Nhẫn Ngọc Lỡ Duyên Xưa, Kiếp Này Tự Chọn Lương Nhân - 3
Cập nhật lúc: 13/08/2026 18:01
Bọn họ viên mãn vô cùng.
Chỉ có ta cô độc nằm lại trên chiếc giường ấy.
Cho nên bây giờ nghe ta nói không có ý với Dung Giáng Tiêu, không một ai tin.
Dù sao mấy ngày trước ta còn quấn lấy hắn đòi đi du xuân.
Lam Mộ suy nghĩ một lát rồi đề nghị:
“Nếu tỷ tỷ đã không có ý với điện hạ, không bằng bắt đầu xem mắt cho tỷ tỷ đi. Chị em có trưởng có thứ, chuyện thành thân dù sao cũng phải có trước có sau. Đến lúc ấy Khang vương phủ song hỷ lâm môn, cũng là một đoạn giai thoại.”
Mẫu thân không hề nghĩ ngợi đã gật đầu.
Dung Giáng Tiêu cũng đáp:
“Cô sẽ thay Sơ Nguyệt để ý những mối nhân duyên thích hợp.”
Ta nhàn nhạt nói một tiếng được.
Lúc ấy mọi người mới như trút được gánh nặng mà tản đi.
Trước khi đi, mẫu thân vẫn để Ngọc Dung cao lại, vẻ mặt cũng khôi phục vài phần dịu dàng như trước.
Còn Dung Giáng Tiêu nhân lúc Lam Mộ không chú ý, nhét vào tay ta một gói bột trân châu nghiền nhỏ, nói dùng để xóa sẹo.
Ta đều nhận lấy, không từ chối.
Dung Giáng Tiêu nói không sai.
Cuối cùng Hoàng hậu vẫn đồng ý hôn sự giữa hắn và Lam Mộ, hôn kỳ định vào ba tháng sau.
Hắn cũng thật sự không quên để ý hôn sự cho ta.
Chưa được mấy ngày đã sai người đưa tới một quyển danh sách.
Nha hoàn thân cận bất bình thay ta, ném quyển sách lên bàn.
“Tiểu thư, người xem đi! Từ khi Lam Mộ vào phủ, người phải ở viện hẻo lánh nhất, ăn mặc chẳng khá hơn hạ nhân bao nhiêu. Giờ nàng ta xuất giá, còn phải tiện thể gả luôn cả người, đúng là tính toán giỏi!”
Ta bảo nàng nguôi giận rồi nhặt quyển danh sách lên, nghiêm túc lật xem.
Có thể nhìn ra Dung Giáng Tiêu đã thật sự bỏ công.
Nam t.ử được ghi trong danh sách đều gia thế trong sạch, giữ mình đoan chính.
Chỉ có một người xuất thân thấp hơn đôi chút.
Là Trạng nguyên Ôn Tự Bạch.
Cha mẹ hắn đều đã mất.
Học vấn vô cùng tốt, nhưng tính tình quá thẳng, không biết nịnh nọt lấy lòng.
Cho dù đã đoạt khôi, ở trong triều vẫn không được trọng dụng.
Nhưng ta biết hắn.
Kiếp trước sau khi ta c.h.ế.t, hồn phách vẫn mãi không chịu tan, cứ quanh quẩn bên cạnh Dung Giáng Tiêu.
Khi ấy đã nhiều năm trôi qua.
Dung Giáng Tiêu đã lên ngôi hoàng đế.
Hắn chôn cất ta theo lễ của phi tần, giọng nói bình thản, bảo ta là người phúc mỏng, không cần nhập hoàng lăng.
Cô mẫu đã qua đời từ lâu.
Cha mẹ ta cũng ngày càng già yếu, chẳng còn ai thay ta nói lấy nửa câu.
Ta c.h.ế.t chưa đầy một tháng, hắn đã nâng Lam Mộ lên làm Hoàng hậu.
Nói ra thật buồn cười.
Hắn luôn miệng oán ta chia rẽ hắn và Lam Mộ, nhưng rõ ràng hắn từ lâu đã đón Lam Mộ vào Đông Cung, từng bước nâng nàng từ trắc phi lên quý phi, rồi Hoàng hậu.
Từ đầu tới cuối, trong cuộc tình này, người duy nhất bị phụ bạc chỉ có ta.
Khi đó, người đầu tiên trong triều đứng ra phản đối chính là Ôn Tự Bạch.
Hắn nói ta thân là Hoàng hậu, lại bị chôn cất theo lễ của phi tần là trái lễ chế, không cho ta nhập hoàng lăng càng không hợp lẽ.
Hắn còn nói thi cốt của ta chưa lạnh mà đã lập tân hậu, quả thật khiến lòng người rét lạnh.
Từng câu từng chữ đều có lý.
Dung Giáng Tiêu lại không chịu nghe, ngay tại triều đường giáng chức hắn tới biên địa.
Ôn Tự Bạch vì ta mà đoạn mất tiền đồ.
Ta chỉ vào bức họa của hắn trên danh sách, nói với nha hoàn:
“Đi nói với Thái t.ử, ta gả cho hắn.”
Ngày trao đổi canh thiếp, Ôn Tự Bạch đích thân tới cửa.
Dung Giáng Tiêu cũng đi cùng.
Hắn hỏi hết câu này tới câu khác: nhà ở đâu, sư phụ là ai, hiện đang sống chỗ nào, bên cạnh có thông phòng hay không.
Hỏi còn kỹ hơn cả cha mẹ ta.
Ôn Tự Bạch từ đầu tới cuối đều giữ đủ lễ nghi, lần lượt đáp lại.
Ngay cả Dung Giáng Tiêu cũng không nhịn được gật đầu, còn chỉ điểm hắn một câu:
“Văn chương của ngươi cô từng xem qua. Cương trực có thừa, uyển chuyển chưa đủ. Phải biết quá cứng thì dễ gãy.”
Ôn Tự Bạch hành lễ.
“Đạo làm quan, hạ quan vẫn chưa hiểu thấu. Hạ quan chỉ biết giữ vững bản tâm. Cho dù vì quá cứng mà gãy, ấy cũng là số mệnh.”
Ánh mắt hắn lướt về phía bình phong nơi ta đang đứng, vành tai đỏ lên, lại bổ sung một câu:
“Còn về tình ái, hạ quan càng không dám nói lời lớn lao, chỉ biết lấy chân tâm đổi lấy chân tâm.”
Ta luôn cảm thấy những lời ấy giống như nói cho mình nghe.
Nhưng lục tung ký ức cũng chẳng nhớ đã từng gặp hắn ở đâu.
Lúc tiễn khách, vốn phải do mẫu thân đi cùng.
Nhưng Lam Mộ lại quấn lấy Dung Giáng Tiêu đòi hắn đưa đi du hồ, phụ thân lại chưa về phủ, mẫu thân không thể phân thân, đành bảo ta đi tiễn.
Ta chỉ có thể kiên trì đi song song với Ôn Tự Bạch tới trước cửa.
Mắt hắn sáng lên.
Hắn nghiêm túc hành lễ với ta, nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp.
“Ta… ta tuy bất tài, nhưng sau này nhất định sẽ dùng hết khả năng đối xử tốt với nàng. Chỉ là đường làm quan của ta không thuận, sợ sẽ khiến cô nương chịu ấm ức…”
Ta đang định đáp lời thì nghe tiếng vó ngựa dồn dập.
Dung Giáng Tiêu xoay người xuống ngựa, lạnh lùng quát Ôn Tự Bạch:
“Còn không lui xuống?”
Rồi quay đầu trừng ta.
“Nàng là nữ quyến, sao có thể tự mình gặp ngoại nam?”
Ta sửng sốt.
“Điện hạ, chẳng phải chúng ta đã xem mắt rồi sao? Huống hồ ngài không phải đang cùng Lam Mộ du hồ à?”
Lời còn chưa dứt, xe ngựa Khang vương phủ cũng đã tới.
Màn xe hé mở, lộ ra gương mặt tức giận của Lam Mộ và thần sắc không vui của mẫu thân.
Ta không biết hai người kia vì sao cãi nhau, nhưng cũng chẳng muốn nhiều chuyện, chỉ đành cáo biệt Ôn Tự Bạch.
Hắn đã khôi phục dáng vẻ nghiêm chỉnh như trước, chỉ để lại một câu:
