Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 107
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:19
Lát nữa ăn xong cơm cô sẽ đi tìm dì Quyên lấy dây khoai lang, cứ nghĩ đến đó là cô vội vàng ăn nốt bát cơm trong tay.
Bữa cơm kéo dài đến hơn 8 giờ mà vẫn chưa thấy Triệu Nguyên có ý định đi, Thẩm Mỹ Khiết lên tiếng hỏi: "Hôm nay anh không đến đội sao?"
"Mấy ngày nay tôi được nghỉ." Triệu Nguyên vừa đút cơm cho Thiết Đầu đang ngồi trên ghế vừa trả lời.
"Lát nữa em đi tìm dì Quyên, anh ở nhà trông Thiết Đầu nhé." Hôm qua dì Quyên đã nói hôm nay định đi lấy dây khoai lang, vừa hay cô cũng có thể đi lấy cùng.
"Tìm dì Quyên làm gì thế?"
"Mảnh đất hoang sau viện dọn xong rồi, lát nữa em và dì Quyên đi lấy dây khoai về giâm." Thẩm Mỹ Khiết giải thích.
Triệu Nguyên nghe vậy thì ừ một tiếng, tiếp tục đút cho Thiết Đầu.
Sau bữa ăn Thẩm Mỹ Khiết rửa bát đũa xong, nhân lúc Thiết Đầu không chú ý liền sang nhà dì Quyên nói chuyện đi lấy dây khoai.
"Dì lấy về cả rồi, ở hậu viện ấy." Ngô Quyên dẫn cô ra hậu viện xem đống dây khoai lang chất dưới đất.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn đống dây khoai lang chất cao bằng đầu người, không biết sao dì Quyên lại ôm về nhiều thế.
"Mỹ Khiết, cháu đứng đây đợi chút, dì vào lấy kéo." Ngô Quyên bảo cô đợi một lát rồi bà quay ra ngay.
"Dì ơi, cháu cũng về lấy một cái." Thẩm Mỹ Khiết đẩy cửa hậu viện đi về nhà.
Một lát sau hai người cầm kéo cắt dây khoai lang.
Cắt mầm khoai lang cũng có kỹ thuật, phải cắt dây khoai dài khoảng 15-20 cm, không được ngắn quá, ngắn quá sẽ khó sống.
Thẩm Mỹ Khiết và dì Quyên cả buổi sáng đều cặm cụi cắt dây khoai.
"Trung đoàn trưởng Triệu hôm qua về rồi à, sáng nay hình như dì nghe thấy Đại Sinh và bọn trẻ gọi cha." Ngô Quyên hỏi Mỹ Khiết ngồi bên cạnh.
"Dạ, tối qua anh ấy mới về ạ." Thẩm Mỹ Khiết cắt xong sợi dây khoai cuối cùng rồi đặt sang một bên.
"Về là tốt rồi, không về nữa chắc cháu sốt ruột c.h.ế.t mất." Ngô Quyên nghĩ đến mấy ngày Mỹ Khiết cứ liên tục sang hỏi tin tức của Trung đoàn trưởng Triệu, liền cười trêu chọc.
Đây là lần đầu tiên Triệu Nguyên đi làm nhiệm vụ lâu như vậy, mãi không thấy về, bọn trẻ cứ réo gọi Triệu Nguyên suốt, trong lòng cô sao không sốt ruột cho được? Cô cố tình phớt lờ việc lúc đó bản thân quả thực rất lo lắng.
"Mỹ Khiết, cháu và Trung đoàn trưởng Triệu dự định bao giờ thì có con?" Ở đây cũng không có người ngoài nên Ngô Quyên hỏi thẳng luôn.
Có con sao? Thẩm Mỹ Khiết bị lời của dì Quyên làm cho giật mình, tay đang ôm mầm khoai lang run lên.
Tác giả có lời muốn nói: Vẫn thời gian cũ nhé, tối gặp.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sinh con với Triệu Nguyên, dì Quyên đột ngột nhắc đến chuyện sinh con làm cô nhất thời không biết nói gì.
Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết ngẩn người không nói gì thì buồn cười, những người vợ chưa có con hễ nhắc đến chuyện con cái là lại thẹn thùng như thế này đây.
"Thiết Đầu thêm một thời gian nữa là có thể buông tay được rồi, giờ cháu mang thai, đợi đến khi sinh ra Thiết Đầu không cần cháu trông nữa, Đại Sinh và bọn trẻ dắt theo Thiết Đầu, lúc đó cháu có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc em bé." Ngô Quyên thấy cô không nói lời nào, vừa cười vừa đặt những mầm khoai lang đã cắt xong sang một bên.
"Giờ Thiết Đầu bám người lắm ạ, một lát không thấy mẹ là nó khóc ngay, cứ đợi Thiết Đầu lớn thêm chút nữa rồi hẵng tính ạ." Thẩm Mỹ Khiết hoàn hồn, vội vàng đem cái cớ này ra đỡ lời.
"Đợi Thiết Đầu làm anh rồi nó sẽ không bám cháu nữa đâu, có em trai em gái là nó chỉ muốn chơi với em thôi."
Lúc bà chưa sinh đứa thứ ba, thằng hai Diệp Trụ cũng bám bà dai dẳng lắm, đến khi sinh đứa thứ ba xong là nó suốt ngày quanh quẩn bên em.
Trong nhà đã có ba đứa trẻ rồi, nếu lại sinh thêm em cho Thiết Đầu nữa, nghĩ đến cảnh trong nhà có năm đứa trẻ cô không khỏi rùng mình.
"Thôi cứ đợi Thiết Đầu lớn chút nữa đã ạ."
Ngô Quyên thấy cô né tránh không trả lời vấn đề này, cái con bé ngốc này, cô và Trung đoàn trưởng Triệu là vợ chồng tái hôn, giữa vợ chồng phải có mụn con thì hôn nhân mới duy trì bền vững được.
Dẫu Trung đoàn trưởng Triệu đã có ba đứa con rồi, nhưng dù sao ba đứa trẻ đó cũng không phải do Mỹ Khiết sinh ra, có tốt đến mấy sao bằng con ruột mình được.
Nhưng lời này bà không thể nói ra, chỉ có thể nghĩ thầm trong bụng thôi.
Ngô Quyên im lặng nửa buổi rồi mới nói: "Dì là người đi trước, phụ nữ sinh con sớm thì cơ thể phục hồi tốt hơn, cháu nhìn cái bụng dì này là do sau này sinh thằng hai với thằng ba mới có đấy, hồi trước chú cháu còn khen eo dì thon lắm cơ."
Nhắc đến chuyện eo thon bà cũng hơi ngại, nhưng bà nói đều là sự thật.
Năm bà sinh thằng hai đã ba mươi hai tuổi rồi, sinh xong bụng mãi không co lại được, da bụng không chỉ bị rạn mà còn nhăn nheo chảy xệ.
Bà nhớ lúc sinh thằng lớn bụng co lại rất nhanh, vừa hết tháng là đã xuống đồng làm việc được rồi, sau này sinh thằng hai thằng ba xong hết tháng mà vẫn thường xuyên bị ch.óng mặt.
Sinh con sớm cơ thể phục hồi tốt, lời này mẹ bà cũng từng nói với bà, nhưng năm đó cha bọn trẻ một năm không về được mấy lần, bà có muốn sinh cũng chẳng sinh được.
Giờ Mỹ Khiết sướng hơn bà lúc đó nhiều, sớm được đi theo chồng như thế này.
Thẩm Mỹ Khiết nghe nửa câu sau của dì Quyên thì đỏ mặt, cô không ngờ dì Quyên lại nói chuyện nhạy cảm thế này với mình.
"Cháu có nghe thấy dì nói gì không?" Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết đỏ mặt im lặng.
"Cháu nghe thấy rồi ạ." Thẩm Mỹ Khiết dở khóc dở cười nhìn dì Quyên với vẻ mặt "tiếc sắt không thành thép", e là cô sẽ làm dì Quyên thất vọng mất.
"Cháu đừng chê dì nhiều lời, già rồi là cứ không muốn thấy bọn trẻ các cháu đi đường vòng." Ngô Quyên cảm thán một câu.
Lúc trẻ không biết giữ gìn sức khỏe, già rồi là cứ đau chỗ này mỏi chỗ kia, bình thường thấy người trẻ không biết trân trọng là lại không nhịn được mà muốn khuyên vài câu.
"Cháu biết dì nói đều là vì tốt cho cháu mà, sao cháu trách dì được ạ." Thẩm Mỹ Khiết biết dì Quyên nói đều là lời thật lòng, nhưng hiện tại cô còn chưa biết sau này sẽ thế nào, sinh con đối với cô là chuyện xa vời lắm.
Ngô Quyên nghe cô nói vậy thì hài lòng gật đầu, không tiếp tục chủ đề này nữa.
"Đống dây khoai này cứ để đây đã, đợi ăn cơm xong rồi ra giâm." Ngô Quyên nhìn trời, thời gian không còn sớm nữa phải về nấu cơm rồi.
"Dì ơi, lúc nào dì xong thì dì gọi cháu ngoài sân một tiếng nhé."
"Được rồi."
Hai người kết thúc cuộc trò chuyện, Thẩm Mỹ Khiết cầm kéo đi đến cửa hậu viện thì thấy ống khói đang bốc khói.
Trong nhà nấu cơm rồi sao?
Nghĩ đến món cà tím Triệu Nguyên xào lúc trước, cô gõ cửa hai cái đã nghe thấy tiếng bước chân, cửa vừa mở ra Đại Sinh đã xuất hiện ở cửa.
"Cha con nấu cơm rồi à?" Thẩm Mỹ Khiết khép cửa lại hỏi Đại Sinh.
