Nhân Viên Nhà Xác Nhắc Tôi Cười Nhỏ Tiếng Lại - Chương 4

Cập nhật lúc: 28/07/2026 15:02

Mấy người đối diện nhìn nhau, không ai nói được lời nào.

Tôi tiếp tục:

“Bố tôi từng rất yêu mẹ tôi. Sau này mới gặp lại dì Lâm. Nói thật, dì đúng là rất giỏi. Có thể m.a.n.g t.h.a.i con của một người đã làm phẫu thuật từ lâu. Hay là… đứa bé kia vốn không phải của bố tôi? Dù sao ai trong khu này chẳng biết dì từng là tiểu tam nổi danh.”

“Tô Nguyệt, cô không biết xấu hổ!” Lâm Cẩn đập bàn đứng bật dậy, dáng vẻ quý phái lập tức tan sạch, “Tôi mới là người yêu đầu của bố cô! Mẹ cô mới là kẻ thứ ba chen vào!”

Nghe bà ta nh.ụ.c m.ạ mẹ tôi, nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất.

Tôi đứng phắt dậy:

“Lâm Cẩn, bà tưởng tôi không biết sao? Năm đó là bà chê bố tôi nghèo nên đá ông ta. Sau đó bố tôi gặp mẹ tôi, được ông ngoại tôi đầu tư, mới có thể gây dựng sự nghiệp.”

“Đợi ông ta phát đạt rồi, bà quay lại bám lấy, tự nhận mình là tình yêu đích thực. Nếu không có mẹ tôi, Giang Hải ông ta chẳng qua cũng chỉ là một kẻ chẳng có gì trong tay!”

Nói đến đây, nước mắt tôi bắt đầu làm nhòe tầm nhìn.

Gia đình ba người chúng tôi từng rất hạnh phúc.

Cho đến một mùa đông nọ, Lâm Cẩn dẫn theo Tống Chi xuất hiện.

Kể từ ngày đó, mẹ tôi mất chồng.

Còn tôi thì mất bố.

Bố tôi — Giang Hải — trái tim luôn hướng về Lâm Cẩn.

Chỉ cần bà ta gọi một cuộc, ông ta liền giống như con ch.ó nghe tiếng chủ nhân, lập tức chạy tới.

Sau đó, mẹ tôi bị suy thận giai đoạn cuối, Giang Hải muốn ly hôn.

Ông ta có lẽ còn chút áy náy, nên đồng ý hiến thận cho bà.

Nhưng đúng ngày phẫu thuật, Lâm Cẩn lại nhảy xuống biển.

Vừa nghe tin, Giang Hải lập tức bỏ bệnh viện chạy đi tìm bà ta.

Cũng chính ngày hôm đó, mẹ tôi qua đời.

Mẹ tôi vốn vẫn còn cơ hội sống.

Nếu ngay từ đầu bố tôi không hứa sẽ hiến thận, tôi hoàn toàn có thể hiến một quả thận của mình cho bà.

Nhưng mọi thứ đều bị ông ta phá hỏng.

Lâm Cẩn không thể không biết ngày đó quan trọng thế nào, vậy mà bà ta vẫn cố tình chọn thời điểm ấy.

Sau chuyện đó, tôi và bố cãi nhau một trận lớn.

5

Hôm sau, Lâm Cẩn và Tống Chi chuyển vào căn biệt thự khác của Giang Hải.

Tôi tức quá, chạy đến tìm bọn họ nói cho rõ.

Tống Chi lại vu oan tôi ăn cắp đồ của cô ta.

Giang Hải không tin tôi, bắt tôi xin lỗi.

Tôi giận đến bật cười, xoay người đi thẳng tới đồn công an, đổi họ, đổi tên.

Ký ức dừng lại ở đó.

Tôi lau nước mắt, đeo kính râm lên, một lần nữa trở về dáng vẻ phú bà không cảm xúc.

