Nhặt Được Bạn Trai Quen Qua Mạng Bị Bạn Cùng Phòng Vứt Bỏ - Chương 1

Cập nhật lúc: 25/07/2026 11:00

01

Bạch Oánh Oánh nói xong thì bỏ đi, để lại tôi một mình trong quán cà phê.

Ở góc phòng, người đàn ông ngồi trên xe lăn. Ánh mắt vốn đầy mong đợi của anh giờ đã trở nên lạnh nhạt.

Cũng phải thôi.

Tôi và Bạch Oánh Oánh đứng giằng co ngoài cửa lâu như vậy, ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ là tôi đến để từ chối.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Bạch Oánh Oánh.

Cô ta gửi cho tôi tài khoản và mật khẩu: "Đây là nick phụ của tớ. Nếu cậu ngại nói trực tiếp thì nhắn tin chia tay với anh ấy cũng được."

Đúng lúc ấy, đám bình luận lại xuất hiện.

[Nữ chính chu đáo thật. Sợ nữ phụ ngại mở miệng nên còn đưa luôn tài khoản.]

[Có đưa cũng vô ích. Dù thế nào thì giai đoạn đầu nam chính vẫn bị từ chối. Sau khi về nhà sẽ càng trở nên u ám hơn. Đứa em trai cuồng anh lại trút hết lỗi lên đầu nữ phụ.]

[Nghĩ vậy thì nữ phụ đúng là tai bay vạ gió.]

[Trên kia nói gì thế? Yêu đương vốn là chuyện hai người. Nữ chính không chấp nhận được người yêu bị tàn tật thì có gì sai?]

[Hơn nữa là chính nữ phụ đồng ý đi giúp lừa nam chính, đâu ai ép cô ấy.]

[Ôi trời, đọc truyện mà có não chút đi. Nếu nữ chính không lấy ảnh của nữ phụ đi yêu qua mạng thì nữ phụ có phải đi nói lời chia tay thay không?]

[Hu hu, nữ chính tự ti thì có gì sai? Nếu không phải nữ phụ quá xinh đẹp thì cô ấy đã chẳng dùng ảnh của nữ phụ. Muốn trách thì trách nữ phụ nhà mấy người không phải nữ chính đi!]

...

Bình luận cãi nhau loạn cả lên, còn người đàn ông cách đó không xa thì càng lúc càng cô độc.

Anh cúi mắt, lưng vẫn thẳng tắp, cố giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.

Anh thấy tôi bước tới, bàn tay đặt trên tay vịn xe lăn cũng vô thức siết c.h.ặ.t.

Đến lúc này tôi mới nhìn rõ gương mặt anh.

Trong nháy mắt, tôi nín cả thở.

Mái tóc đen như lông quạ, đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao thẳng.

Dù làn da tái nhợt vì lâu ngày không thấy ánh nắng, vẻ đẹp ấy vẫn sắc bén đến nghẹt thở.

Ánh mắt tôi bất giác trượt xuống dưới.

Chiếc sơ mi được may đo vừa vặn ôm lấy thân hình cao gầy, bờ vai thẳng, vòng eo thon gọn.

Xuống nữa...

Đủ rồi, Lâm Kiến Hạ!

Tôi vội vàng kéo suy nghĩ đầy màu hồng của mình trở lại rồi không ngừng tự nhắc nhở rằng người đối diện vẫn đang ngồi xe lăn.

Làm người phải có lương tâm.

Nhưng ngay sau đó, tôi lại nhớ tới câu "người đàn ông phục vụ vợ hết mình" trong bình luận rồi lại nhìn chiếc xe lăn.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

C.h.ế.t tiệt… Ai mà nhịn nổi chứ!

Theo tôi thì Bạch Oánh Oánh nên tranh thủ đi khám mắt đi.

Bỏ lỡ một cực phẩm thế này đúng là đáng đời.

Người lên tiếng trước lại là anh

Anh như thể đã sớm đoán được kết cục mà nở một nụ cười tự giễu.

"Xin lỗi... Tình trạng cơ thể của tôi chắc hẳn khiến em rất thất vọng. Nếu em muốn từ chối... Cũng không sao."

Đúng lúc đó, bình luận lại hiện lên.

[Hu hu, nam chính đáng thương quá. Bao giờ mới gặp lại nữ chính đây? Có tình yêu của nữ chính rồi anh sẽ không còn cô đơn nữa.]

[Nữ phụ từ chối xong là sắp bay màu rồi nhỉ?]

[Gần như vậy. Nam chính vừa về nhà thì em trai phát hiện có chuyện ngay.]

...

Giữa vô số lời thương cảm, tôi bắt được thông tin quan trọng.

Tôi sợ đến mức lập tức bước nhanh tới, nắm lấy đầu ngón tay hơi lạnh của anh.

"Chào anh, em là Lâm Kiến Hạ. Nói chuyện với nhau lâu như vậy mà em vẫn chưa biết tên anh."

"Anh có thể cho em biết tên được không... Cục cưng?"

02

Người đối diện lập tức ngẩn người.

Tôi còn tưởng anh ngại nhưng ai ngờ ánh mắt anh chợt nheo lại, khí lạnh quanh người cũng hạ xuống.

Anh chậm rãi nói từng chữ: "Cục cưng?"

"Trước đây em từng nói em rất ghét cách gọi cục cưng nên chưa bao giờ gọi tôi như vậy."

Tôi cứng đờ.

Ai mà biết hai người chưa từng gọi nhau như thế chứ!

Đôi nào yêu nhau mà chẳng gọi nhau là cục cưng?

Ngay cả tôi độc thân suốt hơn hai mươi năm còn biết yêu nhau thì phải gọi như vậy cơ mà!

Tôi vẫn nắm tay anh, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào cái hố chui xuống.

"Em... Em chỉ nghĩ gọi như vậy sẽ thân mật hơn thôi."

Anh khẽ nhíu mày: "Trước đây em cũng từng nói em rất ghét sự thân mật quá mức, cảm thấy như vậy là không có ranh giới."

Trời đất… Bạch Oánh Oánh, cô ghét cả thế giới luôn à?

Cái gì cũng ghét!

Tôi thật sự cạn lời.

Đám bình luận cũng nổ tung.

[Ha ha ha ha! Cười c.h.ế.t mất! Nữ phụ tự thông minh hại mình rồi. Dù bị từ chối bao nhiêu lần thì nam chính cũng chỉ yêu nữ chính thôi. Từ bỏ đi!]

[Đúng vậy! Mỗi một câu nữ chính từng nói, nam chính đều ghi nhớ trong lòng.]

[Thật ra cũng thấy nữ phụ đáng thương. Cô ấy đâu biết hai người trước kia nói chuyện thế nào, vừa mở miệng đã đạp trúng mìn.]

[Bị phát hiện là giả làm người yêu qua mạng thì chắc c.h.ế.t còn nhanh hơn.]

[Chắc chắn. Dù sao em trai cũng là kiểu người cực đoan mà sau này anh trai cũng thành kiểu người u ám, chiếm hữu.]

Tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Cả người như quả bóng xì hơi.

Thôi thì… Đằng nào cũng c.h.ế.t, chi bằng c.h.ế.t nhanh một chút.

Biết đâu còn được lên trời gặp bố mẹ mà cả đời tôi chưa từng gặp mặt.

"Hứa Đông Tàng."

Tôi không nghe rõ, theo phản xạ hỏi lại "Hả?"

Anh nhìn tôi thật nghiêm túc: "Lâm Kiến Hạ, xin chào."

"Tôi tên là Hứa Đông Tàng."

Bàn tay đang bị tôi nắm lấy khẽ khàng siết lại đến mức như sợ chỉ cần mạnh hơn một chút… Tôi sẽ bỏ chạy.

[Ơ kìa? Nữ phụ đang làm gì vậy? A a a! Dựa vào đâu cô ta được nắm tay nam chính chứ!]

[Đừng có chạm vào nam chính của nữ chính! Con nữ phụ đáng ghét!]

[Nữ phụ thật sự có thể yêu nam chính sao? Thế chẳng phải cốt truyện sắp sụp rồi à?]

[Mọi người mau bấm báo lỗi đi!]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhặt Được Bạn Trai Quen Qua Mạng Bị Bạn Cùng Phòng Vứt Bỏ - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD