Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 199: Xin Nhân Dân Hãy Tin Tưởng, Tôi Là Nhân Viên Bán Hàng Ưu Tú
Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:05
Mọi người trong đội dự thi Cung Tiêu Xã Thanh Diệp sắc mặt không được tốt lắm, lúc lên đài, nam đồng chí cầm đầu còn hung tợn trừng mắt nhìn Vương Chí Quốc sau tấm rèm đỏ một cái.
Vương Chí Quốc đáng thương phụ trách mấy đội dự thi trước đó, vẫn luôn đọc đọc đọc, giọng nói đều khản đặc.
Bị gã đàn ông trừng, tay cầm bản thảo run lên bần bật.
Hắn theo bản năng nhìn về phía vị trí của Hứa Giảo Giảo dưới đài.
Hứa Giảo Giảo ngước mắt, vừa lúc chạm mắt với hắn.
Cô khẽ gật đầu, cho Vương Chí Quốc một ánh mắt yên tâm.
Trong lòng Vương Chí Quốc lập tức vững dạ.
Đồng chí Hứa nói đúng, hắn không tố giác Cung Tiêu Xã Thanh Diệp, các Cung Tiêu Xã khác cũng không thể tha cho hắn, lại bị lãnh đạo biết được, bát cơm của hắn coi như xong.
Tục ngữ nói, vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến nơi mạnh ai nấy bay.
Phi! Hắn với Cung Tiêu Xã Thanh Diệp cũng chẳng phải vợ chồng, càng không cần bận tâm!
Người phụ trách Cung Tiêu Xã Thanh Diệp ngồi dưới đài, hắn cau mày, cứ cảm thấy có chút bất an, nhưng thật sự không nghĩ ra được, 20 đồng tiền còn có thể gây ra thù oán gì?
Cho đến khi ——
“Tiếp theo, đội dự thi Cung Tiêu Xã Thanh Diệp sẽ mang đến cho mọi người tiết mục thi đồng đội...”
MC thông báo xong, nhanh ch.óng rời khỏi sân khấu.
Trên đài một mảnh yên tĩnh.
Các nhân viên bán hàng dự thi thắt đai lưng lụa đỏ đứng ngượng ngùng, không nhúc nhích.
Trước đó đã nói rõ, giọng MC vừa vang lên, các cô sẽ bắt đầu diễn, nhưng hiện tại MC không có động tĩnh, các cô cũng luống cuống, rốt cuộc là diễn hay không diễn đây?
Khán giả bên dưới không rõ nội tình, bàn tán xôn xao.
“Cung Tiêu Xã Thanh Diệp làm cái gì thế này?”
“Ngốc rồi à, sao còn chưa bắt đầu diễn?”
“Từng người phát ngốc cái gì thế, đây là diễn kịch câm à?”
Bí thư Đỗ trên ghế giám khảo nhíu mày, ông hỏi thư ký bên cạnh: “Cung Tiêu Xã Thanh Diệp này là thế nào?”
Thi đấu buổi chiều Trưởng phòng Viên của Công ty Hàng không không đến, cuối cùng thư ký cũng được ngồi vào vị trí của mình.
Anh ta cũng ngớ người, đang thi đấu mà, sao Cung Tiêu Xã Thanh Diệp còn có thể đứng ngây ra trên đài thế kia!
Anh ta đứng dậy: “Để tôi đi xem sao!”
Thư ký của Bí thư Đỗ vội vã rời khỏi chỗ ngồi.
Vốn dĩ trời đã nóng, trên trần hội trường tuy có quạt trần nhưng đông người quá nhiệt lượng không thoát ra được, rất bức bối, đang yên đang lành lại xảy ra chuyện này, khiến tính tình người ta càng thêm khó chịu.
Anh ta tìm được người phụ trách Cung Tiêu Xã Thanh Diệp liền mắng một trận: “Đội dự thi Cung Tiêu Xã các người làm cái gì thế hả? Các lãnh đạo đều đang nhìn đấy! Mau bảo người bắt đầu đi!”
“...” Nam đồng chí của Cung Tiêu Xã Thanh Diệp mặt đen sì, nghiến c.h.ặ.t răng hàm.
Ánh mắt hắn trừng mấy người phụ trách đội dự thi Cung Tiêu Xã khác như muốn ăn tươi nuốt sống.
Lúc này nếu hắn còn không biết mình bị các Cung Tiêu Xã khác liên hợp với MC chơi một vố đau điếng, thì hắn đúng là thằng ngốc.
Khổ nỗi chuyện xảy ra thế này hắn còn không thể làm ầm ĩ lên, chỉ có thể đ.á.n.h nát răng nuốt vào trong bụng!
Hắn hít sâu một hơi, gượng cười nói: “Chúng tôi bắt đầu ngay đây.”
Tiễn thư ký của Bí thư Đỗ đang vẻ mặt bất mãn đi, hắn ra hiệu cho các đội viên dự thi Cung Tiêu Xã Thanh Diệp trên đài bắt đầu đi.
Các đội viên dự thi bị phơi trên đài một lúc lâu lúc này mới luống cuống tay chân bắt đầu biểu diễn.
Nhưng lúc này tâm thần các cô đã bị ảnh hưởng, trong lòng càng hoảng, động tác liền càng loạn, mấy người suýt chút nữa đ.á.n.h vào tay đồng đội, cứ thế múa may quay cuồng như quần ma loạn vũ cho đến hết bài, các cô xám xịt xuống đài trong tiếng thổn thức của đám đông.
“Ôi chao, thật đáng thương, tôi thấy cô bé cuối hàng hình như còn khóc nữa kìa.”
Lỗ Mai nhỏ giọng thì thầm với Trương Xuân Lan.
Trương Xuân Lan lườm bà ấy một cái: “Bà thương hại cô ta? Sao bà không thương hại các đội dự thi khác. Nếu không phải Vương Chí Quốc cuối cùng phản bội, Cung Tiêu Xã Thanh Diệp bỏ ra 20 đồng tiền lại được làm nổi bật, các Cung Tiêu Xã khác thì sao? Muốn trách thì trách người dẫn đội của bọn họ, không chừa đường sống cho người khác, cũng đừng trách người ta ăn miếng trả miếng.”
Hứa Giảo Giảo ngồi một bên vô cùng tán đồng lời sư phụ nhà mình.
Nhân viên bán hàng đội dự thi Thanh Diệp đáng thương không, các cô đương nhiên là đáng thương, nhưng các cô vô tội không, theo Hứa Giảo Giảo thấy, một chút cũng không vô tội.
Là quyết sách của người phụ trách dẫn đội các cô không biết, hay là không tuân thủ?
Lụa đỏ là một, dùng thủ đoạn bất chính tranh giành MC là hai, một và hai nếu các cô đều tham dự, đó chính là đồng phạm, đồng phạm nào có vô tội, hiện giờ chẳng qua là các cô tự gánh hậu quả xấu mà thôi.
Không ngoài dự đoán, điểm số của đội dự thi Cung Tiêu Xã Thanh Diệp vô cùng thấp, xếp hạng trực tiếp rớt xuống ch.ót bảng.
Cuộc thi tiếp tục tiến hành, các đội dự thi phía sau hầu như đều áp dụng hình thức MC l.ồ.ng tiếng biểu diễn, chờ đến lượt Cung Tiêu Xã thành phố Diêm lên đài, ngay cả các giám khảo cũng cảm thấy các cô bị người ta học theo mất điểm cộng rồi, chắc chắn chẳng còn gì mới mẻ.
“Tiếp theo, xin mời thưởng thức tiết mục thi đồng đội do các nhân viên bán hàng của đội dự thi Cung Tiêu Xã thành phố Diêm mang đến —— vở kịch tình huống ‘Xin nhân dân hãy tin tưởng, tôi là nhân viên bán hàng ưu tú’!”
Người dẫn chương trình vừa cười báo xong lui ra, các giám khảo trên ghế đồng loạt ngẩng đầu.
“Cái gì là kịch tình huống?”
Đang lúc giám khảo và khán giả đều tò mò, liền thấy trên đài một nam đồng chí trung niên và một nữ đồng chí trẻ tuổi đã nhanh ch.óng khiêng bàn, bê ghế ra.
Nhìn kỹ lại, trên bàn còn bày biện ra dáng ra hình một cục xà phòng, một cái ca tráng men, mấy viên kẹo trái cây, còn có một cái cân nữa?
Bên cạnh một chiếc bàn dài dựng đứng, trên mặt bàn rộng lớn dán một tờ giấy đỏ, bên trên viết năm chữ ‘Cung Tiêu Xã thành phố Diêm’.
“Ô! Đây là dựng một cái Cung Tiêu Xã đơn giản ngay trên đài à?”
“Kịch tình huống? Là diễn kịch cho chúng ta xem? Cái này thú vị đấy!”
Các giám khảo và khán giả vốn xem múa may quay cuồng đã có chút mệt mỏi liền phấn chấn hẳn lên.
Trước khi tiết mục bắt đầu, Phó chủ nhiệm Lưu đại diện lên đài, đối mặt với một dàn lãnh đạo tỉnh ngồi bên dưới, ông còn có chút căng thẳng.
Ông nắm c.h.ặ.t micro: “Khụ khụ, tôi là đội trưởng đội dự thi Cung Tiêu Xã thành phố Diêm trong cuộc thi phong thái lần này, tôi tên là Lưu Kiến Quân. Vì phần thi đồng đội này, Cung Tiêu Xã chúng tôi đã dựng một vở kịch nhỏ, có thể thời gian sẽ dài hơn các đội dự thi khác một chút, hy vọng mọi người đừng chê phiền.”
Phó chủ nhiệm Lưu vừa dứt lời, có khán giả gan lớn liền hô to: “Nhanh lên đi, chúng tôi đang chờ xem đây!”
Có thể nói, sự mong đợi của mọi người đã được kéo lên cao nhất.
Phó chủ nhiệm Lưu toét miệng cười.
Chờ ông xuống đài, sau tấm rèm đỏ, Hứa Giảo Giảo cầm dùi gỗ nhỏ, ‘keng’ một tiếng gõ vang chiêng đồng.
Tiết mục chính thức bắt đầu.
Trên đài, ba nhân viên bán hàng gồm một già hai trẻ do Trương Xuân Lan, Hạ Lâm Vân, Trương Đình đóng vai lần lượt xuất hiện, ba người vừa nói vừa cười tinh thần phấn chấn đi làm, họp đầu giờ, vào quầy, trình tự quy phạm, trật tự.
“Cung Tiêu Xã mở cửa rồi!”
Hứa Giảo Giảo hô to một tiếng, cốt truyện chính thức mở màn.
Trên đài, sư phụ Trương Xuân Lan thân là nhân viên bán hàng lâu năm hỏi hai đồ đệ: “Tiểu Hạ, Tiểu Trương, còn nhớ bài vè quy phạm phục vụ hôm qua tôi dạy các cô không?”
Hạ Lâm Vân và Trương Đình lớn tiếng nói: “Nhớ ạ thưa sư phụ!”
“Vậy các cô đọc lại một lần xem nào.”
“Vâng!”
Tiếp theo Hạ Lâm Vân và Trương Đình đồng thanh đọc bài vè quy phạm phục vụ mà Hứa Giảo Giảo viết cho các cô.
“Dáng vẻ phải hào phóng, phục vụ phải nhiệt tình, khách vào cửa cười đón chào, chủ động chào hỏi, kiên nhẫn giải đáp thắc mắc, nhẹ tay lấy nhẹ tay đặt... Vạn sự đừng vội khách là chủ, nghiệp vụ tinh thông ai nấy khen, phục vụ nhân dân tôi đi đầu!”
