Nhân Viên Hoang Tưởng Của Bên A - Chương 7

Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:04

“Cho mày uy h.i.ế.p!”

“Thằng trai bao không biết nhục!”

“Đồ hàng rách!”

“Không soi gương xem bản thân là gì!”

“Mày xứng động vào vợ tao à?!”

Cố Ngôn Trạch bị đ.á.n.h tới mức không chống cự nổi.

Máu mũi chảy đầy mặt.

Tóc rối bù.

Vest cùng cà vạt bị kéo rách.

Hắn chỉ còn biết khóc lóc.

“Không phải tôi!”

“Tôi không có!”

“Là Triệu Mạn Quân…”

Triệu Kim Sơn lại tát thêm.

“Còn dám cãi?!”

Triệu Mạn Quân đứng nép bên cạnh.

Rụt cổ.

Một tiếng cũng chẳng dám nói.

Sợ lửa cháy sang mình.

Hai người họ hàng cũng xông tới.

Vừa kéo vừa giữ Cố Ngôn Trạch.

“Đánh cho thằng hồ ly này chừa!”

“Cho nó nhớ đời!”

Ban công hỗn loạn chẳng khác gì cái chợ.

Tiếng hét.

Tiếng c.h.ử.i.

Tiếng tát.

Tiếng bàn tán.

Trộn thành một mớ.

Tôi tựa lưng lên sofa mềm.

Nhẹ nhàng lắc ly champagne.

Chất lỏng vàng nhạt tạo thành một vòng cung đẹp mắt bên thành ly.

Ừm.

Hương vị không tệ.

Màn kịch này…

Cũng rất hợp để làm đồ nhắm.

Cuối cùng bảo vệ mới tách được Triệu Kim Sơn cùng đám người ra.

Cố Ngôn Trạch nằm bẹp dưới đất.

Giống một con b.úp bê rách bị xé nát.

Bộ vest đen gần như thành giẻ.

Miễn cưỡng còn treo trên người.

Mặt hắn sưng đỏ.

Đầy dấu tay cùng vết cào.

Mái tóc vốn vuốt keo cẩn thận đã rối tung.

Đám đông bắt đầu tản.

Vừa đi vừa bàn tán.

Ánh mắt toàn vẻ chế giễu.

“Đáng đời.”

“Thảm thì t.h.ả.m thật, nhưng tự chuốc.”

“Sau hôm nay hắn coi như hết đường sống trong giới.”

Bữa tiệc cũng gần kết thúc.

Tôi đặt ly rượu đã cạn xuống.

Chuẩn bị rời đi.

Vừa đứng lên.

Phía sau vang tới giọng khàn đặc, tràn đầy oán hận.

“Thẩm Tĩnh Thư!”

Không biết lấy đâu ra sức.

Cố Ngôn Trạch bò lồm cồm tới chân tôi.

Hắn ngẩng đầu.

Khuôn mặt thê t.h.ả.m tới mức khó nhìn.

Ánh mắt chứa đầy căm hận.

“Là cô!”

“Tất cả đều do cô!”

“Cô hủy tôi!”

“Cô phá hết mọi thứ của tôi!”

“Bây giờ cả giới đều biết tôi là trai bao của Triệu Mạn Quân!”

“Ai cũng biết tôi là loại đàn ông bị người ta chơi!”

“Tôi mới tốt nghiệp chưa bao lâu!”

“Tương lai đều bị cô chôn vùi!”

“Cô hài lòng chưa?!”

Hắn càng nói càng kích động.

“Tất cả là do cô!”

“Mọi chuyện đều bắt đầu từ cô!”

“Nếu không phải cô gửi lời mời kết bạn WeChat…”

“Nếu không phải cô chạy tới Nhuệ Phong làm loạn…”

“Nếu hôm nay cô không ở đây…”

“Đủ rồi.”

Tôi lạnh lùng cắt ngang.

“Cố Ngôn Trạch.”

“Anh đi tới bước hôm nay.”

“Mỗi bước đều do chính anh chọn.”

9

“Không ai ép anh bịa chuyện.”

“Không ai bắt anh gây thị phi.”

“Không ai ép anh kiêu ngạo.”

“Không ai bắt anh làm trai bao.”

“Càng chẳng ai ép anh chạy tới đây tự chuốc nhục.”

Hắn như không nghe thấy.

Hoặc đơn giản là không muốn nghe.

Bất ngờ nhào tới.

Ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân tôi.

“Thẩm Tĩnh Thư!”

“Giám đốc Thẩm!”

“Tôi xin chị!”

“Bây giờ chỉ còn chị có thể cứu tôi!”

“Thu nhận tôi đi!”

“Cho tôi vào công ty chị!”

“Việc gì cũng được!”

“Tôi làm tất cả!”

Hắn ngẩng đầu.

“Tôi có thể ở bên chị.”

“Thật đấy!”

“Tôi không cần danh phận.”

“Không cần gì hết!”

“Tôi có thể làm người tình bí mật.”

“Chị gọi là tôi tới.”

“Tôi tuyệt đối nghe lời.”

“Tôi rất giỏi.”

“Thật đấy.”

“Giỏi hơn mấy tên đàn ông giả tạo kia nhiều.”

“Ngay cả Triệu Mạn Quân cũng từng khen tôi.”

“Chỉ cần chị cho tôi một con đường sống.”

“Cho tôi miếng cơm.”

“Cho tôi công việc.”

“Tôi xin chị!”

Nghe những lời ấy.

Tôi ghê tởm tới mức dạ dày muốn lộn ngược.

Tôi rút mạnh chân về.

Lùi lại một bước.

“Cố Ngôn Trạch.”

“Anh bị Triệu Kim Sơn đ.á.n.h hỏng đầu rồi à?”

“Anh nghĩ tôi là loại người nào?”

“Thùng rác?”

“Chuyên thu gom thứ hàng đã bị người khác chơi chán như anh?”

“Anh tới xách giày cho tôi còn không đủ tư cách.”

Mỗi chữ như một nhát d.a.o.

Vẻ cầu xin hèn mọn trên mặt hắn lập tức vỡ vụn.

“Thẩm Tĩnh Thư!”

“Con khốn!”

“Đồ đạo đức giả!”

“Chị giả thanh cao cái gì?”

“Chẳng qua chỉ có chút tiền thôi!”

“Chị chủ động gửi kết bạn WeChat cho tôi!”

“Không phải vì để ý tôi thì là gì?!”

“Bây giờ thấy tôi sa cơ rồi giẫm tôi xuống?”

“Chị còn là người không?!”

“Chị còn ghê tởm hơn cả Triệu Mạn Quân!”

Tôi nhìn bộ dạng điên loạn ấy.

Chỉ thấy vừa đáng thương vừa buồn cười.

“Để ý anh?”

“Cố Ngôn Trạch.”

“Từ đầu xuống chân.”

“Trong ra ngoài.”

“Anh có điểm nào đáng để tôi chú ý?”

“Sự ngu xuẩn?”

“Hư vinh?”

“Hay cái thân xác đã bị Triệu Mạn Quân chơi chán?”

“Tỉnh đi.”

“Loại người như anh…”

“Ngay cả tư cách làm trò cười cũng không có.”

Hắn đột nhiên òa khóc.

Nước mắt nước mũi đầy mặt.

“Để mua đồng hồ!”

“Mua quần áo!”

“Để giữ thể diện!”

“Tôi đã vay bao nhiêu khoản online!”

“Nợ tín dụng đen!”

“Bây giờ mất việc!”

“Mất danh tiếng!”

“Triệu Mạn Quân cũng bỏ tôi!”

“Chủ nợ ngày nào cũng chặn cửa!”

“Tôi sắp bị ép c.h.ế.t!”

“Tất cả tại chị!”

“Đều do chị!”

“Chị không thể thương hại tôi một chút sao?”

“Cho tôi một đường sống đi!”

Tiếng gào khóc vang khắp ban công vắng.

Đầy tuyệt vọng.

Đầy điên loạn.

Tôi nhìn hắn.

Ánh mắt không có lấy một tia d.a.o động.

“Đường sống của anh?”

“Con đường do anh tự chọn.”

“Cho dù phải quỳ…”

“Cũng tự mình bò cho hết.”

“Nợ nần của anh.”

“Khó khăn của anh.”

“Không liên quan tới tôi dù chỉ nửa xu.”

“Bảo vệ!”

Tôi cao giọng.

Hai nhân viên bảo vệ lập tức chạy tới.

“Giám đốc Thẩm!”

Tôi chỉ vào Cố Ngôn Trạch đang gào khóc.

“Đưa tên điên này ra ngoài.”

“Từ hôm nay trở đi.”

“Không cho hắn bước vào khách sạn này thêm bất kỳ lần nào.”

Hai bảo vệ lập tức tiến tới.

Mỗi người giữ một bên.

Kéo Cố Ngôn Trạch đang vùng vẫy đi.

“Thẩm Tĩnh Thư!”

“Đồ súc sinh!”

“Chị thấy c.h.ế.t không cứu!”

“Chị sẽ gặp báo ứng!”

“Tôi nguyền rủa chị!”

“Thả tôi ra!”

“Bỏ tôi ra!”

“Thẩm Tĩnh Thư!”

“Chị cứ chờ đấy!”

Tiếng c.h.ử.i rủa của hắn càng lúc càng xa.

Cuối cùng biến mất ở cuối hành lang.

Ban công trở lại yên tĩnh.

Tôi chỉnh lại phần tay áo vest hơi nhăn.

Bên ngoài.

Đêm đã xuống.

Đèn neon của thành phố lấp lánh ở phía xa.

Tôi và hắn…

Từ giờ trở đi.

Sẽ là người thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

End.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.