Nhân Viên Nhà Xác Nhắc Tôi Cười Nhỏ Tiếng Lại - Chương 3

Cập nhật lúc: 28/07/2026 15:01

“Bề trên?” Tôi nhướng mày, “Nếu tôi nhớ không nhầm, bà nội tôi đã mất từ lâu rồi. Trong nhà còn bề trên nào nữa sao?”

“Tiểu Nguyệt, dù thế nào chị Giang cũng là chị gái của bố con, là cô ruột của con. Con nói vậy là không đúng.” Lâm Cẩn lại nhảy ra đóng vai người lớn hiểu chuyện.

“Không cùng cha cùng mẹ sinh ra mà cũng gọi là ruột à?” Tôi mỉa mai.

Ông nội ruột tôi mất sớm, bà nội mang bố tôi đi tái giá.

“Cô Giang” này là con gái của ông dượng, là con riêng của ông ta với người đàn bà khác.

Nói trắng ra, giữa tôi và bà ta chẳng có chút quan hệ huyết thống nào.

“Tô Nguyệt!” Bà cô tức đến mặt mày tím tái.

Lâm Cẩn đứng cạnh vội vỗ nhẹ vai bà ta, nhắc bà ta quay lại chuyện chính.

Bà cô hít sâu một hơi, ra vẻ không thèm chấp đứa trẻ như tôi.

“Bố mày mất rồi, trong nhà dù sao cũng cần có người đứng ra nói lời công bằng. Nghe nói mày ôm hết tài sản, như vậy không đúng. Mày phải chia cho dì Giang một phần.”

“Tại sao tôi phải chia?” Tôi cười lạnh, “Dì ấy có đăng ký kết hôn với bố tôi không?”

Từ lâu tôi đã hỏi kỹ luật sư của bố tôi.

Lâm Cẩn và bố tôi vốn định trước ngày cưới mới đi đăng ký.

Tiếc thật.

“Nhưng hai người họ sắp kết hôn rồi mà!” Bà cô cãi.

“Nhưng vẫn chưa kết hôn, đúng không? Pháp luật còn không công nhận, tôi lấy lý do gì để chia?”

Có lẽ bị tôi chọc tức quá, sắc mặt bà ta chuyển xanh rồi lại trắng.

Lâm Cẩn đứng bên cạnh bắt đầu diễn vai người phụ nữ đáng thương:

“Tiểu Nguyệt, dì không phải cố ý muốn tranh tài sản với con. Chủ yếu là bây giờ dì đang…”

Bà ta đặt tay lên bụng, cố tình lấp lửng.

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Đau bụng thì vào nhà vệ sinh đi.”

Tống Chi lập tức nhảy ra:

“Tô Nguyệt, mày đúng là ch.ó điên, gặp ai cũng c.ắ.n! Mày không nhìn ra sao? Mẹ tao đang m.a.n.g t.h.a.i con của bố mày! Cho dù mày không chia tài sản cho mẹ tao, đứa bé này cũng có quyền thừa kế!”

Tôi cười khẩy:

“Ai chứng minh được đó là con của bố tôi?”

Bà cô lập tức chen vào:

“Tôi chứng minh! Tô Nguyệt, bọn tôi nể mày còn nhỏ nên mới không làm lớn chuyện. Nếu không, đã kiện mày từ lâu rồi!”

Tôi cười càng lớn hơn:

“Vậy làm ơn đi kiện nhanh lên giúp tôi.”

“Điên rồi! Đúng là điên rồi!” Bà cô kéo tay Lâm Cẩn rời đi, vừa đi vừa lẩm bẩm, “Tôi đã nói rồi mà, cái thứ tiện nhân này không thể nói lý được. Đi, chúng ta tìm luật sư.”

Ba người họ kéo nhau ra cửa.

Tôi chậm rãi lên tiếng:

“Khoan đã.”

“Hối hận rồi à?” Bà cô quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đắc ý.

Tôi vẫn mỉm cười, giọng bình thản:

“Tống Chi, dì Lâm, tôi nhắc lại lần cuối — ngày kia, mời hai người dọn ra khỏi nhà. Nếu không, tôi sẽ đổi khóa.”

“Vậy cô định để chúng tôi ở đâu?” Tống Chi tức đến sắp phát điên.

“Liên quan gì đến tôi? Không thì về nhà bố ruột cô mà ở.”

4

Bà cô và hai mẹ con Lâm Cẩn đến thì khí thế hùng hổ, lúc đi lại mặt mày bầm tím, tức tối đến mức bước chân cũng loạn.

Tôi nhìn theo bóng lưng ba người họ, cười đến suýt gập người.

Chưa đầy hai ngày sau, tôi nhận được thư luật sư từ phía họ.

Tôi chẳng buồn đọc kỹ, chuyển thẳng cho luật sư riêng xử lý.

Lại qua thêm hai ngày, luật sư của tôi nói phía bên kia muốn gặp mặt, thương lượng giải quyết riêng.

Có lẽ bọn họ cũng nhận ra vụ kiện này không dễ thắng.

Bố tôi đã thành tro, bọn họ chẳng còn cách nào chứng minh đứa bé trong bụng Lâm Cẩn là con của ông.

Còn người thân bên nội? Ông bà nội ruột tôi đã mất từ lâu, chỉ còn lại nắm xương, chẳng lẽ đào lên xét nghiệm ADN?

Một buổi chiều nắng đẹp, tôi đúng giờ có mặt tại văn phòng luật sư.

Lâm Cẩn và bà cô đã đến trước.

Lâm Cẩn mở miệng trước:

“Đứa con trong bụng tôi, chính là con trai của Giang Hải.”

Tôi mặt không cảm xúc:

“Bằng chứng?”

Luật sư phía đối phương lấy từ túi hồ sơ ra một tờ giấy:

“Đây là kết quả giám định ADN.”

Tôi vừa cầm lấy đã khựng lại một lúc.

Lâm Cẩn xoa bụng, vẻ mặt không giấu được sự kiêu ngạo.

“Tôi và bố cô sống bên nhau nhiều năm như vậy, trong nhà không thiếu tóc, râu, móng tay của ông ấy. Muốn làm giám định thì quá dễ.”

Bà cô còn đắc ý hơn:

“Dì Lâm của cháu đang m.a.n.g t.h.a.i con trai đấy, là em trai ruột của cháu. Hơn nữa bây giờ cháu cũng không còn mang họ Giang, chia cho cháu một nửa gia sản đã là quá rộng lượng rồi.”

Tôi nhíu mày nhìn chằm chằm tờ giấy kia một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu cười phá lên.

“Dì Lâm à, nếu là tôi, tôi làm loại chuyện này còn chẳng dám đem ra ngoài nói. Không ngờ dì lại dám cầm cả kết quả giám định giả đến gặp luật sư.”

Sắc mặt Lâm Cẩn thay đổi:

“Cô… cô nói vậy là có ý gì?”

“Bố tôi bị vô sinh, dì không biết sao?”

Tôi lấy ra một tờ giấy khác, ném thẳng lên bàn.

Đó là bệnh án cũ của bố tôi — ông từng làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh từ hai mươi năm trước.

Lúc mẹ tôi m.a.n.g t.h.a.i tôi, bà thường mơ thấy bố ngoại tình, ngày nào cũng nghi thần nghi quỷ rồi khóc.

Bố tôi khi đó thương bà, không nói một lời đã đi làm phẫu thuật.

Mặt Lâm Cẩn lập tức tái mét.

Luật sư của bà ta vẫn cố gắng bào chữa:

“Làm phẫu thuật rồi cũng có thể phẫu thuật nối lại mà.”

Tôi mỉm cười:

“Nối lại thì phải có hồ sơ phẫu thuật, đúng không? Bên cô có không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhân Viên Nhà Xác Nhắc Tôi Cười Nhỏ Tiếng Lại - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD