Nhật Ký Đè Đầu Cưỡi Cổ Trùm Trường - Chương 2
Cập nhật lúc: 08/09/2026 04:01
Sau khi đè đầu cưỡi cổ kẻ hiền lành.
Ánh mắt các bạn cùng lớp nhìn tôi chuyển từ thương hại sang ba phần thán phục, bảy phần e sợ.
Để củng cố cái hình tượng khó nhằn này.
Tôi vẫn tiếp tục đè đầu cưỡi cổ Thẩm Lăng.
Bữa sáng cậu ấy mang đi bị tôi cướp mất một nửa.
Ngày hôm sau, cậu ấy mang hẳn hai phần ăn sáng.
Cậu ấy ngủ trong giờ học liền bị tôi lôi xềnh xệch dậy nghe giảng.
Ngày hôm sau, cậu ấy nhét tai nghe chống ồn vào tai.
Tất nhiên nút tai cũng bị tôi ném xó.
Mỗi ngày ra vào tôi đều hăng hái đá mạnh vào chân ghế của Thẩm Lăng.
Sau đó lại lén lút thì thầm xin lỗi cậu ấy.
Tính tình Thẩm Lăng quả thực tốt vô cùng.
Dù tôi có nhào nặn cậu ấy thế nào thì cậu ấy cũng chẳng hề giận dỗi.
Thảo nào lại bị cả lớp cô lập như thế.
Tất nhiên tôi cũng chẳng phải kẻ xấu xa gì.
Bắt nạt cậu ấy một chút là tôi lại tìm cách bù đắp một chút.
Thẩm Lăng bình thường chẳng mang sách vở, cũng chẳng có lấy một cây b.út.
Không biết có phải bị đám người bắt nạt trước đây ném đi rồi hay không.
Tôi bèn photo sách và vở ghi của mình, còn mua thêm cây b.út hình gấu đáng yêu tặng cậu ấy.
Ăn được món gì ngon, tôi lại lén mang cho cậu ấy một phần.
Thấy cuốn sổ nào đẹp, tôi cũng chia cho cậu ấy một cuốn.
Dần dần, đồ đạc trên bàn Thẩm Lăng ngày một nhiều lên.
Đến cả chiếc balo đen xẹp lép của cậu ấy cũng được tôi treo lên một con gấu bông tự giễu.
Trên đường tan học về nhà.
Nghe mấy bạn đi cùng đường bàn tán, đại ca trường tôi dạo này đang vào mùa yêu.
Một đứa bảo: "Chao ôi, nghe đâu tên cao 1m88 ấy còn dùng cả b.út bi hình con gấu nữa cơ, dễ thương đến mức nào chứ?"
Đứa khác hùa theo: "Trời ơi, cây cổ thụ nở hoa thì toàn thế cả, mà đây lại còn là đợt hoa đầu tiên nữa chứ."
"Cậu xem hai năm trước bao nhiêu nam thanh nữ tú đuổi theo cậu ta, đứa con gái nào cũng bị từ chối, đứa con trai nào cũng bị ăn đòn, giờ biết yêu rồi thì nhìn cái mặt chán đời chưa kìa."
Tôi vểnh tai lên nghe ngóng hồi lâu nhưng chẳng nghe thấy tên của đại ca kia là gì.
Hôm sau, tôi liền đem chuyện này kể cho Thẩm Lăng nghe.
"Cậu có biết đại ca trường mình là ai không?" Tôi chớp chớp mắt hỏi cậu ấy.
Khóe mắt Thẩm Lăng giật giật: "Cậu muốn biết cậu ta là ai để làm gì?"
Tôi c.ắ.n c.ắ.n đầu b.út suy ngẫm: "Nếu tụi mình biết cậu ta là ai thì gặp còn biết đường mà né chứ sao."
Nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của Thẩm Lăng.
Tự hiểu cái tầng lớp hiền lành đáy xã hội như cậu ấy chắc cũng chẳng biết đại ca là ai đâu.
Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy, an ủi: "Không biết cũng chẳng sao, nghe đâu đại ca dạo này đang yêu đời lắm, tâm trạng tốt chắc cũng không thèm bắt nạt tụi mình đâu."
Thẩm Lăng ho sặc sụa một trận dữ dội.
Ôi, tội nghiệp thật.
Mới chỉ nghe thấy danh xưng đại ca thôi mà đã sợ đến mức này rồi.
Đúng là ghét của nào trời trao của nấy.
Biết thế sợ tuyển thẳng đại học cho xong.
…
Trên đường tan học về nhà lại gặp phải một đám giang hồ.
Dưới sự đe dọa của tụi nó, tôi mất toi hai mươi tệ và đổi lại được một cốc trà sữa.
Ngày hôm sau, tôi uể uả bước đến trường.
Thẩm Lăng ngước mắt thấy tôi ỉu tiu liền hạ giọng hỏi: "Sao thế?"
Tôi gục mặt xuống bàn chẳng chút sức sống:
"Sau này tớ không bắt nạt cậu nữa đâu, cái chiêu giả vờ hung dữ này chẳng có tác dụng gì cả."
"Tại sao?"
"Hôm qua tớ bị đám giang hồ cướp mất hai mươi tệ rồi."
"Cái gì?!"
Chuyện này rõ ràng khiến cậu ấy hoảng hốt không ít.
Tôi vội vàng dỗ dành: "Không sao đâu, cậu đừng sợ, có gặp phải thì cũng chỉ tốn hai mươi tệ thôi mà."
"Tôi đâu có sợ..." Cậu ấy nói dở chừng thì dừng lại, rồi đổi giọng: "Bỏ đi, cậu nói cho tôi biết tên đó trông như thế nào."
Tôi nhớ lại một chút: "Ừm... Đầu hắn trông như một cục bánh pudding ấy."
"Chính là cái kiểu nhuộm tóc vàng rồi lại mọc ra một khúc tóc đen tự nhiên ấy."
Thẩm Lăng không nhịn được bật cười một tiếng: "Được rồi, tôi biết rồi."
Cậu ấy móc điện thoại ra, ngón tay lướt phăng phăng trên màn hình nhắn tin cho ai đó.
Giáo viên trường tụi tôi chẳng buồn quản lý chuyện mang điện thoại.
Dù sao quản cũng chẳng để làm gì.
Hơn nữa dùng điện thoại thông minh để xích đám học sinh cá biệt lại ngược lại còn đỡ tốn công sức hơn.
Trong lòng tôi cảm thấy áy náy, nhỏ tiếng càu nhàu:
"Trước đây cứ bắt nạt cậu tớ cũng ngại lắm, giờ chiêu này không dùng được nữa thì sau này tớ không bắt nạt cậu nữa nhé."
Thẩm Lăng vừa nghịch điện thoại, vừa không thèm ngẩng đầu lên:
"Ai bảo là không tác dụng?"
"Cậu từng nghĩ qua chưa, có khi vấn đề là do cậu bắt nạt chưa đủ tàn nhẫn không?"
Tôi ngơ ngác: "Hả?"
Cậu ấy ngước mắt lên, ánh mắt sau tròng kính b.ắ.n ra tia nhìn lạnh lẽo.
"Cậu không nhận ra sau khi cậu bắt nạt tôi ở trong lớp thì cả lớp đều sợ cậu rồi à?"
Tôi gật đầu.
Đúng là nhận ra thật, hôm nay lúc lớp trưởng thu bài tập còn suýt chút nữa gập người cúi chào tôi.
Thẩm Lăng nhìn tôi, ánh mắt lại dịu dàng trở lại:
"Lát nữa tan học, ngay cổng trường lúc đông người nhất, cậu hãy bắt nạt tôi một trận thật tàn nhẫn."
"Tôi bảo đảm, sau này không ai dám đụng đến cậu nữa."