“Bà không có cách nào chứng minh đứa con hoang kia là em trai tôi. Vậy thì không cần bàn chuyện thừa kế nữa. Khi nào tìm được chứng cứ bố tôi từng làm phẫu thuật nối lại, hãy đến nói tiếp.”

Tôi cầm túi xách, quay người rời đi không chút do dự.

Dù sao thì — chứng cứ đó vốn không tồn tại.

Tôi đã điều tra rất kỹ. Giang Hải chưa từng làm phẫu thuật nối lại. Thậm chí tờ bệnh án kia cũng là ông ta làm giả.

Nếu thật sự bị kéo ra tòa, tôi cũng không dám mang bệnh án đó ra dùng.

Tôi vốn tưởng mọi chuyện đến đây là xong, Lâm Cẩn và bà cô kia sẽ biết điều mà im lặng.

Ai ngờ hôm sau, bà cô dẫn theo cả đám người đến nhà tôi, vừa la hét vừa đập cửa đòi tiền:

“Trả tiền đây!”

Lúc đó tôi vừa ngủ dậy, đầu óc còn ong ong vì buồn ngủ.

“Tiền gì?”

“Bố mày năm xưa vay nhà tao mười vạn chưa trả. Bây giờ ông ta c.h.ế.t rồi, mày là con thì phải trả thay.”

Bà cô đập một tờ giấy cũ kỹ lên bàn.

Tôi cúi đầu nhìn — là giấy vay nợ, có chữ ký và dấu vân tay của bố tôi. Ngày tháng ghi cách đây… hai mươi năm.

Tôi nhớ chuyện này.

Khi đó bố tôi mới khởi nghiệp, gặp khó khăn, phải đi vay khắp nơi.

Cuối cùng mượn được tiền của bà cô này. Miệng thì nói “vay một vạn trả hai vạn”, bà ta đưa năm vạn, nhưng trên giấy lại ghi mười vạn.

Sau này bố tôi vượt qua giai đoạn khó khăn, đến trả tiền, bà ta lại không lấy, mà bắt ông mua cho một căn nhà.

Hai mươi năm qua, bà ta không ít lần kể công, cũng không biết đã moi được bao nhiêu thứ từ bố tôi.

Bây giờ còn mặt dày đến đòi tiếp.

Tôi cười khẩy:

“Bà cô quên rồi à? Hay là trí nhớ tôi có vấn đề? Căn nhà bà từng ở, chẳng phải là do bố tôi mua cho sao?”

Bà ta mặt dày đáp:

“Căn đó là bố mày cho tao, không tính là trả nợ. Nợ là nợ, cho là cho. Giấy trắng mực đen, mày đừng hòng chối.”

“Tôi không chối. Mười vạn đúng không? Tôi chuyển ngay.”

“Mười vạn hồi đó với mười vạn bây giờ giống nhau à?” Bà ta giơ tay ra dấu, “Ít nhất phải một trăm vạn.”

“Bà đúng là biết mở miệng.” Tôi cất điện thoại lại, cười nhìn bà ta. “Một trăm vạn tôi có thể đưa. Nhưng tôi sợ bà chưa kịp tiêu thì đã gặp chuyện.”

“Mày nguyền rủa tao? Mày khắc c.h.ế.t cả bố mẹ ruột chưa đủ, bây giờ còn muốn khắc c.h.ế.t cả tao? Tiếc cho mày, tao mệnh lớn lắm!”

Tôi cười lạnh, bảo bà ta đưa số tài khoản.

Ngay tại chỗ, tôi chuyển cho bà ta một triệu.

Vừa nhận được tiền, bà ta lập tức đổi mặt như diễn viên chuyên nghiệp, cười tươi như hoa nở.

Bà ta còn chưa kịp bước ra khỏi biệt thự, tôi đã gọi điện:

“Alo, 110 phải không ạ? Có người xông vào nhà tôi cướp tiền, các anh có xử lý không?”

Bà cô nghe thấy, lập tức quay lại giật điện thoại của tôi:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhân Viên Nhà Xác Nhắc Tôi Cười Nhỏ Tiếng Lại - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD