Nhầm Gả Tướng Quân - Chương 9
Cập nhật lúc: 20/07/2026 04:04
Ta nhìn thẳng Tạ Lĩnh.
Không hề che giấu vẻ giận dỗi trên mặt.
Ánh mắt lão quân y đảo qua đảo lại giữa ta và Tạ Lĩnh mấy lượt.
Dường như cũng nhận ra bầu không khí có phần khác lạ.
Cuối cùng...
Tạ Lĩnh là người lên tiếng trước.
“Chu thúc. Thúc về nghỉ trước đi.”
Đợi quân y rời khỏi.
Ta bước đến trước mặt chàng.
Chàng vẫn như chẳng có chuyện gì xảy ra, còn mỉm cười với ta.
“Phu nhân sao còn chưa nghỉ?”
Ta chẳng nói chẳng rằng.
Trực tiếp kéo mở cổ áo chàng.
Quả nhiên.
Vết thương lại nứt ra.
Trước n.g.ự.c đã nhuộm đỏ một mảng m.á.u.
“Vết thương còn chưa lành, chàng còn đưa ta đi dạo lung tung làm gì?”
“Chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại.”
“Nhỏ cái gì mà nhỏ?”
“Đừng cố gượng nữa.”
“Quân y còn nói mũi tên ấy chỉ sượt qua tâm mạch của chàng thôi.”
“Đó đều là giả. Là ta cố ý bảo Chu thúc nói như vậy.”
Ta sững người.
Một lúc lâu sau mới lắp bắp hỏi:
“Vậy…”
“Việc chàng hôn mê bất tỉnh…Cũng là giả sao?”
“Đương nhiên cũng là giả.”
Vậy...
Vậy chẳng phải...
Những lời ta nói bên cạnh giường chàng...
Đều bị chàng nghe hết rồi sao?
Mất mặt c.h.ế.t mất!!!
Ta xoay người định bỏ chạy.
Thì cổ tay bỗng bị chàng nắm lấy.
“Suýt...”
Chàng khẽ nhíu mày, hít một hơi lạnh.
“Hình như vết thương lại đau rồi.”
“Làm phiền phu nhân...Giúp ta xem một chút.”
21
Đêm khuya tĩnh mịch.
Tạ Lĩnh cởi lớp áo trong.
Ta cúi người lại gần, cẩn thận xem xét vết thương của chàng.
Chu thúc băng bó rất cẩn thận.
Nhìn qua cũng không thấy có gì bất thường.
Ta vừa định dặn chàng phải nghỉ ngơi cho tốt.
Ngẩng đầu lên...
Lại vô tình chạm phải ánh mắt sâu thẳm của chàng.
Ánh nến lay động trong đôi mắt ấy.
Mà trong đôi mắt ấy...
Lại có một bóng hình nho nhỏ của ta.
Trong khoảnh khắc ấy, tựa như chính ta cũng bị ánh nến thiêu nóng.
Ta cuống quýt buông bàn tay đang đặt trên vai chàng xuống.
“Ừm... vậy chàng nghỉ ngơi đi, ta không quấy rầy nữa.”
Thế nhưng Tạ Lĩnh lại nắm lấy tay ta.
Không chịu buông.
“Chuyện trong quân doanh giấu nàng là thật.”
“Muốn làm nàng vui... cũng là thật.”
“A Viên.”
“Nàng đã bằng lòng gả xa đến Tây Bắc, cùng ta dãi gió dầm sương nơi đại mạc.”
“Đời này…”
“Dẫu có phải bỏ cả tính mạng...Ta cũng quyết sẽ không phụ nàng.”
Ta cúi đầu nhìn mũi giày mình.
Tim đập loạn không ngừng.
Một lúc sau mới chợt nhận ra...
Người chàng gọi là tên của ta.
Không phải tên của trưởng tỷ.
“Chàng... biết từ sớm rồi sao?”
Tạ Lĩnh khẽ mỉm cười, cúi mắt nhìn ta.
“Thánh thượng đột ngột ban hôn.”
“Đương nhiên ta phải tự mình đến xem tân nương của mình.”
“Nếu không vừa ý…”
“Ta cũng phải vào cung tìm Thánh thượng nói cho ra lẽ.”
Chàng dừng một chút rồi mỉm cười.
“Đến lúc hồi kinh phục mệnh.”
“Ta sẽ bẩm với Thánh thượng rằng...Hôn sự này rất hợp ý ta.”
Hỏng rồi.
Ánh nến hôm nay sáng quá.
Sáng đến mức...
Ta sắp giấu không nổi tâm tư của mình nữa.
“Ừm... cũng muộn rồi…Ta về trước đây.”
Nói xong.
Ta hất tay chàng ra, cuống quýt chạy mất.
Bỏ mặc phía sau...
Tiếng cười khẽ của chàng vang lên không dứt.
22
Liên tiếp mấy ngày.
Ta đều không gặp Tạ Lĩnh.
Đã nhiều lần ta giả vờ đi dạo.
Lững thững đến trước doanh trướng của chàng.
Rồi lại lặng lẽ quay về.
Chiến sự vừa mới yên ổn.
Vết thương của chàng cũng có Chu thúc chăm sóc.
Ta thực sự không tìm được lý do để đến gặp chàng.
Trong lòng vô cớ dâng lên một nỗi mất mát khó tả.
Đến cả Bảo Châu cũng nhận ra ta có điều khác thường.
Có lẽ nàng cũng buồn chán quá.
Mấy ngày nay cứ quanh quẩn nghịch tóc cho ta.
Hôm nay b.úi kiểu này.
Ngày mai lại đổi sang kiểu khác.
Thỉnh thoảng còn nhìn vào gương đồng cười ngây ngô.
Ta gọi nàng đến ba lần.
Nàng vẫn chẳng nghe thấy.
“Bảo Châu?”
“Muội còn như vậy nữa, ta sẽ cho muội về kinh thành đấy.”
Nàng giật mình hoàn hồn.
Rốt cuộc cũng không giấu nổi nữa.
“Tiểu thư ở đâu thì Bảo Châu ở đó.”
“Tiểu thư chắc chắn không nỡ trở về kinh thành đâu.”
Ta nhướng mày.
“Sao muội biết ta không nỡ?”
“Tây Bắc này thì có gì hay?”
“Sao sánh được với sự phồn hoa của kinh thành?”
“Kinh thành có hồ lô đường, có bánh nếp hoa quế, có hí viện, có cửa hàng son phấn…”
“Còn có cả trưởng tỷ của ta nữa.”
“Ta nhớ kinh thành muốn c.h.ế.t ấy chứ.”
Lời vừa dứt.
Sau lưng bỗng truyền đến giọng nói của Tạ Lĩnh:
“Phu nhân nhớ quê da diết như vậy.”
“Đợi sau khi hoàn thành hôn lễ.”
“Ta sẽ lập tức đưa phu nhân về kinh thăm người thân.”
Ta vội vàng đứng bật dậy.
“Chàng... sao lại tới đây?”
Bảo Châu rất tinh ý.
Vừa thấy Tạ Lĩnh đến liền lập tức lui ra ngoài.
Trước khi đi còn cẩn thận khép kín rèm lều.
Tạ Lĩnh chắp hai tay sau lưng.
Chậm rãi bước đến gần.
“Mấy ngày không tới. Phu nhân đã muốn bỏ ta rồi sao?”
“Không có.”
“Vừa rồi ta chỉ đùa với Bảo Châu thôi.”
“Ồ?
“Thật sao?
“Ta không tin.”
Ta định mở miệng giải thích.
Vừa ngẩng đầu...
Lại bắt gặp ý cười trêu chọc trong mắt chàng.
Ta dứt khoát quay mặt đi.
Không thèm để ý tới chàng.
“Chàng không tin thì thôi.”
Tạ Lĩnh nhẹ nhàng xoay vai ta lại.
Khom người nhìn thẳng vào mắt ta.
“Phu nhân từng nói...Đã gả gà thì theo gà, gả ch.ó thì theo ch.ó.”
“Không được hối hận đâu.”
Chàng đứng quá gần.
Hơi thở hai người quyện vào nhau.
Tai ta đỏ bừng.
Khí thế cũng vô thức yếu đi vài phần.
Ta lí nhí:
“Ai... ai bảo ta hối hận chứ…?”
Tạ Lĩnh bật cười.
“Vậy thì tốt.”
“Tối nay có tiệc lửa trại. Xin phu nhân nể mặt tham dự.”
Sau khi chàng rời đi.
Bảo Châu lập tức kéo ta ngồi trước gương đồng.
Bận rộn suốt cả buổi chiều.
Đến khi nàng lấy bộ hỷ phục mà trưởng tỷ chuẩn bị cho ta mặc vào.
Ta mới hiểu ra.
Đâu phải tiệc lửa trại gì.
Là...
Tạ Lĩnh muốn cùng ta cử hành hôn lễ.
