Nhầm Gả Tướng Quân - Chương 8
Cập nhật lúc: 20/07/2026 04:04
Chàng đã nói như vậy, ta cũng chẳng khách sáo nữa.
Ta nhắm mắt lại, thả người xuống.
Không sai một chút nào, ta rơi gọn vào vòng tay chàng.
Tạ Lĩnh khẽ hừ một tiếng, đỡ ta đứng vững.
Rồi chàng xách bọc hành lý trên lưng ngựa, đi trước dẫn đường.
Bốn phía đều là vùng hoang mạc vắng lặng.
Đến một bóng người cũng chẳng có.
Ta vội chạy lon ton theo sau.
“Chàng đưa ta đến đây làm gì?”
Chàng chậm bước lại, đợi ta đi ngang hàng rồi mới thong thả đáp:
“Mấy ngày nay nàng vất vả rồi.”
“Ta đưa nàng đến đây thư giãn một chút.”
Đến khi leo lên đỉnh cồn cát, ta mới hiểu ý của chàng khi nói “nơi đẹp” và “thư giãn”.
Nơi đây...
Lại có một suối nước nóng.
Ta mừng rỡ quay đầu lại.
Thì thấy Tạ Lĩnh đã xoay người định rời đi.
“Chàng đi đâu?”
“Không ở đây với ta sao?”
Ta xin thề...
Ta thật sự chỉ vì sợ bóng tối nên mới nói như vậy.
Nhưng hiển nhiên...
Lời ấy nghe rất dễ khiến người khác hiểu lầm.
Bước chân Tạ Lĩnh khựng lại.
Chàng khẽ ho một tiếng.
“Ta sẽ không đi xa.”
Mặc kệ.
Đã nói thì nói luôn.
“Vậy nếu ta gọi, chàng nhất định phải đáp lời nhé?”
Tạ Lĩnh đồng ý.
Nhưng bước chân rời đi lại càng nhanh hơn.
Tắm suối nước nóng giữa vùng hoang dã...
Đây là lần đầu tiên trong đời ta.
Mấy ngày nay, ta quả thật chưa được tắm rửa đàng hoàng.
Trong lòng lúc nào cũng chỉ lo lắng cho thương thế của Tạ Lĩnh.
Lại nhớ tới vừa rồi còn ở sát bên chàng như thế.
Mặt ta bất giác nóng bừng.
18
Khoảnh khắc thân thể mệt mỏi ngâm mình vào dòng nước nóng.
Toàn thân trên dưới đều dễ chịu vô cùng.
Ta nhắm mắt, tận hưởng sự thư thái hiếm có ấy.
Một cơn gió đêm thổi qua.
Ta lại bắt đầu thấy sợ.
Những câu chuyện ma quỷ từng lén nghe lúc nhỏ...
Bỗng chốc hiện lên rõ mồn một trong đầu.
Rõ ràng đến lạ.
Cả người ta cứng đờ.
Đến cả tiếng gió cũng khiến ta thấy rợn người.
Đúng lúc ấy...
Soạt...
Có tiếng động như thể vật gì đó vừa lướt qua sau lưng.
Toàn thân ta lập tức nổi đầy da gà.
“Tạ Lĩnh?”
“Ta ở đây.”
Giọng chàng vang lên.
Nhưng ta chẳng phân biệt được gần hay xa.
Trong lòng càng thêm sợ hãi, ta lại lớn tiếng gọi:
“Chàng... chàng có thể qua đây được không?”
“Vừa rồi hình như có thứ gì đó bơi qua sau lưng ta. Ta không nhìn rõ…”
“Ta... ta hơi sợ.”
Đến cuối câu...
Giọng ta đã nghẹn ngào như sắp khóc.
Thật sự không phải giả vờ.
Ta...
Thật sự rất sợ.
Tạ Lĩnh im lặng hồi lâu.
Rồi trầm giọng đáp:
“Đừng sợ.”
“Ta đang ở phía sau nàng.”
Ta vội xoay người trong làn nước, cuống quýt tìm bóng dáng chàng.
Vừa ngoảnh đầu lại.
Quả nhiên đã thấy một bóng lưng cao lớn, thẳng tắp.
Đứng dưới ánh trăng.
Tựa như vai sánh cùng trời đất.
Nỗi sợ hãi trong lòng...
Chợt tan biến sạch sẽ.
Nhìn kỹ xung quanh lần nữa.
Làm gì có yêu ma quỷ quái nào.
