Nhẫn Ngọc Lỡ Duyên Xưa, Kiếp Này Tự Chọn Lương Nhân - 2
Cập nhật lúc: 13/08/2026 18:01
Phụ thân nghe xong đầu đuôi, giận dữ vỗ bàn.
“Bị tư tình che mờ mắt, không gánh nổi đại sự!”
Ta lại chẳng tức giận.
So với kiếp trước phí hoài nửa đời trong Đông Cung, kiếp này còn nguyên vẹn tay chân mà sống, đã là phúc lớn bằng trời.
Không ngờ chỉ hai ngày sau, vết thương còn chưa kết vảy, Dung Giáng Tiêu đã dẫn Lam Mộ được trang điểm, thay y phục chỉnh tề tới cửa.
Hắn nói thẳng:
“Cữu phụ, Lam Mộ mới là nữ nhi ruột của hai người. Nàng ấy mới là thiên kim chính thống của Khang vương phủ.”
Một câu ấy như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Cả phòng đều ngây người.
Ngay cả ta cũng sửng sốt trong chốc lát.
Nhưng vừa nhìn thấy dấu mai đỏ tươi trên cổ Lam Mộ, phụ thân liền không nói nên lời.
Mẫu thân càng lao tới ôm lấy nàng, khóc đến không thở nổi.
Ta luôn cảm thấy dấu mai ấy đỏ đến bất thường, muốn tiến lên nhìn kỹ, lại bị Dung Giáng Tiêu cản lại.
“Sơ Nguyệt, cô biết nhất thời nàng khó chấp nhận. Nhưng nàng đã thay Lam Mộ hưởng hơn mười năm phú quý, còn nàng ấy lại chịu đủ khổ sở bên ngoài. Lúc này nàng đừng gây thêm chuyện nữa.”
Việc này kiếp trước chưa từng xảy ra.
Hoặc có lẽ kiếp trước còn chưa kịp xảy ra.
Ta vẫn muốn nhìn kỹ dấu bớt ấy thêm lần nữa, nhưng lần này lại bị mẫu thân đẩy ra.
Bà nhìn đôi tay đầy vết nứt do lạnh và vết chai của Lam Mộ, chỉ do dự một thoáng rồi nói:
“Thái t.ử nói đúng. Sơ Nguyệt, những năm qua chúng ta đối xử với con không tệ. Nay Lam Mộ đã trở về, mọi thứ cũng nên vật quy nguyên chủ.”
“Mẫu thân, dấu bớt ấy đỏ quá mức, vạn nhất…”
“Sơ Nguyệt.”
Dung Giáng Tiêu lại một lần nữa cắt ngang lời ta.
“Nàng đang nghi ngờ cô sao?”
Hắn nói mấy ngày trước đã cứu một bà lão tàn tật, nhận ra bà ta chính là nhũ mẫu cũ của vương phủ.
Nhũ mẫu bệnh nặng, lương tâm bất an nên mới nói ra chuyện cũ.
Năm ấy vì một trăm lượng bạc, bà ta đã tráo đổi hài t.ử của Vương phi với đứa con do một thiếp thất m.a.n.g t.h.a.i cùng thời điểm sinh ra.
Thiếp thất kia sau khi sinh thì băng huyết mà c.h.ế.t.
Nhũ mẫu muốn đổi hai đứa trẻ trở lại.
Không ngờ đúng lúc trong phủ cháy lớn.
Bà ta sợ chuyện bại lộ liên lụy tới mình, bèn tiện tay đặt nữ hài kia trước cửa một nhà hàng xóm.
Đứa trẻ bị đưa đi ấy chính là Lam Mộ.
Còn ta là nữ nhi do thiếp thất sinh ra.
Lấy m.á.u nhận thân, dấu bớt giống nhau, lại có đầy đủ nhân chứng.
Mọi thứ nghe vô cùng hợp lý.
Phụ thân cũng tin.
Ngay ngày hôm ấy, Lam Mộ dọn vào Khang vương phủ.
Đối ngoại chỉ nói chúng ta là song sinh, Lam Mộ từ nhỏ thân thể yếu ớt, được nuôi ở chùa, bây giờ mới đón về nhà.
Tới tối, ngay cả Ỷ Đường viện ta đang ở cũng nhường cho nàng.
Cùng được nhường đi còn có áo lông hồ ly phụ thân tự tay săn được, trang sức và gấm vóc mẫu thân chuẩn bị, cùng những con diều giấy và đèn hoa Dung Giáng Tiêu từng làm cho ta.
Nói trong lòng không đau là giả.
Trên đầu tường bỗng vang lên một tiếng chim kêu.
Ta ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy Dung Giáng Tiêu giống như hồi nhỏ đang nằm trên mái tường, lắc lắc xiên hồ lô đường trong tay rồi xoay người nhảy xuống, đưa cho ta.
“Đây. Biết mấy ngày nay nàng không dễ chịu, đặc biệt mang tới cho nàng.”
Lúc nhỏ cũng như thế.
Ta trời sinh răng dễ ê nhưng lại ham ăn ngọt, mẫu thân quản không cho ăn nhiều.
Dung Giáng Tiêu thường cách vài ngày lại trèo tường lén đưa đồ ăn vặt tới cho ta.
Có lúc là hồ lô đường, có lúc là hai viên mạch nha.
Sợ ta ăn chua đến ê răng, hắn còn đặc biệt dặn hạ nhân chỉ phủ một lớp đường mỏng.
Công bằng mà nói, nếu hắn không làm phu quân mà chỉ làm ca ca, quả thật rất chu đáo.
Đúng lúc ấy, mẫu thân dẫn Lam Mộ vào viện, vừa hay nhìn thấy ta và Dung Giáng Tiêu đứng cạnh nhau dưới ánh trăng.
Lam Mộ lập tức khóc chạy đi.
Dung Giáng Tiêu vội đuổi theo.
Mẫu thân hiếm khi nổi giận với ta.
“Sơ Nguyệt, hơn mười năm qua con mặc vàng đeo bạc, Lam Mộ lại chẳng có gì. Nàng và Thái t.ử vốn đã có tình cảm với nhau. Nay con không biết tránh hiềm nghi, trái lại còn thân cận với hắn như vậy, chẳng lẽ ngay cả hôn sự này con cũng muốn cướp? Ta còn vội vàng mang Ngọc Dung cao tới cho con, thật đúng là uổng công!”
Ta chưa từng nghĩ bà nói trở mặt là trở mặt.
Mấy ngày trước bà còn mắng Dung Giáng Tiêu bị tư tình che mắt.
Bây giờ Lam Mộ trở thành nữ nhi của bà, chuyện ấy lại biến thành hai bên có tình, chỉ hận không thể lập tức gả nàng vào Đông Cung.
Lam Mộ được Dung Giáng Tiêu đuổi theo đưa trở lại, vành mắt đỏ hoe, dè dặt hỏi:
“Tỷ tỷ, trong lòng tỷ có phải cũng thích điện hạ không?”
Ta đáp:
“Ngươi yên tâm, ta không có ý ấy.”
Vừa dứt lời, cả phòng đều sửng sốt.
Ta không chờ họ hoàn hồn, lại bổ sung:
“Ta đối với điện hạ cũng không có tình cảm nam nữ.”
Kiếp trước ta quả thật từng động lòng.
Chỉ là những tình cảm ấy đã bị sự lạnh nhạt ngày này qua ngày khác mài mòn sạch sẽ.
Ta vẫn nhớ lúc mình bệnh nặng nằm trên giường, Dung Giáng Tiêu từng dẫn Lam Mộ tới nhìn ta một lần.
Hắn đứng trước giường, thở dài.
“Nếu năm ấy nàng không đeo chiếc nhẫn ngọc ấy thì tốt biết bao.”
“Ba người chúng ta cũng không đến mức vô ích phí hoài cả đời. Ham mê phú quý, đây chính là kết cục của nàng.”
Ta phát cơn nhồi m.á.u cơ tim, cứ thế nghẹn thở mà c.h.ế.t.
Trước khi tắt thở, ta tận mắt nhìn hắn dìu Lam Mộ cẩn thận rời khỏi phòng, dặn nàng chú ý dưới chân, còn nhắc tới việc học hành và chuyện vui của đôi nhi nữ của nàng.
