Nhật Ký Đè Đầu Cưỡi Cổ Trùm Trường - Chương 1
Cập nhật lúc: 08/09/2026 04:01
Vì bố mẹ chuyển công tác nên tôi bắt buộc phải chuyển đến một ngôi trường nát bét để học.
Nát bét tới mức nào ư?
Một khối có mười lớp thì chỉ đúng một lớp là chịu học hành.
Tin tốt là: tôi nằm trong cái lớp chọn duy nhất đó.
Tin xấu là: nghe đồn cái lớp chọn này cũng có trò bắt nạt học đường.
Đứa bạn thân bảo tôi rằng, cái kiểu mọt sách như tôi chính là đối tượng hàng đầu bị tụi nó nhắm đến.
Muốn yên ổn học hành thì trước tiên phải làm cho bản thân trông thật khó nhằn.
"Thế này đã đủ khó nhằn chưa?"
Tôi phồng hai má, cố tỏ ra hung tợn.
Đứa bạn thân thở dài cay đắng rồi lắc đầu:
"Cá tròn à, trông cậu giống kiểu dù có bị chọc giận thì cũng chỉ biết xù lông lên rồi lầm lũi bỏ đi thôi."
Chuyển đến cái trường này được một tuần rồi.
Trong lớp chưa có ai bắt nạt tôi cả.
Chỉ là ánh mắt mọi người nhìn tôi hơi kỳ kỳ, hình như có chút thương hại.
Cũng chẳng ai buồn nói chuyện với tôi.
Tôi không biết đây có phải là dấu hiệu báo trước của việc bị tẩy chay hay không, trong lòng vô cùng lo lắng.
Suy đi tính lại, cuối cùng tôi cũng nảy ra một kế.
Hay là cái đứa hiền lành như tôi tự tìm lấy một đứa hiền hơn để bắt nạt nhỉ?
Chọn tới chọn lui, cân nhắc kỹ càng.
Ánh mắt tôi dừng lại ở cậu bạn cùng bàn đang gục mặt xuống ngủ.
Thẩm Lăng, một kẻ ở trường mười tiếng thì hết tám tiếng là ngủ.
Cả tuần nay từ lúc tôi chuyển đến, chưa từng thấy ai trong lớp nói chuyện với cậu ấy.
Xem ra chắc là bị cô lập rồi.
Không ngoài dự đoán thì cậu ấy chính là kẻ hiền hơn cả tôi.
"Bạn cùng bàn ơi."
Tôi nhẹ nhàng chọc chọc Thẩm Lăng đang nằm gục.
"Tớ có một yêu cầu hơi quá đáng, xin cậu nhất định phải đồng ý nhé."
Thẩm Lăng không nhúc nhích, cũng chẳng thèm lên tiếng.
Im lặng tức là đồng ý.
Tôi tự giác nói tiếp: "Lát nữa tớ bắt nạt cậu thì cậu đừng có kêu lên đấy nhé."
Lúc này Thẩm Lăng mới động đậy, chậm rãi ngẩng đầu lên, mắt nhắm mắt mở: "Cậu muốn bắt nạt cái gì?"
Tội nghiệp thật.
Không chỉ bị cô lập mà hình như tai còn hơi lãng.
Tôi gằn giọng, lặp lại từng từ một: "Bắt nạt cậu đấy."
"Cậu?" Thẩm Lăng bật cười: "Bắt nạt tôi?"
Tôi gật đầu thật thà: "Đúng vậy, nhưng tớ có nỗi khổ tâm riêng."
Thẩm Lăng như thể đã tỉnh ngủ hẳn, cậu ấy đeo lại chiếc kính gọng bạc lên.
Cậu ấy chống cằm, nghiêng đầu cười nhìn tôi:
"Nào, nói nghe xem, cậu có nỗi khổ tâm gì?"
Tôi đem cái thuyết "Quy tắc sinh tồn ở trường nát" kể hết một lượt cho cậu ấy nghe.
“Nếu tớ mà tỏ ra dễ bị ăn h.i.ế.p thì sẽ trở thành mục tiêu bắt nạt của đám học sinh cá biệt, thế nên tớ phải làm cho mình trông gấu hơn một chút.”
Thẩm Lăng nghe xong liền khựng lại, im lặng một hồi lâu như thể đang tiêu hóa đống thông tin của tôi.
Lúc này tôi mới nhìn rõ gương mặt cậu ấy.
Sống mũi cao thẳng, hàng lông mi dày và dài, đôi mắt hẹp dài sắc lẹm được lớp tròng kính làm dịu đi nên mới trông có vẻ hiền lành, trí thức.
Khóe miệng cậu ấy giật giật: "Cho nên, cậu chọn lựa cả tuần trời, cuối cùng chọn đúng tôi?"
Tôi trịnh trọng gật đầu.
Cậu ấy bỗng dựa ngửa ra lưng ghế, cười một cách tản mát, bất cần:
"Được thôi. Tôi cũng muốn xem thử cậu định bắt nạt tôi thế nào."
Lần đầu tiên đi bắt nạt người khác, tôi hơi run.
Tôi nuốt nước bọt mấy ừng ực, chỉnh lại cổ áo đồng phục.
Sau đó đứng phắt dậy khỏi chỗ ngồi, rồi "đùng" một cái, đá mạnh vào chân ghế của Thẩm Lăng.
Cái ghế chẳng nhúc nhích tẹo nào.
Nhưng tiếng động phát ra đã thu hút toàn bộ ánh nhìn trong lớp.
Giờ ra chơi đang ồn ào bỗng nhiên im bặt.
Mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía tôi, những tiếng hít sâu kinh ngạc vang lên liên tiếp.
Quả nhiên có tác dụng!
Mọi người bây giờ trông có vẻ đã bắt đầu sợ tôi rồi đấy!
Thẩm Lăng khẽ nhướng mi, ngước mắt nhìn tôi từ dưới lên, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn, vô hại.
Trông ngoan xỉu.
Tôi bắt đầu mủi lòng.
Nhưng chuyện đã đến nước này thì không còn đường lùi nữa.
Tôi khẽ cúi người, ghé sát tai cậu ấy thầm thì trấn an: "Xin lỗi nhé, đợi tớ bắt nạt cậu xong, tớ sẽ đền bù cho cậu sau."
Thẩm Lăng cứng đờ cả người.
Vành tai khẽ ửng hồng một cách khó nhận ra.
Tôi đanh mặt lại, cố tỏ ra hung dữ vươn tay về phía mặt bàn của cậu ấy.
Theo kế hoạch ban đầu là sẽ giật lấy cây b.út, nhưng trên bàn sạch bách, chẳng có cái gì cả.
Thế nhưng tay đã phóng ra rồi thì không rút lại được nữa.
Tôi đành phải chộp lấy chai nước khoáng đang để trên bàn cậu ấy.
Trong lớp lại vang lên một trận hít thở sâu kinh hãi.
Đã phóng lao thì phải theo lao, tôi vặn nắp chai rồi ừng ực uống cạn sạch.
Lần này đến cả tiếng hít thở cũng biến mất, chẳng biết kẻ nào buột miệng c.h.ử.i một tiếng "Định mệnh".
Thẩm Lăng lạnh lùng liếc về hướng đó một cái.
Mấy cậu bạn đang hóng hớt lập tức thu hồi ánh mắt.
Tôi quăng chai nước rỗng lên bàn cậu ấy.
"Chai nước này tôi uống rồi đấy." Thẩm Lăng thản nhiên nói.
Tôi bị nghẹn lời, cố gỡ gạc chút sĩ diện: "Chẳng sao cả, tôi đâu có phiền!"
Cậu ấy nhìn tôi: "Thế nếu tôi phiền thì sao?"
Tôi cực kỳ hung dữ giơ một ngón tay trỏ ra quơ qua quơ lại: "Quy tắc sinh tồn ở trường nát điều số một: Hiền lành thì không có quyền nói không."
