Nhân Viên Hoang Tưởng Của Bên A - Chương 6
Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:04
Ánh mắt chứa đầy thách thức.
Đám đông xung quanh cũng bị lời lẽ trắng trợn của Triệu Mạn Quân làm cho kinh ngạc.
Tiếng bàn tán lập tức lớn hơn.
“Trời ạ.”
“Dùng dự án đổi đàn ông?”
“Tổng giám đốc Triệu đúng là cái gì cũng dám nói!”
“Gã đàn ông kia không thấy nhục à?”
“Sao còn đắc ý nữa?”
“Bữa tiệc hôm nay đúng là tới không uổng.”
Tôi nghe hết từng câu.
Nhìn vẻ mặt đắc ý của Cố Ngôn Trạch.
Chỉ cảm thấy ghê tởm.
Hai người này quả thật rất xứng đôi.
Một kẻ mua.
Một kẻ tự bán.
Tôi mở miệng.
Giọng không lớn.
Nhưng đủ át tiếng xì xào.
“Tổng giám đốc Triệu.”
“Tôi không có bất kỳ hứng thú nào với cục cưng của chị.”
“Ý chị là gì?”
Sắc mặt Triệu Mạn Quân lập tức trầm xuống.
Tôi thong thả lấy từ túi trong áo vest ra một máy ghi âm nhỏ.
“Ý tôi là…”
“Tôi hứng thú hơn với màn biểu diễn của hai vị vừa rồi.”
Vẻ đắc ý trên mặt Cố Ngôn Trạch lập tức đông cứng.
Hắn kinh hoàng nhìn chiếc máy trong tay tôi.
Cánh tay Triệu Mạn Quân đang ôm hắn cũng cứng lại.
Sắc mặt thay đổi rõ rệt.
Đám đông càng náo động.
Ai nấy đều rướn cổ.
Chờ xem tiếp.
Tôi nhẹ nhàng bấm nút phát.
Toàn bộ cuộc nói chuyện vừa rồi lập tức vang lên rõ ràng.
Từng câu.
Từng chữ.
Sau khi đoạn ghi âm kết thúc.
Ban công yên tới mức đáng sợ.
Mọi người nhìn Cố Ngôn Trạch mặt trắng như ma.
Sau đó nhìn Triệu Mạn Quân đang nổi gân trán.
Cuối cùng ánh mắt lại dừng lên người tôi.
Cố Ngôn Trạch phản ứng đầu tiên.
Hắn lao tới muốn cướp máy ghi âm.
“Giả!”
“Cái này giả!”
“Thẩm Tĩnh Thư!”
“Cô đúng là tiểu nhân!”
“Cô dựa vào cái gì ghi âm?”
“Đây là xâm phạm riêng tư!”
“Là cố ý hãm hại tôi!”
“Tâm cơ của cô quá sâu!”
“Đưa đây!”
Tôi chỉ nhẹ nhàng nghiêng người.
Tránh bàn tay hắn.
“Cô đường đường là tổng giám đốc.”
“Lại dùng thủ đoạn bẩn như thế?”
“Cô chỉ muốn hủy tôi!”
“Đồ đạo đức giả!”
“Đủ rồi!”
Một tiếng quát lớn đột nhiên vang lên.
Triệu Mạn Quân mạnh tay đẩy Cố Ngôn Trạch ra.
Hắn không kịp phòng bị.
Lảo đảo vài bước.
Đôi giày không vừa chân trượt xuống.
Cả người ngã sóng soài.
Triệu Mạn Quân chỉ tay vào mặt hắn.
“Thằng tiểu bạch kiểm khốn kiếp!”
“Bà đây cho mày ăn!”
“Cho mày mặc!”
“Mua đồng hồ!”
“Mua quần áo!”
“Thế mà mày dám chơi trò sau lưng tao?!”
“Còn dám lấy tao làm bình phong?”
“Mày tưởng tao là công cụ để mày lợi dụng à?!”
“Mẹ nó!”
“Mày chẳng qua là trai bao bán thân!”
“Bà bỏ tiền ra mua vui thôi!”
“Mày thật sự tưởng mình là hàng cao cấp?”
“Còn dám uy h.i.ế.p Giám đốc Thẩm?”
“Vu oan Giám đốc Thẩm quấy rối mày?”
“Mày xứng sao?!”
Lời Triệu Mạn Quân thô tục tới mức nhiều người cau mày.
Nhưng phần lớn vẫn đứng lại hóng chuyện.
Cố Ngôn Trạch nằm dưới đất.
Cuối cùng cũng phát điên.
Hắn bò dậy.
Chửi Triệu Mạn Quân không còn giữ hình tượng.
“Triệu Mạn Quân!”
“Con mụ già!”
“Bà tưởng mình tốt đẹp lắm à?!”
“Già!”
“Xấu!”
“Keo kiệt!”
“Đồng hồ đâu?”
“Châu Âu đâu?”
“Toàn nói khoác!”
“Lên giường ba phút đã nằm im còn dám khoe giỏi?!”
“Ông đây nhịn bà tới muốn ói!”
“Đã chơi thì chơi cho đàng hoàng!”
“Không chơi nổi thì cút về với chồng bà!”
“Ông đây không phục vụ nữa!”
Triệu Mạn Quân bị hắn bóc trần trước mặt cả đám người.
Tức tới suýt nghẹt thở.
Tay chỉ vào hắn.
Mặt đỏ như gan heo.
Hai người giống ch.ó điên c.ắ.n lẫn nhau.
Bới sạch những chuyện xấu nhất của đối phương.
Tôi đứng bên ngoài.
Lạnh lùng xem.
Sau đó khẽ ra lệnh qua tai nghe Bluetooth.
“Tiểu Chu.”
“Gửi toàn bộ những thứ quay được trước đó cho chồng của Tổng giám đốc Triệu.”
“Ngay bây giờ.”
Tôi lăn lộn trong thương trường từng ấy năm.
Loại người nào chưa từng gặp?
Muốn đối phó với một con cáo già như Triệu Mạn Quân.
Trong tay không có thứ gì.
Làm sao đủ sức ép bà ta?
Mấy chuyện kín đáo của bà.
Tôi đã cho người tra từ lâu.
Không ngờ hôm nay lại dùng tới.
Nói xong câu ấy.
Tôi ung dung ngồi xuống sofa cạnh đó.
Tiện tay lấy một ly champagne trên khay của phục vụ.
Màn hay…
Chỉ vừa bắt đầu.
Trên ban công.
Cố Ngôn Trạch cùng Triệu Mạn Quân vẫn đang c.h.ử.i nhau tới mức nước bọt tung tóe.
8
“Triệu Mạn Quân, bà đúng là đồ vô dụng!”
“Mỗi lần ngủ với bà tôi đều thấy lỗ!”
“Cố Ngôn Trạch, thằng ch.ó rách!”
“Loại hàng ai cũng chơi qua!”
Đám người xem ngày một đông.
Chỉ trỏ.
Bàn tán.
Cười ầm.
Bất ngờ.
Từ phía sau vang lên một tiếng gào như sấm.
“Triệu Mạn Quân!”
“Con đàn bà khốn kiếp!”
Đám đông lập tức tách ra.
Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác da lao vào.
Thân hình to lớn như xe tăng.
Mặt đầy thịt.
Mắt đỏ ngầu.
Chính là chồng của Triệu Mạn Quân — Triệu Kim Sơn.
Trong giới nổi tiếng nóng tính, hung hăng.
Phía sau ông ta còn có hai người họ hàng lực lưỡng chẳng kém.
Triệu Kim Sơn xông vào.
Hoàn toàn không để ý Cố Ngôn Trạch dưới đất.
Trực tiếp lao về phía Triệu Mạn Quân.
“Chát!”
Một cái tát vang như pháo.
Triệu Mạn Quân bị đ.á.n.h xoay cả người.
“Á…”
“Chồng, nghe em giải thích…”
Bà ôm mặt.
Suýt quỳ xuống.
“Giải thích cái mẹ gì?!”
Triệu Kim Sơn gào.
“Ông đây nuôi bà ăn!”
“Nuôi bà uống!”
“Bà lại lấy tiền nuôi trai bên ngoài?!”
“Mẹ nó còn nuôi đúng cái loại rác rưởi thế này!”
Ông ta cuối cùng cũng nhìn sang Cố Ngôn Trạch.
Ánh mắt khinh bỉ vô cùng.
Triệu Mạn Quân hoảng hốt chỉ sang hắn.
“Là hắn!”
“Tất cả do hắn dụ dỗ em!”
“Hắn chủ động bò lên giường!”
“Đúng!”
“Là hắn uy h.i.ế.p!”
“Em không đồng ý thì hắn dọa làm lớn chuyện!”
“Em cũng là nạn nhân!”
Triệu Kim Sơn chẳng nghe nổi.
Lập tức đổi mục tiêu.
Hai bước đã tới trước mặt Cố Ngôn Trạch.
“Thằng tiểu bạch kiểm.”
“Dám động vào đàn bà của ông?”
Cố Ngôn Trạch sợ tới hồn vía lên mây.
Lập tức muốn lùi.
“Trốn?”
“Ông cho mày trốn!”
Triệu Kim Sơn túm tóc hắn.
Kéo mạnh từ dưới đất lên.
“Aaaa!”
Cố Ngôn Trạch hét như heo bị chọc tiết.
“Bốp!”
“Bốp!”
“Bốp!”
Triệu Kim Sơn tát liên tiếp.
Không hề nương tay.
“Cho mày dụ dỗ!”
“Cho mày trèo giường!”
