Nha Hoàn Thiết Chước - 1
Cập nhật lúc: 19/06/2026 02:00
Năm đói kém, ta tám ngày không có lấy một hạt gạo vào bụng, co ro dưới chân tường thành chờ c.h.ế.t.
Khi đói đến sắp tắt thở, ta được phu nhân Hầu phủ nhặt về.
Bà thở dài lau lệ: “Ông trời thương xót, gầy thành thế này, cái thời thế này thật là.”
Ta trở thành nha hoàn nhóm lửa hạ đẳng nhất trong Hầu phủ.
Vào phủ rồi, ta mới lần đầu biết bánh màn thầu bột trắng lại thơm đến vậy, thơm đến mức khiến người ta nhìn mà ngây dại; trứng hấp lại mềm mịn đến vậy, mềm đến mức khiến người ta hận không thể nuốt luôn cả thìa; giường đệm lại êm đến vậy, khiến người ta chỉ muốn lăn lộn mấy vòng trên đó.
Mỗi tháng còn có hai trăm văn tiền tiêu vặt, tháng ngày như đang giẫm trên mây.
Ta nghĩ, để ta nhóm lửa cả đời ta cũng cam lòng.
Cho đến ngày hôm ấy, phản quân phá thành. Hầu phủ tan đàn xẻ nghé.
Ta đeo lương khô trên lưng bỏ trốn.
Không ngờ lại gặp phải thiếu gia tiểu thư sắp c.h.ế.t đói.
1
Khi phản quân g.i.ế.c vào thành, ta đang ngồi xổm trước bếp nhóm lửa.
Lưỡi lửa l.i.ế.m lấy củi khô, trong không khí tràn ngập mùi thơm của đồ làm từ bột mì.
Trong lúc đưa củi vào bếp, ta mơ hồ nghe thấy tiếng hò g.i.ế.c.
Đầu óc ta ong lên một tiếng, cả người đột nhiên run b.ắ.n, đứng ngây tại chỗ.
Ta mong biết bao là mình nghe nhầm, nhưng ngoài cửa phòng bếp lập tức truyền đến tiếng người xô đẩy, khóc gào, chạy loạn.
“Phản quân đã đ.á.n.h vào rồi, ngươi còn ở đây nhóm lửa, không cần mạng nữa à!”
Nha hoàn thân cận của lão phu nhân là Xuân Đào đỏ mắt, một cái tát đ.á.n.h rơi củi trong tay ta, kéo ta chạy ra ngoài.
Một chuỗi vòng tay đinh đinh đang đang của nàng cấn lên cánh tay ta thành vệt đỏ, đau lắm, nhưng chẳng ai còn để ý được nữa.
Đám người ùa ra ngoài như ong vỡ tổ.
Đầu óc ta vẫn còn rối loạn, bị kẹp ở giữa chạy loạng choạng, giày rơi mất một chiếc cũng không kịp nhặt.
Nhưng chạy đến cổng lớn Hầu phủ, ch.óp mũi ta bỗng ngửi thấy một làn hương bột mì.
Là bột nở ta đã nhào từ giờ Mão, màn thầu bột trắng vừa hấp xong vẫn còn bốc hơi nóng, trên bếp còn có bánh hành chiên buổi sáng thơm nức mũi, trộn thật nhiều dầu vừng và hành hoa.
Tim ta đột nhiên thắt lại, bước ra khỏi cánh cửa này rồi, ta sẽ không bao giờ trở về được nữa.
Mùi vị của năm đói kém ấy lại dâng lên trong lòng.
Ta co ro dưới chân tường thành, tám ngày không dính một hạt gạo, mí mắt nặng như đeo chì, ngay cả sức nhấc ngón tay cũng không có.
Cuối cùng là phu nhân nhặt ta về.
Bà đút nửa bát cháo nóng trộn vụn thịt vào miệng ta, ta mới không c.h.ế.t hẳn.
“Thiết Chước! Ngươi điên rồi sao?”
Xuân Đào ngoảnh đầu thấy ta chạy ngược trở lại, mặt mũi trắng bệch.
Ta không đáp lời, như phát điên xông về phía trước.
Tiếng hò g.i.ế.c của phản quân càng lúc càng gần, ta đẩy bật cửa phòng bếp, vồ lấy màn thầu trong xửng hấp rồi nhét vào lòng.
Vạt trước áo vải bông bị nhét phồng căng, nóng đến đau rát da thịt cũng không dám buông tay.
Lại đổ bánh vào khăn vải thô, vặn thành một cục rồi nhét vào ống tay áo.
Ngay cả mấy xâu lạp xưởng treo bên cạnh bệ bếp cũng tuốt xuống, nhét vào trong dây lưng.
Tim ta đập thình thịch, màn thầu trong lòng nóng bỏng tay.
Ta sờ thử sức nặng trĩu trước n.g.ự.c, quay người chui vào phòng củi ở cửa sau, men theo cái lỗ ch.ó mà ta đã sớm mò quen để bò ra ngoài.
Tiếng hò g.i.ế.c bên ngoài càng lúc càng gần, nhưng ta sờ đến đồ ăn trong lòng, vậy mà lại không sợ đến thế nữa.
Chỉ khi từng suýt c.h.ế.t đói mới biết, trong tay có lương thực, trong lòng mới có chỗ dựa.
2
Ta dùng cả tay lẫn chân bò lên núi sau, đá vụn cứa rách lòng bàn tay, mùi m.á.u trộn lẫn mùi mồ hôi xộc vào mũi.
Vừa mới thở đều được nửa hơi, cảnh tượng dưới khe núi đã khiến m.á.u trong người ta đông thành băng.
Trên con đường núi phía bên kia, phản quân đen nghịt chặn ở đó, vung đao c.h.é.m tan đám người từ Hầu phủ chạy ra.
Ánh đao lóe lên, chiếc áo bông lụa màu hồng phấn mà phu nhân thưởng cho Xuân Đào đã nhuộm thành màu đỏ.
Hôm qua nàng còn cười nói muốn để lại chiếc áo ấy cho ta.
Chuỗi vòng bạc đinh đinh đang đang kia bị tên lính mặt đen thô bạo tuốt xuống, cổ tay Xuân Đào mềm oặt rũ xuống.
Trương quản sự cố bảo vệ Xuân Đào, bị một đao c.h.é.m bay nửa cánh tay.
Người đổ thẳng xuống, mắt trợn tròn, như thể còn chưa nhìn rõ tay mình rơi ở đâu.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c, tiếng khóc gào, tiếng cười ngông cuồng của phản quân trộn lẫn vào nhau.
Còn rét buốt hơn cả gió lạnh tháng chạp.
Ta quay trở lại Hầu phủ, chui lỗ ch.ó, vậy mà lại âm sai dương thác giữ được cái mạng này.
Mắt ta ngậm đầy một bọc lệ, c.ắ.n c.h.ặ.t môi mới không kêu thành tiếng, mồ hôi lạnh men theo sống lưng chảy xuống.
Ta lại nhớ đến tiếng thở dài của phu nhân bên tai khi bà nhặt ta về: Cái thời thế này…
Cái thời thế này!
Phu nhân nhân từ thiện lương, trong phủ có rất nhiều tôi tớ đều giống như ta, lúc sắp c.h.ế.t đói được phu nhân nhặt về.
Bà đối đãi với chúng ta cực tốt, chưa bao giờ dùng quy củ hà khắc để trói buộc hạ nhân.
Khi giá gạo tăng, bà thà không may áo mới, cũng không sa thải chúng ta, đem bạc tiết kiệm được mua rất nhiều lương thực gạo thóc.
Ta còn nhớ khi ấy phu nhân nói với quản sự:
“Đều là những người từng chịu khổ mà ra, sao có thể lúc họ gặp khó lại đẩy họ ra ngoài? Mấy xấp vân cẩm trong kho tạm thời đừng may y phục mới nữa, đổi lấy ít lương thực gạo thóc mới là việc đứng đắn.”
