chạy về phía trước muốn đuổi theo hắn, đáng tiếc khoảng cách giữa hai người càng lúc càng lớn. Thanh Thư khóc lớn gọi: "Cảnh Hi, đừng, đừng bỏ lại thiếp và Phúc ca nhi."

"Oa oa..."

Một tiếng trẻ con khóc nức nở đ.á.n.h thức Thanh Thư khỏi cơn ác mộng. Nàng lau mồ hôi trên trán, ôm lấy Phúc ca nhi nhẹ nhàng vỗ về, miệng còn ngâm nga bài hát ru.

Dưới khúc hát ru của Thanh Thư, Phúc ca nhi rất nhanh lại ngủ thiếp đi.

Xuân Đào thắp đèn lên, đi đến bên cạnh nàng nói: "Thái thái, người gặp ác mộng sao?"

Thanh Thư gật đầu nói: "Phải, gặp ác mộng, mơ thấy lão gia xảy ra chuyện dặn dò ta bảo trọng rồi bỏ đi. Ta muốn đuổi theo chàng, nhưng làm thế nào cũng không đuổi kịp."

Sắc mặt Xuân Đào đại biến: "Thái thái, thái thái..."

Nhìn vẻ mặt kinh hoàng của nàng ấy, Thanh Thư cười nói: "Sao thế, lo lắng lão gia thật sự xảy ra chuyện nên về báo mộng từ biệt ta à?"

Xuân Đào nặng nề gật đầu một cái.

Thanh Thư lắc đầu nói: "Mơ và thực là trái ngược nhau, trong mơ chàng xảy ra chuyện chứng tỏ hiện tại chàng rất tốt, rất an toàn."

Nói như vậy hình như cũng có lý, Xuân Đào gật đầu nói: "Thái thái, lão gia yêu thương người và ca nhi như vậy, chắc chắn không nỡ bỏ lại hai người đâu."

Lấy đồng hồ quả quýt ra xem mới cuối giờ Sửu, Thanh Thư nói với nàng ấy: "Bây giờ còn sớm, em về giường ngủ đi!"

Xuân Đào không yên tâm, sợ Thanh Thư lại gặp ác mộng bèn nói: "Thái thái, em cứ ở đây canh chừng cho người nhé!"

Ôm chăn, nàng ấy nằm ngủ trên chiếc sập gỗ dưới chân giường.

Xuân Đào rất nhanh đã ngủ say, phát ra tiếng thở đều đều, nhưng Thanh Thư làm thế nào cũng không ngủ được.

Việc nàng ngất xỉu ban ngày là giả vờ, nếu nghe tin Phù Cảnh Hi có khả năng xảy ra chuyện mà nàng lại dửng dưng, rất dễ khiến người ta nghi ngờ, mà như vậy thì Cảnh Hi và Thái Tôn có thể sẽ thực sự gặp nguy hiểm.

Khi nghe tin Phù Cảnh Hi mang theo Thái Tôn nhảy xuống lầu, Thanh Thư đã nghi ngờ trận hỏa hoạn đó là do bọn họ tự biên tự diễn, mục đích là thừa dịp hỗn loạn để rời đi. Còn về người ở lại chắc chắn là thế thân, nếu không nàng không cách nào giải thích được hành vi lỗ mãng lúc đó của Phù Cảnh Hi.

Ban đầu nàng rất kiên định với suy nghĩ này, nhưng khi tin tức bên kia truyền về ngày càng nhiều, Thanh Thư cũng bắt đầu lo lắng. Dù có cải trang giả dạng cũng không thể thay đổi điểm yếu chí mạng là thân thể yếu ớt của Thái Tôn, bám vào điểm yếu này rất dễ tìm ra người. Nhưng nếu không cải trang giả dạng thì người c.h.ế.t chính là bản tôn, nếu Thái Tôn thật sự c.h.ế.t, Cảnh Hi dù lần này may mắn nhặt lại được cái mạng về kinh cũng sẽ bị trọng phạt.

Suy nghĩ lung tung cả một đêm, chẳng mấy chốc trời đã sáng.

Dịch An nhìn quầng thâm mắt đậm nét của nàng, hỏi: "Lo lắng à?"

Thanh Thư không giấu nàng, gật đầu nói: "Tối qua gặp ác mộng, mơ thấy chàng mất rồi, tỉnh lại thì không ngủ được nữa."

"Không cần lo lắng, ta tin Phù Cảnh Hi nhất định sẽ trở về."

Thanh Thư cười khổ nói: "Ta còn chẳng nắm chắc, sao cậu có thể khẳng định như vậy?"

Dịch An nói thẳng: "Phù Cảnh Hi không phải là người sẽ vì kẻ khác mà liều mạng, cho nên ta tin hắn nhất định sẽ không sao."

Thanh Thư:...

Dịch An nói: "Hôm đó nghe lời cậu nói, ta đã suy nghĩ rất kỹ, sau đó phát hiện lần tế trời này quả thực kỳ lạ vô cùng. Đầu tiên là thái độ của Thái Tôn, hắn có hiếu thuận đến đâu cũng không thể lấy thân mình ra mạo hiểm; thứ hai, tin tức chúng ta nhận được đều là Thái Tôn gặp ám sát, hạ độc, đồng nghĩa với việc hắn luôn ở vào vị trí vô cùng bị động."

"Người khác ta không quen không tiện đ.á.n.h giá, nhưng Phù Cảnh Hi tuyệt đối không phải là kẻ chịu bó tay chịu trói, cho nên ta cảm thấy lần tế trời này e là có nội tình khác."

Cả ngày nằm trên giường không có việc gì làm, nàng liền suy ngẫm đủ thứ chuyện. Chuyện của Thái Tôn, càng nghĩ nàng càng thấy không đơn giản như vậy.

Thanh Thư nghe vậy cười nói: "Ai cũng nói cậu thô lỗ dã man, nếu để những người đó nghe được những lời này đảm bảo sẽ kinh ngạc đến rớt cằm."

Với trình độ này, làm mưu sĩ cũng dư dả.

Dịch An vì không muốn Thanh Thư quá lo lắng, bèn nói ra suy đoán của mình: "Thanh Thư, ta nghi ngờ người c.h.ế.t căn bản không phải là Thái Tôn mà là một thế thân. Hơn nữa lần tế trời này, Thái Tôn chủ động xin đi chắc chắn là có mục đích của hắn."

Còn mục đích là gì thì tạm thời chưa rõ, nhưng chắc cũng chẳng bao lâu nữa sẽ biết thôi.

Thanh Thư cũng không giấu nàng nữa, nói: "Ta cũng có suy đoán này. Chỉ là Thái Tôn thân thể yếu ớt, hắn nếu tách khỏi hộ vệ và doanh trại thân binh thì làm sao tránh tai mắt người khác để về kinh thành?"

Dịch An nói: "Có lẽ hắn đã có sự sắp xếp chu toàn."

"Hắn cũng không thể bay lên trời hay chui xuống đất, đối phương chỉ cần bám vào điểm hắn thân thể yếu ớt là dễ dàng tìm được người, trừ phi..."

Dịch An tiếp lời nàng: "Trừ phi thân thể yếu ớt của hắn là giả."

Thanh Thư nhíu mày nói: "Nhưng tất cả mọi người đều nói Thái Tôn điện hạ thân thể yếu ớt, hơn nữa không chỉ một thái y bắt mạch cho hắn."

"Vậy Phù Cảnh Hi có từng nói với cậu rằng thân thể Thái Tôn rất kém không?"

Thấy Thanh Thư lắc đầu, Dịch An nói: "Vậy là đúng rồi. Muốn giấu người ngoài thì dễ, nhưng muốn giấu người thân cận đi theo thì không dễ. Hơn nữa những ngày này ta cũng suy nghĩ kỹ lại, tuy vẫn luôn đồn Thái Tôn thân thể yếu ớt, nhưng từ khi hắn làm trữ quân đến nay cũng chưa từng mắc bệnh nặng gì."

Thanh Thư nghĩ một chút rồi nói: "Thời gian dài như vậy Thái Tôn bị bệnh năm sáu lần, đều là thương hàn bình thường, chỉ là mỗi lần thương hàn đều uống t.h.u.ố.c nửa tháng mới khỏi. Ta biết được thì rất lo lắng, Cảnh Hi nói Thái Tôn rất tốt bảo ta đừng lo lắng vớ vẩn."

Nghe đến đây còn gì không hiểu nữa, Dịch An không khỏi tán thán: "Trước đây ta còn cảm thấy hắn là con gà rù không thèm để vào mắt, bây giờ xem ra vẫn là ta kiến thức nông cạn a! Chẳng trách cha ta cứ nói mắt nhìn người của ta không được, giờ xem ra quả thực rất kém!"

Nhìn nàng càng nói càng hăng, Thanh Thư không khỏi nói: "Những điều này đều chỉ là suy đoán của chúng ta, lại chẳng có chứng cứ gì."

Khi ngươi nghi ngờ một việc, thì điểm đáng ngờ sẽ ngày càng nhiều. Dịch An nói: "Đương nhiên có căn cứ rồi. Cậu nghĩ xem, Trưởng công chúa chính là người ủng hộ Thái Tôn mạnh mẽ nhất. Nếu không có nắm chắc tuyệt đối Trưởng công chúa sao có thể để hắn đi Hoa Sơn tế trời, hắn đi Hoa Sơn bà ấy còn có tâm trạng đến trang t.ử giải sầu."

Nghe vậy, Thanh Thư không khỏi nói: "Trưởng công chúa ở trang t.ử hơn hai mươi ngày, nhưng quá nửa thời gian là dưỡng bệnh. Mà điều khiến ta kỳ lạ nhất là Mạc Kỳ chỉ lộ diện vào ngày đầu tiên, những lúc khác đều không thấy người đâu."

Dịch An cười nói: "Cho nên a, đủ loại dấu hiệu cho thấy chuyện này bọn họ có sự chuẩn bị đầy đủ, ta thậm chí nghi ngờ Thái Tôn điện hạ có thể đã về kinh rồi."

Trong lòng Thanh Thư nhảy dựng lên. Từ ngày hỏa hoạn đến nay đã hơn một tháng. Nếu suy đoán của họ không sai, thân thể Thái Tôn không có vấn đề, bất kể là ngồi xe ngựa hay cưỡi ngựa thì thời gian dài như vậy cũng đủ để về đến kinh thành rồi.

"Nếu đúng là như vậy thì tốt quá."

Dịch An nói: "Ta cảm thấy suy đoán này dù không chính xác trăm phần trăm, thì cũng trúng được sáu bảy phần rồi."

Thanh Thư nói: "Ta chỉ mong Thái Tôn có thể bình an vô sự, như vậy Cảnh Hi cũng sẽ không bị ảnh hưởng."

Dịch An nghe ra ý tứ trong lời nàng, cười nói: "Thực ra không lăn lộn chốn quan trường cũng chẳng sao, với cái đầu óc đó cộng thêm một thân võ công của hắn, vào quân doanh cũng vẫn làm nên chuyện lớn."

"Cầm quân đ.á.n.h giặc quá nguy hiểm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.