Nhân Viên Hoang Tưởng Của Bên A - Chương 5

Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:03

Không đáp.

Hắn chủ động tiến gần.

Mùi nước hoa rẻ tiền trên người nồng tới khó chịu.

“Giám đốc Thẩm.”

“Chuyện lần trước là tôi có mắt như mù.”

“Tôi ngu.”

Hắn cố nặn ra vài giọt nước mắt.

Giả vờ đáng thương.

“Tôi bị sa thải rồi.”

“Gần đây sống rất khó.”

“Chị rộng lượng.”

“Cho tôi thêm một cơ hội được không?”

“Cơ hội?”

Tôi nhướng mày.

“Ừm!”

Hắn gật lia lịa.

Mắt sáng rỡ.

“Giám đốc Thẩm, chỉ cần chị gật đầu.”

“Sau này tôi theo chị.”

“Chị bảo tôi làm gì cũng được.”

Hắn còn cố tình ưỡn n.g.ự.c.

Hàm ý rõ ràng tới mức buồn nôn.

Khóe môi tôi cong lên.

Đầy mỉa mai.

Hắn lại tưởng tôi đồng ý.

Lập tức nói như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh.

“Giám đốc Thẩm, tôi biết chị có thân phận, địa vị.”

“Nhưng tôi cũng không thể để mình thiệt thòi, đúng không?”

“Thế này đi.”

“Nếu chị thật sự muốn cưới tôi.”

“Tôi cũng chẳng đòi hỏi quá nhiều.”

“Sính lễ 1 triệu 880 ngàn là được.”

“Lấy số đẹp cho may.”

“Em trai tôi học hết cấp hai đã nghỉ.”

“Đến giờ vẫn chưa có công việc t.ử tế.”

“Chị xem có thể bố trí cho nó một vị trí trong công ty không?”

“Việc nhẹ nhàng.”

“Ngồi văn phòng là được.”

6

“Còn nữa.”

“Nhà với xe cũng phải có chứ?”

“Nhà không cần quá lớn.”

“Khoảng một trăm mét vuông ở trung tâm thành phố là được.”

“Xe thì…”

“Tôi thấy Mercedes S khá hợp.”

Tôi thật sự bị sự tưởng tượng của hắn chọc cười.

Tôi lạnh giọng cắt ngang.

“Một tháng anh kiếm được bao nhiêu?”

Hắn ngẩn ra.

Dường như không hiểu tại sao tôi hỏi vậy.

Theo phản xạ trả lời:

“Hồi ở Nhuệ Phong…”

“Chắc khoảng bảy tám ngàn.”

“Bảy tám ngàn?”

Tôi cười lạnh.

“Với chút năng lực này.”

“Với cái đầu này.”

“Anh đòi sính lễ 1 triệu 880 ngàn?”

“Đòi nhà trung tâm?”

“Đòi Mercedes?”

“Còn muốn tôi sắp việc cho em trai?”

“Anh dựa vào cái gì?”

Mặt hắn lập tức đỏ lên.

Bị chọc trúng lòng tự ái.

“Thẩm Tĩnh Thư!”

“Chị đừng coi thường người khác!”

“Tôi bây giờ là người của Tổng giám đốc Triệu!”

“Triệu Mạn Quân?”

Tôi liếc sang người phụ nữ đang trò chuyện phía xa.

“Bà ta đã cho anh những thứ đó chưa?”

Hắn ngẩng cổ.

“Sớm muộn gì cũng có!”

“Tổng giám đốc Triệu đối xử với tôi rất tốt!”

“Chị chẳng qua chỉ có chút tiền.”

“Lên mặt cái gì?”

Ánh mắt hắn đảo một vòng.

Ngay sau đó đổi thành vẻ uy h.i.ế.p.

“Vậy đi.”

“Nếu chị không đồng ý mấy điều kiện kia cũng được.”

“Chỉ cần sắp cho tôi một công việc.”

“Tôi muốn làm quản lý.”

“Chính là vị trí trưởng nhóm dự án bên công ty chị.”

“Cho tôi ngồi ghế đó là được.”

Tôi nhìn hắn như nhìn người điên.

“Quản lý?”

“Anh?”

“Nằm mơ.”

“Thẩm Tĩnh Thư!”

Hắn lập tức lật mặt.

Giọng cao v.út.

“Chị còn giả vờ cái gì?”

“Chẳng phải chị vẫn để ý tôi sao?”

“Hồi trước theo tới tận Nhuệ Phong không được.”

“Giờ còn bám tôi tới cả tiệc tối!”

“Tôi nói cho chị biết.”

“Nếu chị không chấp nhận điều kiện của tôi.”

“Tôi sẽ hét lên.”

“Nói chị quấy rối tôi.”

“Có ý đồ xấu với tôi.”

“Cho tất cả mọi người nhìn rõ bộ mặt giả tạo của chị!”

Hắn nhìn tôi đầy đắc ý.

Giống như đã bóp được điểm yếu chí mạng.

Tôi hoàn toàn không để ý.

Ngẩng đầu.

“Tùy anh.”

Ngay lập tức.

Tiếng hét the thé của Cố Ngôn Trạch x.é to.ạc bầu không khí sang trọng của buổi tiệc.

“Cứu với!”

“Cứu tôi!”

“Thẩm Tĩnh Thư quấy rối tôi!”

“Cô ta có ý đồ xấu với tôi!”

Hắn vừa hét vừa giật cà vạt.

Kéo bung cổ áo vest.

Cố tình làm mình trông nhếch nhác.

Nước mắt cũng xuất hiện rất đúng lúc.

Diễn xuất vẫn khoa trương như trước.

Sự náo động ở ban công lập tức thu hút rất nhiều ánh mắt.

Chẳng mấy chốc.

Một nhóm người đã đứng đầy cửa.

Chỉ trỏ.

Bàn tán.

“Chuyện gì vậy?”

“Không phải Giám đốc Thẩm sao?”

“Người đàn ông kia là ai?”

“Sao vừa khóc vừa nói bị quấy rối?”

“Chậc, nhìn Giám đốc Thẩm đàng hoàng thế, không ngờ còn có sở thích như vậy.”

“Biết người biết mặt khó biết lòng thật.”

“Gã kia cũng bình thường thôi.”

“Không ngờ gu của Giám đốc Thẩm lại thế.”

Tiếng xì xào ngày càng lớn.

Cố Ngôn Trạch lập tức khóc to hơn.

Hắn chỉ thẳng vào tôi.

“Chính cô ta!”

“Cô ta kéo tôi ra ban công.”

“Muốn sàm sỡ tôi!”

“Tôi không chịu thì cô ta uy h.i.ế.p!”

“Mọi người phải làm chủ cho tôi!”

Đúng lúc ấy.

Đám đông tách sang hai bên.

Triệu Mạn Quân bước vào.

Mặt vô cùng khó coi.

“Có chuyện gì?”

“Ồn ào gì thế?”

Bà nhìn Cố Ngôn Trạch áo quần xộc xệch.

Nước mắt nước mũi tèm lem.

Sau đó nhìn tôi.

Sắc mặt càng âm trầm.

Cố Ngôn Trạch giống như gặp được cứu tinh.

Lập tức lao vào lòng Triệu Mạn Quân.

Ôm lấy eo bà.

“Tổng giám đốc Triệu!”

“Cuối cùng chị cũng tới!”

“Em suýt bị dọa c.h.ế.t!”

“Cô ta muốn giở trò với em!”

“Chị phải làm chủ cho em!”

Triệu Mạn Quân vỗ lưng dỗ hắn.

Sau đó ngẩng lên nhìn tôi.

Ánh mắt đầy bất mãn.

“Giám đốc Thẩm.”

“Chuyện này là sao?”

“Người đi cùng tôi đã làm gì đắc tội chị?”

Bà cố ý nhấn mạnh ba chữ “người đi cùng”.

Tôi bình tĩnh đáp:

“Người đi cùng của chị có trí tưởng tượng hơi quá phong phú.”

Triệu Mạn Quân hừ lạnh.

Giọng mang kiểu khôn ngoan lõi đời của thương nhân.

Cộng thêm cảm giác tự cho mình nắm thế chủ động.

“Giám đốc Thẩm.”

“Chúng ta đều là người trong giới.”

“Tôi tuy chẳng phải hoàng thân quốc thích.”

“Nhưng đàn ông của tôi cũng không phải ai muốn đụng là đụng.”

Bà dừng lại.

Sau đó dùng giọng kẻ cả nói tiếp.

“Nếu Giám đốc Thẩm thật sự thích cục cưng này của tôi.”

“Thì cũng không phải không thể thương lượng.”

“Làm ăn mà.”

“Có qua có lại.”

“Nghe nói công ty chị vừa lấy được dự án Tây Thành?”

“Chia cho chúng tôi chút lợi ích.”

“Cũng chẳng phải chuyện lớn.”

Bà còn vỗ lưng Cố Ngôn Trạch.

Giống như đang giới thiệu món hàng.

7

“Chỉ cần dự án ổn thỏa.”

“Cậu nhóc này…”

“Cũng không phải không thể để Giám đốc Thẩm nếm thử một lần.”

“Cần gì cưỡng ép.”

“Làm mất vui cả hai bên.”

“Chị nói đúng không?”

Cố Ngôn Trạch dựa trong lòng Triệu Mạn Quân.

Nghe bà ta coi mình như hàng hóa đem trao đổi.

Không những không thấy nhục.

Ngược lại còn đắc ý nhìn tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhân Viên Hoang Tưởng Của Bên A - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD