Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 101

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:17

Trong nhà có ba đứa trẻ đang tuổi lớn như Đại Sinh, sức ăn không hề nhỏ, tuổi càng lớn chúng ăn sẽ càng nhiều, còn có cả gia đình mẹ Thẩm nữa, khi thiên tai bắt đầu họ cũng sẽ thiếu lương thực.

Cô phải chuẩn bị lương thực ngay từ bây giờ, còn phải để Triệu Nguyên biết cô đang chuẩn bị, chờ đến khi nạn đói ập đến, mỗi khi ăn một cân lương thực đã chuẩn bị, cô sẽ lấy nửa cân từ không gian bù vào, như vậy Triệu Nguyên cũng không dễ phát hiện.

Triệu Nguyên vừa vào phòng đã thấy người đang ngồi trên giường cau mày, vẻ mặt nghiêm túc.

"Anh bận không?" Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng mở cửa, thấy Triệu Nguyên đi vào liền hỏi.

Triệu Nguyên thấy vẻ mặt cô như có chuyện muốn nói, ra hiệu cho cô nói đi.

"Em muốn khai khẩn một mảnh đất sau viện để trồng rau, trong đội có cho phép không?" Phía sau dãy nhà được phân cho Triệu Nguyên là một mảnh đất hoang, trên đó mọc đầy cỏ dại.

Mẹ Thẩm lúc trước thấy vậy còn bảo cô khi nào rảnh thì dọn cỏ đi cho đỡ chướng mắt, lúc đó cô lười không muốn động tay nên cứ kéo dài mãi.

Bây giờ cô định khai khẩn mảnh đất hoang đó để tích trữ chút lương thực cho sau này.

Triệu Nguyên thấy dư quang nơi đuôi tóc cô còn đang nhỏ nước, cầm chiếc khăn khô trên giá đưa đến trước mặt cô.

"Em lau rồi." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đưa khăn nhưng không giơ tay ra nhận, cô vừa mới lau nửa ngày rồi không cần lau nữa.

Triệu Nguyên ra hiệu cho cô nhìn xuống giường phía sau.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo tầm mắt của anh, trên chiếu trúc phía sau có một vũng nước nhỏ.

"......"

Thẩm Mỹ Khiết đỏ mặt, mắt người đàn ông này mọc sau lưng à, thế mà cũng nhìn thấy được, cô giơ tay nhận lấy chiếc khăn trong tay anh lau đuôi tóc.

"Chuyện em vừa nói là khai khẩn mảnh đất hoang ở hậu viện ấy, trong đội có cho phép không?" Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến việc anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình nên hỏi lại lần nữa.

Nghĩ đến việc đất trong sân đã được em trai nguyên chủ xới tơi rồi, sợ lát nữa Triệu Nguyên lại lấy đất trong sân ra để chặn lời mình, cô bổ sung thêm một câu: "Diện tích trong sân nhỏ quá, em muốn trồng nhiều một chút."

Đây là lời thật lòng của cô, sân của Triệu Nguyên nhìn thì to nhưng không thể trồng rau hết được, phải chừa lối đi và chỗ cho bọn trẻ chơi đùa, chỉ có thể trồng ở hai bên.

Cô định trồng kín rau ở những chỗ có thể trồng được trong sân, đến lúc ăn không hết thì phơi khô tích trữ, còn mảnh đất hoang sau viện nếu dùng được, cô định trồng khoai lang, khoai lang dễ sống mà sản lượng lại cao.

"Ngày mai tôi sẽ đi nói với đội một tiếng, đội đồng ý rồi về sẽ báo cho em." Triệu Nguyên nói xong liền mở ngăn kéo, lấy ra một phong bì thư bên trong.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy có triển vọng thì mắt sáng lên, đợi vết thương trên tay lành hẳn, cô sẽ bắt đầu phát cỏ rồi xới đất.

Đầu óc cô đầy rẫy ảo tưởng về những củ khoai lang bội thu vài tháng sau, trên mặt không giấu nổi ý cười.

Triệu Nguyên liếc nhìn người đang ngồi trên giường cười ngô nghê, trong mắt thoáng qua ý cười.

Thẩm Mỹ Khiết lau khô nước ở đuôi tóc, cầm chiếc khăn xuống giường vắt lên giá, đi ngang qua bàn làm việc của Triệu Nguyên thấy hình như anh đang viết thư.

Anh viết thư cho ai vậy? Trong lòng có chút tò mò nhưng cô cũng không hỏi ra miệng, quay lại giường tiếp tục đọc cuốn sách ngữ lục trong tay.

Đọc một lúc, cô lại liếc trộm Triệu Nguyên, mẹ Thẩm đi rồi, phòng đã trống, cô muốn quay về phòng mình ngủ, không biết phải nói chuyện này với Triệu Nguyên thế nào.

Nghĩ mãi mà không tìm được lý do thích hợp, lúc trước Triệu Nguyên bị thương cô có thể nói là sợ đè vào anh, giờ thì nói sao đây.

Ngay khi cô đang vắt óc suy nghĩ mà không tìm ra cách nào, bên ngoài truyền đến tiếng khóc của Thiết Đầu.

Cô tìm thấy cách rồi, Thiết Đầu ơi, lát nữa gặp mẹ phải hôn con thật nhiều mới được, đúng là chiếc áo bông nhỏ của mẹ mà.

"Em đi xem Thiết Đầu thế nào." Chân Thẩm Mỹ Khiết còn chưa chạm đất đã thấy Triệu Nguyên ngồi trước bàn đứng dậy.

"Em cứ đọc sách đi, để tôi đi." Triệu Nguyên liếc nhìn bàn tay bị thương của cô, đặt b.út xuống, đứng dậy đẩy cửa phòng, đi về phía phòng của bọn trẻ.

Thẩm Mỹ Khiết: "......."

Hồi lâu sau, Triệu Nguyên bế Thiết Đầu vào phòng, Thiết Đầu tựa vào lòng anh thút thít, thấy Thẩm Mỹ Khiết trên giường liền giơ tay đòi bế.

"Thiết Đầu sao thế con?" Thẩm Mỹ Khiết đón lấy Thiết Đầu từ tay anh.

"Ngủ dậy là khóc, chắc là nằm mơ bị dọa sợ rồi." Triệu Nguyên ngồi xuống cạnh giường lau nước mắt cho Thiết Đầu, anh vừa vào phòng đã thấy Thiết Đầu ngồi trên giường khóc, Đại Sinh và Cẩu Đản đang đứng bên cạnh dỗ dành.

Vừa thấy anh vào là nó quấn lấy đòi bế, nhất quyết không buông tay.

"Ngày mai anh còn phải đến đội, buổi tối Thiết Đầu ngủ không ngoan, sợ làm ồn đến anh, em bế con sang phòng bên cạnh ngủ vậy." Thẩm Mỹ Khiết nhân cơ hội nói ra cách mình vừa nghĩ.

Triệu Nguyên nhìn Thiết Đầu đã nín khóc, đang bò trong lòng cô nghịch ngợm, rồi liếc cô một cái: "Đợi Thiết Đầu ngủ rồi, tôi bế về sau."

Thẩm Mỹ Khiết: "......."

Thiết Đầu trong lòng cô đứng dậy, hai bàn tay nhỏ ôm lấy cổ cô, miệng nhỏ "a a" gọi, tay nhỏ muốn chộp lấy cuốn sách ngữ lục trong tay cô.

Thẩm Mỹ Khiết đặt cuốn sách sang một bên, trêu chọc Thiết Đầu, hôn một cái lên mặt cậu bé.

Thiết Đầu bị hôn liền cười nắc nẻ, miệng nhỏ ghé vào mặt cô hôn cho cô đầy một mặt nước miếng.

Triệu Nguyên nghe tiếng cười trên giường, nghiêng người nhìn hai mẹ con, khóe miệng khẽ cong lên.

Cho đến khi tiếng kèn tắt đèn vang lên, Thẩm Mỹ Khiết mới ngừng đùa nghịch với Thiết Đầu, dỗ dành cậu bé đi vào giấc ngủ, thấy người ngồi bên bàn vẫn đang bận rộn nên cô không lên tiếng làm phiền, tay nhẹ nhàng vỗ về Thiết Đầu, chẳng mấy chốc cũng chìm vào giấc mộng.

Triệu Nguyên đọc xong tập tài liệu trong tay rồi đặt sang một bên, đẩy ghế đứng dậy đi tới bên giường, Thiết Đầu rúc vào lòng cô, trên giường một lớn một nhỏ đang ngủ rất say.

Triệu Nguyên nhìn hai người trên giường hồi lâu không nhúc nhích.

Tác giả có lời muốn nói: Chương 2 sẽ vào khoảng 2 giờ sáng, sáng ra hãy xem nhé.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy mí mắt hơi nặng, vừa mở mắt ra đã thấy bàn tay nhỏ của Thiết Đầu đang nắm lấy lông mi mình.

Chẳng phải Triệu Nguyên nói đợi Thiết Đầu ngủ rồi sẽ bế về sao?

Cậu nhóc thấy cô tỉnh dậy liền buông lông mi cô ra, miệng nhỏ ghé sát mặt cô hôn một cái, phát ra tiếng "mua" rõ to, hôn xong là cười khanh khách.

Thẩm Mỹ Khiết: "......"

Sáng sớm ra đã kích thích thế này sao?

Thẩm Mỹ Khiết cười tì trán vào trán Thiết Đầu đùa nghịch, cả hai đều không chú ý đến Triệu Nguyên đang bị đ.á.n.h thức ở bên cạnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 101: Chương 101 | MonkeyD