Chẳng qua là tự mình dọa mình mà thôi.
Ta ngượng ngùng cúi đầu.
Đành kiếm chuyện để nói:
“Ta... ta tắm xong rồi.”
“Chàng... có muốn vào tắm không?”
“...”
Tạ Lĩnh khẽ cất giọng:
“Nàng chắc chứ?”
19
Trên đường trở về, ta ngoan ngoãn im lặng.
Yên phận để chàng ôm mình trong lòng.
Đêm xuống, khí trời bỗng lạnh hẳn.
Tạ Lĩnh suy nghĩ chu toàn, không chỉ mang theo y phục để ta thay, mà còn chuẩn bị cả một chiếc áo choàng.
Hơi ấm từ thân thể chàng xuyên qua lớp áo truyền sang người ta.
Không cần soi gương, ta cũng biết...
Lúc này mặt mình chắc đã đỏ bừng cả rồi.
Giữa màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên đều đều.
Đột nhiên, Tạ Lĩnh lên tiếng phá vỡ sự yên lặng:
“Lần này không nói cho nàng biết kế hoạch…”
“Là vì ta không muốn kéo nàng vào chuyện này.”
“Thánh thượng ban hôn vốn nằm ngoài dự liệu của ta.”
“Điều duy nhất ta có thể làm...Là bảo vệ nàng được bình an.”
Ngoài sa trường, đao kiếm vốn chẳng có mắt.
Mọi người đều phải tuân theo sự sắp đặt của chủ soái.
Tạ Lĩnh đã cử tâm phúc hộ tống ta.
Lại còn sắp xếp cho ta ở trong soái trướng của chàng.
Đối với ta mà nói...
Đã là tận tình tận nghĩa.
Huống hồ...
Ta chỉ là một người thay gả.
“Tạ Lĩnh, thật ra...”
“Đợi mọi việc kết thúc, hôn sự của nàng và ta sẽ được cử hành sớm nhất có thể.”
“Điều kiện trong quân doanh đơn sơ, mong phu nhân đừng chê.”
Hôn... hôn sự?
Ta khẽ ho một tiếng, cố làm ra vẻ thản nhiên.
“Ta không chê…”
“Không phải…’
“Ý ta là... ta không vội.”
“Chuyện trong quân doanh quan trọng hơn.”
“Chàng... chàng cứ lo việc của mình trước đi.”
Không ngờ...
Tạ Lĩnh khẽ bật cười.
“Được.”
“Là Tạ mỗ quá sốt ruột.”
Giọng nói của chàng vang lên ngay bên tai.
Hơi thở nhẹ lướt qua.
Tai ta nóng bừng lên từng chút một.
Ta lặng lẽ nhích người về phía trước, cố kéo giãn khoảng cách.
Nào ngờ ngay giây sau...
Chàng đã vòng tay ôm lấy eo ta, kéo cả người ta vào lòng.
Giọng nói trầm thấp vang lên:
“Phu nhân ngồi cho vững. Kẻo ngã xuống đấy.”
20
Tạ Lĩnh phi ngựa một mạch trở về quân doanh.
Xuống ngựa xong, chàng đưa ta về tận doanh trướng.
Chỉ để lại một câu:
“Nghỉ sớm đi.”
Rồi xoay người rời đi.
Bảo Châu đứng phía sau chải tóc cho ta, miệng ríu rít không ngừng.
Lúc thì khen tướng quân tuấn tú vô cùng, chẳng giống người quanh năm chinh chiến.
Lúc lại nói tướng quân thật tinh tế.
Trong lúc ta hôn mê, chàng đã dặn nàng thu xếp sẵn y phục, còn nói sẽ đưa ta ra ngoài giải khuây.
Thế nhưng...
Trong đầu ta chỉ mãi hiện lên gương mặt tái nhợt của Tạ Lĩnh lúc nãy.
Chẳng lẽ...
Vết thương của chàng lại rách ra rồi?
Đường đi xóc nảy như vậy.
Đến ta còn thấy cả người rã rời.
Huống chi...
Thương thế của chàng vẫn chưa lành.
Ta lập tức đẩy Bảo Châu sang một bên.
Rồi chạy thẳng tới soái trướng.
Khoảnh khắc ta vén rèm bước vào.
Tạ Lĩnh phản ứng cực nhanh, lập tức kéo kín vạt áo.
Lão quân y quay đầu nhìn lại.
“Phu nhân, sao người lại đến đây?”
