Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 100
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:17
Thẩm Mỹ Khiết theo Triệu Nguyên về đến nhà, trời đã tối mịt.
Vừa đẩy cửa vào đã nghe thấy tiếng khóc của Thiết Đầu, Thiết Đầu thấy họ về liền quay đầu lại, đôi chân nhỏ nhắn lẫm chẫm đi về phía họ.
Thiết Đầu vừa khóc vừa sà vào lòng Thẩm Mỹ Khiết, đôi tay nhỏ bé vươn ra đòi bế: "Mẹ"
Từ sau lần gọi cô là mẹ trước đó, Thiết Đầu chưa bao giờ gọi lại nữa, bình thường toàn gọi Triệu Nguyên là mẹ.
Lần nữa nghe thấy cậu bé gọi mẹ, lòng cô mềm nhũn ra, định cúi xuống dùng tay không bị thương bế Thiết Đầu lên thì bị người bên cạnh ngăn lại.
"Thiết Đầu nghịch ngợm lắm, lát nữa đụng vào vết thương thì khổ." Triệu Nguyên nói xong liền đưa cặp l.ồ.ng cơm đã đóng gói vào tay cô, cúi người bế thốc Thiết Đầu đang đứng dưới đất lên.
Thiết Đầu được cha bế vào lòng, thân hình nhỏ bé cứ vặn vẹo lung tung, cậu bé không muốn cha bế, cậu bé muốn xuống dưới cơ.
"Anh đặt Thiết Đầu xuống đất đi, em dắt con là được rồi." Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu trong lòng anh khóc lóc t.h.ả.m thiết, cứ đòi cô bế cho bằng được.
Triệu Nguyên nhìn Thiết Đầu đang quấy khóc trong lòng, đành phải đặt cậu bé xuống đất, vừa chạm đất Thiết Đầu đã lạch bạch đi sang bên cạnh, ôm c.h.ặ.t lấy chân Thẩm Mỹ Khiết, đôi mắt đẫm lệ nhìn cô trông vô cùng đáng thương.
Cô đưa cặp l.ồ.ng cơm cho Triệu Nguyên, dùng tay phải không bị thương dắt Thiết Đầu vào nhà.
Cơm canh được bày lên bàn, Đại Sinh và Cẩu Đản ngồi ngay ngắn trên ghế, đôi tay nhỏ bé gắp khoai tây sợi trong đĩa ăn một cách ngon lành.
Thiết Đầu được sắp xếp ngồi cạnh Triệu Nguyên, anh phụ trách đút cho Thiết Đầu ăn.
Thiết Đầu tay nhỏ bám vào mép bàn, cứ ăn một miếng cơm lại nhìn Thẩm Mỹ Khiết bên cạnh một cái.
Thẩm Mỹ Khiết đang gắp thức ăn cho Đại Sinh, dư quang thấy Thiết Đầu cứ nhìn mình mãi, liền quay sang mỉm cười với cậu bé, bảo cậu bé mau ăn cơm đi.
"Muốn." Thiết Đầu thấy cô cuối cùng cũng nhìn mình, ngón tay nhỏ xíu chỉ vào món ăn trước mặt rồi há miệng ra.
Triệu Nguyên bên cạnh gắp một miếng khoai tây mà Thiết Đầu muốn đưa vào miệng cậu bé.
Thiết Đầu thấy đôi đũa của cha đưa tới liền lập tức ngậm miệng lại, hai tay bám mặt bàn dịch sang bên cạnh.
Triệu Nguyên: "......"
Thẩm Mỹ Khiết nhìn vẻ mặt chê bai Triệu Nguyên của Thiết Đầu, cười nhìn cái tên nhóc đang mấp mé bên bờ vực bị ăn đòn này, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn đút cho cậu bé.
Sau bữa tối, Triệu Nguyên bưng bát đĩa vào bếp, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, thấy cô cũng đi vào theo.
"Bát để anh rửa cho, em về phòng nghỉ ngơi đi." Triệu Nguyên thấy cô đi tới trước bếp lò liền bảo cô đi ra, tay cô giờ không được chạm nước.
"Em đun ít nước, Đại Sinh bọn nhỏ đang đợi tắm ạ." Chiều nay cô còn chưa kịp đun nước thì đã cứa vào tay, trong nhà giờ chẳng có lấy một ngụm nước nóng nào.
Triệu Nguyên nghe vậy, đặt bát đĩa xuống, nhấc nắp thùng nước múc nước vào nồi.
Thẩm Mỹ Khiết quẹt diêm đốt nắm rơm nhét vào bếp lò, ngồi trên cái ghế nhỏ sau bếp trông lửa, ánh mắt nhìn người đàn ông đang đứng trước kệ bếp.
Triệu Nguyên cởi khuy măng sét, xắn tay áo lên tận khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc mạnh mẽ với những mạch m.á.u hơi gồ lên và phần cổ tay hơi nhô ra.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Thẩm Mỹ Khiết thoáng ngẩn người, khoảnh khắc này cô cảm thấy Triệu Nguyên vô cùng quyến rũ, trong lòng có một nơi nào đó bắt đầu rạo rực.
Cái bát bình thường cô cầm thấy hơi to, vậy mà trong đôi tay thon dài mạnh mẽ của anh lại trở nên nhỏ bé đến thế.
Nhìn vẻ mặt tập trung rửa bát đĩa của anh, cô càng nhìn càng thấy mặt hơi nóng lên, vội vàng dời tầm mắt đi, chuyên tâm nhìn ngọn lửa trong bếp lò.
Lửa trong bếp tỏa nhiệt làm cô hơi đổ mồ hôi, da đầu cũng thấy ngứa ngáy, lát nữa cô muốn gội đầu quá.
Nồi nước nóng đầu tiên đã xong, Triệu Nguyên tắm rửa cho ba đứa trẻ, đợi chúng nằm yên ổn rồi đắp ga giường cho chúng, vừa ra khỏi phòng đã thấy người ở chỗ bồn rửa mặt đang cúi người vất vả gội đầu.
Thẩm Mỹ Khiết dùng tay phải không bị thương gãi da đầu, gãi xong bên trái lại gãi bên phải, cho đến khi gãi khắp cả đầu mới với tay lấy gáo nước dội một gáo lên, rồi đặt gáo xuống dùng tay gãi tóc.
Ngay khi định với tay lấy gáo nước dội lần nữa, cái gáo đã bị một bàn tay thon dài mạnh mẽ cầm lấy.
Triệu Nguyên hơi cúi đầu, thấy vùng cổ trắng ngần của cô dính đầy bọt xà phòng, một cảm giác rạo rực khó tả bỗng dâng lên trong lòng, quai hàm đanh lại, giọng nói hơi khàn khàn: "Bên phải."
Bên phải? Thẩm Mỹ Khiết bị từ "bên phải" đột ngột của Triệu Nguyên làm cho hơi ngơ ngác, nghiêng đầu nhìn anh.
"Bên phải chưa rửa sạch." Triệu Nguyên thấy vẻ mặt chưa hiểu của cô liền lên tiếng giải thích, rồi nhẹ nhàng dội gáo nước trong tay lên đầu cô.
Cảm nhận được làn nước trên đầu, Thẩm Mỹ Khiết theo bản năng đưa tay lên xoa tóc.
Mãi đến khi gáo nước đầu tiên dội xong, cô mới nhận ra Triệu Nguyên đang gội đầu cho mình, cả người cứng đờ, đã rất nhiều năm rồi không có ai dội nước giúp cô khi cô gội đầu cả.
"Để em tự làm ạ, anh đi làm việc của anh đi." Thẩm Mỹ Khiết nói với Triệu Nguyên bên cạnh.
Đáp lại cô là một gáo nước nóng khác, cho đến khi nước nóng trong chậu đã dội hết, trên đầu cô được phủ một cái khăn khô, Triệu Nguyên đứng bên cạnh bưng chậu đi mất.
Thẩm Mỹ Khiết lấy tay giữ cái khăn trên đầu, nhìn theo bóng lưng Triệu Nguyên.
Anh mang chậu đi rồi, cô tắm kiểu gì đây?
Cô đưa tay giữ cái khăn trên đầu, vào phòng lấy một cái chậu sạch khác rồi pha nước nóng tắm rửa sạch sẽ.
Quấn tóc quay về phòng ngồi trên giường lau tóc, lau cho đến khi tóc khô được một nửa mới bỏ khăn xuống, chải tóc mượt mà rồi ngồi trên giường lật xem quyển ngữ lục của mình.
Lật được vài trang, nghĩ đến ba năm thiên tai sắp tới, cô chỉ biết sang năm sẽ bắt đầu, còn cụ thể là tháng nào thì cô không nhớ rõ.
Lại nghĩ đến chuyện tối qua Thẩm mẫu nói hai năm nay thời tiết không tốt, không thu hoạch được bao nhiêu lương thực, liệu có phải thực ra bây giờ đã có những dấu hiệu bắt đầu rồi không, chỉ là chưa nghiêm trọng như sang năm thôi.
Nghĩ đến khả năng này cô rùng mình một cái, hiện tại đã là tháng Bảy, cách năm năm mươi chín chỉ còn chưa đầy năm tháng nữa.
Triệu Nguyên ở bên cạnh, đồ đạc trong không gian cô cũng không thể tùy ý lấy ra được.
