Nhặt Được Bạn Trai Quen Qua Mạng Bị Bạn Cùng Phòng Vứt Bỏ - Chương 2

Cập nhật lúc: 25/07/2026 11:00

Đám bình luận tức đến phát điên nhưng tôi thì lại nhìn thấy một tia hy vọng.

Nếu anh vẫn chưa phát hiện tôi không phải người yêu qua mạng thật… Vậy thì tại sao tôi không tiếp tục giả vờ?

Dù sao tài khoản trò chuyện cũng đang ở trong tay tôi, chỉ cần sống thêm được một ngày là tôi sẽ có thêm một ngày để tìm cách tự cứu mình.

Cùng lắm thì tôi kiếm một khoản tiền rồi bỏ trốn, vẫn hơn bị ném xuống biển làm mồi cho cá.

Tôi khẽ rút tay ra khỏi tay anh.

Lúc anh còn chưa kịp phản ứng thì tôi đan từng ngón tay mình vào tay anh.

Mười ngón tay đan c.h.ặ.t lấy nhau.

Điều hòa trong quán không bật quá lạnh nhưng lòng bàn tay và đầu ngón tay của anh vẫn mát lạnh.

Cảm giác rất dễ chịu.

Hứa Đông Tàng không dám tin.

Anh nhìn tôi rồi nhìn xuống hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t.

Đôi mắt vốn ảm đạm dần dần sáng lên.

"Em... Không thấy ghét sao?"

"Tôi không nói trước về tình trạng của mình... Coi như là tôi đã lừa em."

Tôi có chút chột dạ.

Dù sao… Người anh lừa cũng đâu phải tôi.

Kẻ thật sự đang lừa anh... Là tôi.

"Lúc đầu đúng là hơi bất ngờ nhưng chỉ cần anh là người tốt thì em nghĩ mình vẫn có thể chấp nhận."

Giọng tôi càng nói càng nhỏ.

Đầu cũng cúi xuống.

Trước mắt, màn bình luận lại điên cuồng cuộn lên.

Tôi chẳng nhìn rõ nữa mà chỉ thấy kín màn hình toàn là: [Mẹ mày bay rồi!]

Cùng vô số ký tự bị hệ thống che bằng dấu ***.

Không hiểu sao tôi lại thấy hơi hả dạ.

Đúng lúc ấy…

"Ọc ọc ọc..."

Từ trưa đến giờ tôi bị Bạch Oánh Oánh vừa dụ vừa kéo tới quán cà phê trước cổng trường nên chưa ăn được miếng nào.

Cái bụng cứ réo inh ỏi.

Hứa Đông Tàng khẽ bật cười.

Tôi lén ngẩng đầu nhìn anh rồi lập tức ngẩn ngơ.

Anh cười còn đẹp hơn lúc không cười.

Như băng tuyết tan chảy sau mùa đông.

Anh gọi nhân viên phục vụ: "Làm phiền cho chúng tôi một phần bánh Black Forest đặc biệt."

Bánh Black Forest đặc biệt?

Mắt tôi lập tức sáng rực nhưng nghe anh chỉ gọi một phần, tôi tò mò hỏi: "Anh không ăn sao?"

Hứa Đông Tàng dùng một tay mở điện thoại quét mã gọi món trên bàn.

Tay còn lại vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

"Có chứ."

"Em xem còn muốn ăn gì nữa thì cứ gọi."

 "Như vậy vừa được ăn bánh đặc biệt, vừa được ăn những món em thích."

Sống mũi tôi bỗng cay cay.

Hứa Đông Tàng đúng là một người rất tốt.

03

Hai chiếc bánh nhỏ đều là bánh làm sẵn nên được mang lên rất nhanh.

Chỉ là lớp kem vẫn còn lợn cợn đá chưa tan hết, c.ắ.n miếng đầu tiên đã thấy nhạt nhẽo, chẳng còn hứng thú.

Tôi là kiểu dạ dày chính hiệu phương Đông. Bình thường đúng là thích ăn đồ ngọt nhưng đến giờ ăn thì vẫn muốn ăn một bữa cơm t.ử tế.

Đồ mặn, có cơm, một bữa ăn đúng nghĩa!

Hứa Đông Tàng ăn rất nghiêm túc, hết miếng này đến miếng khác, đúng kiểu "ăn không nói, ngủ không chuyện".

Mấy lần tôi định mở miệng hỏi có muốn đổi quán không nhưng thấy anh cứ lặng lẽ ăn nên cũng ngại.

Đến lần thứ ba ngẩng đầu lên, anh nhận ra: "Có phải em vẫn muốn ăn thứ khác không?"

Tôi lập tức gật đầu.

Bên ngoài quán cà phê luôn có tài xế của anh chờ sẵn. Tôi chưa từng thấy chiếc xe sang như vậy bao giờ.

Tôi vừa bước lên xe, đã bị trần xe đầy sao làm cho kinh ngạc, theo bản năng đưa tay lên sờ.

Nhìn bình luận trên nền trời sao lại càng rõ hơn.

[Đúng là vai pháo hôi, đây là trần sao đấy, đúng là đồ nhà quê chưa thấy việc đời.]

[Đừng có sờ nữa được không? Mất mặt c.h.ế.t đi được.]

Động tác của tôi khựng lại, ngượng ngùng rút tay về.

Có người từ phía sau nắm lấy tay tôi, dẫn tay tôi chạm lên trần xe.

Phần lớn chỉ là lớp nhung mềm, đến chỗ những ngôi sao thì hơi gồ lên một chút.

"Thực ra sờ vào cũng rất bình thường nhưng nhìn thì rất đẹp."

Tôi dè dặt hỏi: "Cái này chắc đắt lắm nhỉ? Em sợ sờ bẩn mất."

"Không sao. Em thích không? Nếu thích thì sau này đi chọn một chiếc."

Chọn... Chọn một chiếc xe á?

Bình luận trên trần xe lập tức c.h.ử.i còn dữ hơn, chỉ còn lại một chuỗi dấu *** bị che.

Tôi mím môi: "Em còn chưa thi bằng lái nữa. Mỗi lần nghỉ thì hoặc lạnh quá hoặc nắng quá, cứ lười nên chưa đi học."

"Không sao, đến lúc đó thuê huấn luyện viên riêng."

Học lái xe... Còn có cả huấn luyện viên riêng sao?

Đúng là tôi chưa thấy việc đời.

Tôi cứ tưởng ai cũng phải chen chúc năm người trên một chiếc xe tập lái cũ kỹ.

...

Hứa Đông Tàng đưa tôi đến một nhà hàng mang phong cách kiến trúc Trung Hoa.

Tôi vui mừng: "Em biết nhà hàng này! Là do nhà thiết kế em thích nhất - Winter - thiết kế!"

Ánh mắt Hứa Đông Tàng bỗng trở nên khó đoán.

"Em còn biết cả người thiết kế nơi này à?"

"Tất nhiên rồi. Em cũng học ngành kiến trúc mà. Anh ấy là thần tượng của em. Chỉ tiếc hơn một năm nay không thấy tác phẩm mới nào của anh ấy."

Nhắc đến Winter là tôi thao thao bất tuyệt.

Đến cả lúc bình luận biến mất tôi cũng chẳng nhận ra.

Hứa Đông Tàng chỉ lặng lẽ lắng nghe, vừa gắp thức ăn cho tôi vừa chăm sóc tôi dùng bữa.

Anh thỉnh thoảng tiếp lời thêm vài câu khi tôi nói đến điều mình thích.

Đúng là bạn tâm giao của tôi.

Nói nhiều quá, chính tôi cũng thấy ngại nhưng anh chỉ mỉm cười, ra hiệu tôi cứ tiếp tục.

Đến cuối bữa, tôi vừa ăn no, vừa nói đã đời: "Em định chờ công ty họ đăng tuyển thực tập là nộp hồ sơ luôn. Nghe nói làm bốn ngày nghỉ ba ngày, đúng là công ty trong mơ."

Hứa Đông Tàng động viên: "Kiến thức chuyên ngành của em tốt như vậy, cứ thử xem."

"Anh nhìn ra luôn á?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhặt Được Bạn Trai Quen Qua Mạng Bị Bạn Cùng Phòng Vứt Bỏ - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD