Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 108
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:19
Đại Sinh gật đầu, quay người chạy ra sân tiếp tục chơi đá cuội với Cẩu Đản và Thiết Đầu.
Thiết Đầu đang ngồi xổm dưới đất thấy cô về liền giơ tay đòi bế.
"Chơi với các anh trước đi con." Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu với Thiết Đầu, cho cậu bé xem cái kéo trong tay, đợi cô cất kéo vào phòng rồi mới ra bế.
Thiết Đầu ngồi bệt xuống đất dấm dẳng kêu vài tiếng, nhìn cô vào phòng, tay nhỏ chộp lấy hòn đá dưới đất đứng dậy, đôi chân ngắn củn vừa định bước một bước đã bị Đại Sinh bên cạnh giữ lại không cho đi.
Thẩm Mỹ Khiết mang kéo ra bồn rửa tay rửa sạch, nghe tiếng xào nấu xèo xèo trong bếp, động tác rửa tay cũng chậm lại.
Đi đến cửa bồn rửa tay hơi nghiêng người nhìn vào bếp.
Triệu Nguyên lấy rau củ và đĩa từ trong tủ ra, anh xắn tay áo sơ mi đứng trước bếp, trút thức ăn trong chảo vào đĩa, hình ảnh vô cùng thuận mắt, người đẹp thì làm gì trông cũng rất mãn nhãn.
Lúc này cô vẫn chưa nhận ra rằng mình nhìn Triệu Nguyên ngày càng thấy vừa mắt, ánh mắt cứ vô thức dừng lại trên người anh.
Triệu Nguyên nghiêng người bưng đĩa thức ăn định đặt lên bệ bếp bên cạnh, ngón tay thon dài vẫn đang bưng đĩa, dư quang thấy cô đứng bên cửa bồn rửa tay liền quay đầu nhìn cô.
"Khoai lang xong chưa?"
Bị bắt quả tang đang nhìn trộm, Thẩm Mỹ Khiết hơi lúng túng, khẽ ho một tiếng: "Dây khoai đã cắt xong cả rồi ạ, chiều nay định ra giâm mầm."
"Chiều nay cùng làm." Triệu Nguyên đặt đĩa thức ăn lên bệ bếp, bảo cô vào bưng cơm.
Anh định chiều nay đi giâm mầm khoai lang cùng cô sao?
Nghĩ đến mảnh đất rộng lớn phía sau, nếu có anh giúp đỡ cô cũng tiết kiệm được khối thời gian, nên cô không từ chối lời đề nghị của anh.
Lau khô nước trên tay, cô nhanh chân bước vào bếp để bưng thức ăn, định bưng đĩa trứng hấp đang đặt trên bệ bếp.
Triệu Nguyên thấy cô chẳng thèm nhìn đã trực tiếp đưa tay bưng đĩa trứng hấp vừa lấy ra khỏi nồi chưa lâu, liền lên tiếng: "Cẩn thận nóng."
Ba chữ vừa dứt lời đã thấy cô hít một hơi lạnh, "cạch" một tiếng đặt cái đĩa xuống.
Triệu Nguyên: "......"
Thẩm Mỹ Khiết vẩy vẩy bàn tay phải bị nóng đến đau điếng, cô thấy trứng hấp không bốc khói nên cứ tưởng không còn nóng nữa, liếc nhìn Triệu Nguyên bên cạnh, sao người này không nói sớm một tiếng chứ.
"Em bưng đĩa đậu cô ve ra đi." Triệu Nguyên thấy ánh mắt oán trách của cô, liền đưa tay bưng đĩa trứng hấp lên, bảo cô bưng đĩa đậu cô ve không nóng.
Thẩm Mỹ Khiết đứng sau lưng anh hơi ngẩn người nhìn anh thản nhiên bưng đĩa trứng hấp như chẳng hề sợ nóng.
Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn bàn tay đang bưng đĩa trông càng thêm thon dài của anh, chẳng lẽ anh không cảm thấy nóng sao?
Ngoài bếp, một bóng dáng nhỏ bé chậm chạp đi đến cửa bếp, nhìn người mà mình mong nhớ trong bếp, tay nhỏ hưng phấn vẫy loạn xạ.
Triệu Nguyên đang bưng đĩa thức ăn, vừa quay người đã thấy cậu con trai đứng ở cửa cười đến chảy cả nước miếng.
Thiết Đầu thấy cha nhìn mình liền giậm chân xuống đất, miệng há ra, một chuỗi tiếng mẹ từ miệng cứ thế phát ra.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng của Thiết Đầu liền quay người lại, chỉ thấy cậu bé há miệng "ô ô ô" gọi thêm vài tiếng, tay nhỏ dang rộng về phía họ đòi bế.
Thẩm Mỹ Khiết cười bưng thức ăn dắt Thiết Đầu đi ra ngoài.
Triệu Nguyên đặt món cuối cùng vừa xào xong lên bàn, cả nhà quây quần bên bàn ăn cơm trong yên lặng.
Thẩm Mỹ Khiết múc một thìa trứng hấp thật to cho vào bát của Đại Sinh và Cẩu Đản, Thiết Đầu bên cạnh đang tự dùng thìa xúc cơm vào miệng, đôi mắt cứ chằm chằm nhìn theo động tác của họ, một lát sau cũng dùng thìa xúc cơm trong bát mình bỏ vào bát anh trai.
Đại Sinh nhìn cái miệng đầy cơm và nước miếng của Thiết Đầu, lại nhìn cái thìa trong tay nó, liền lấy tay che bát dịch sang một bên.
Thiết Đầu bị ghét bỏ cứ tưởng anh trai đang chơi với mình, tay càng vươn tới trước, cười nắc nẻ, vừa cười cơm trong miệng vừa rơi lã chã xuống.
Thẩm Mỹ Khiết đứng bên cạnh nhìn cảnh này không nhịn được bật cười thành tiếng.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Đại Sinh ghét bỏ Thiết Đầu.
Triệu Nguyên bên cạnh nén ý cười nơi khóe môi, cầm lấy thìa trong tay Thiết Đầu đút cho cậu bé ăn.
Sau bữa ăn Triệu Nguyên rửa bát, cô dắt Thiết Đầu và Đại Sinh đi dạo trong sân cho tiêu cơm.
"Mỹ Khiết, xong chưa cháu?" Ngô Quyên ăn cơm xong liền gọi ngoài sân.
"Xong rồi dì ơi." Thẩm Mỹ Khiết giao Thiết Đầu cho Đại Sinh bảo cậu bé dắt em chơi trong sân.
"Con cũng muốn đi." Đại Sinh dắt tay em trai đi theo sau cô.
Cô nghĩ đến việc Triệu Nguyên vẫn còn đang rửa bát trong bếp, nhớ lại lời anh nói buổi trưa là sẽ đi giâm mầm khoai cùng, nên nói với Đại Sinh đang muốn đi theo: "Con vào nói với cha một tiếng là chúng ta ra hậu viện rồi nhé."
Đại Sinh gật đầu chạy vào bếp, Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu và Cẩu Đản ra hậu viện.
"Cháu đúng là huy động cả nhà già trẻ lớn bé luôn đấy, dì cũng phải gọi cha bọn trẻ ra mới được." Ngô Quyên nhìn Mỹ Khiết dắt theo con nhỏ, phía sau còn có cả Trung đoàn trưởng Triệu nữa.
Nghĩ đến cha bọn trẻ vừa ăn xong đã nằm khểnh trên giường, bà phải gọi ông dậy để ông nhìn Trung đoàn trưởng Triệu mà học tập.
Một lát sau, Chính ủy Diệp và Diệp Trụ vừa mới sắp chìm vào giấc ngủ đã bị lôi ra giâm mầm khoai lang.
Chính ủy Diệp nhìn hai người phụ nữ đang nói cười vui vẻ phía trước, lại nhìn sang Triệu Nguyên đang cặm cụi giâm mầm bên cạnh, thở dài một tiếng rồi lầm lũi đặt mầm khoai vào đất lấp lại.
"Mỹ Khiết, Thiết Đầu cho mầm khoai vào miệng rồi kìa." Ngô Quyên vừa giâm xong hàng này, ngước mắt lên đã thấy Thiết Đầu sau lưng Mỹ Khiết đang cho mầm khoai lang vào miệng nhai.
Thẩm Mỹ Khiết nghe tiếng dì Quyên liền quay lại nhìn, Thiết Đầu đang nhai mầm khoai lang, nước xanh chảy từ khóe miệng nó ra.
Thẩm Mỹ Khiết: "......"
Đặt cái xẻng nhỏ trong tay xuống, rút khăn giấy lau miệng cho cậu bé, vừa lau xong đã thấy miệng nhỏ của nó như muốn phun ra, cô vội vàng bịt miệng nó lại.
Cô là sợ cái miệng của Thiết Đầu lắm rồi.
Mấy người bận rộn cả buổi chiều, mảnh đất rộng bằng sân bóng rổ mới được giâm xong xuôi, khom lưng cả buổi chiều làm lưng cô mỏi rã rời, cô lê bước chân nặng nề đi theo sau Triệu Nguyên về nhà.
Buổi tối cả nhà ăn uống đơn giản, Đại Sinh và Cẩu Đản tắm rửa xong nằm lên giường nhắm mắt một lát là đã chìm vào giấc nồng, Thẩm Mỹ Khiết đắp vỏ chăn cho các con rồi khép cửa lại.
Tắm rửa xong, cô lấy tay chống vào cái lưng vừa đau vừa mỏi chậm chạp đi vào phòng.
Triệu Nguyên nghe tiếng mở cửa, ngước mắt lên thấy dáng đi của cô có chút cứng nhắc, từ từ đi tới cạnh giường rồi ngồi phịch xuống.
