Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 109
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:19
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường lưng vừa duỗi thẳng ra là cảm thấy vừa mỏi vừa tê, cô đưa tay bóp lưng mình.
Triệu Nguyên thấy cô gắng sức bóp lưng, nghĩ đến việc chiều nay cô đã khom lưng suốt cả buổi, liền lên tiếng hỏi: "Đau lưng à?"
Thẩm Mỹ Khiết ừ một tiếng, tiếp tục lấy tay xoa bóp eo, ấn vào chỗ đau mỏi, cái cảm giác "phê" đó khiến cô phải nghiến răng chịu đựng.
"Xoay người lại đi?" Triệu Nguyên gấp cuốn sách trong tay đặt sang một bên, nói với người bên cạnh.
Xoay người? Thẩm Mỹ Khiết nghiêng đầu nhìn anh, cô xoay người làm gì?
"Để tôi bóp cho vài cái."
Thẩm Mỹ Khiết: "......."
"Em tự xoa một chút là được rồi, anh cứ đọc sách của anh đi." Thẩm Mỹ Khiết không cần suy nghĩ liền lên tiếng từ chối.
Triệu Nguyên nhìn người trên giường đang cố chấp chịu đựng, nếu không bóp cho cô thì ngày mai cô sẽ không dậy nổi mất, anh đưa một tay xuống dưới vai cô, một tay luồn vào khoeo chân, hai tay phối hợp lật người cô lại.
Thẩm Mỹ Khiết còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị lật lại, một đôi bàn tay to đặt lên eo sau bóp mạnh.
"Đau, anh nhẹ tay thôi." Thẩm Mỹ Khiết bị anh bóp cho giật nảy mình, đau đến mức định tránh sang một bên, nhưng thân hình vừa cử động đã bị anh kéo lại.
Tác giả có lời muốn nói: Chương 2 vào khoảng 12 giờ đêm, mục tiêu hôm nay của mình là không thức khuya, haha, thứ bảy chủ nhật sẽ có ba chương.
"Buông ra, không cần anh bóp nữa đâu." Bị anh giữ c.h.ặ.t không cử động được, đau đến hít hà, người đàn ông này xoa bóp eo mà dùng lực mạnh thế, không thể nhẹ tay chút được sao.
Cô đưa tay ra trước bám vào đầu giường muốn thoát khỏi tay anh.
Trong lúc vùng vẫy, vạt áo trên của cô co lên lộ ra làn da trắng ngần như mỡ đông.
Triệu Nguyên đang ấn vào các huyệt đạo trên eo cô, tay vừa nhấc lên định ấn vào huyệt tiếp theo thì áo ở eo cô bị tuột lên, tay chạm vào eo cô truyền đến cảm giác mềm mại mịn màng, tay anh cứng đờ, ánh mắt dừng lại trên vòng eo thon gọn không đầy một cái ôm của cô.
Cảm giác ấm nóng truyền đến từ vùng eo, thân hình Thẩm Mỹ Khiết căng cứng, cả người nằm im bất động trên giường.
Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, trong phòng không ai nói câu nào.
Cô nên cử động hay không đây, Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy bàn tay anh đặt trên eo mình như đang bốc hỏa vậy, eo cô bắt đầu đổ mồ hôi, mặt nóng bừng, cô vùi đầu vào giường giả vờ như đã c.h.ế.t.
Triệu Nguyên nhìn người đang nằm im trên giường, dời mắt đi, kéo áo ở eo cô xuống, bắt đầu xoa bóp lại.
Thẩm Mỹ Khiết vùi đầu vào gối, nhịn qua cơn đau mỏi truyền đến từ thắt lưng, dần dần cảm giác đau mỏi giảm bớt, thay vào đó là một cảm giác thoải mái khó tả, cô không nhịn được mà khẽ hừ hừ vài tiếng.
Không ngờ tay nghề massage của anh lại tốt như vậy, kỹ thuật này cộng với khuôn mặt đó, nếu ở thời đại của cô thì chắc chắn anh sẽ kiếm được bộn tiền nhờ tuyệt chiêu này, khéo còn trở thành hot boy mạng nữa, tiêu đề cô cũng nghĩ xong rồi: "Anh thợ massage đẹp trai nhất XX".
Nghĩ đến đó cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Triệu Nguyên bóp từ trên xuống dưới một lượt, nghe thấy tiếng rên rỉ của cô, bụng dưới anh thắt lại, ngay sau đó lại nghe thấy tiếng cười của cô, lực tay mất chuẩn ấn trúng chỗ làm cô hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Thẩm Mỹ Khiết đang thầm khen anh bóp giỏi, giây tiếp theo đã bị anh ấn cho đau đến mức mắt cay xòe, nước mắt chực trào ra, cô ngẩng đầu khỏi gối quay lại nhìn: "Anh cố ý đúng không."
Triệu Nguyên nhìn đôi mắt tràn đầy lửa giận của cô, có chút lúng túng khẽ ho một tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn đôi mắt không dám đối diện với mình của anh, mặc dù mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì nhưng cô liếc mắt một cái là thấy ngay sự chột dạ của anh.
"Anh bóp cho hẳn hoi vào, em chưa bảo dừng thì anh đừng có dừng." Thẩm Mỹ Khiết nằm ngay ngắn lại để anh tiếp tục bóp, làm cô đau thế này cô phải bắt anh phục vụ cho ra trò mới được.
Triệu Nguyên: "......."
Triệu Nguyên nhìn cô nằm trên gối với vẻ mặt hưởng thụ, nghĩ đến lúc đầu cô còn cứng miệng bảo không cần bóp, trong mắt anh thoáng qua ý cười, đưa tay tiếp tục xoa bóp cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết được xoa bóp đến mức ngái ngủ, dần dần cảm thấy hai chân đau nhức, cô mơ màng nghiêng mặt nói với người phía sau: "Chân đau."
Tay Triệu Nguyên đang xoa bóp eo khựng lại, nhìn người phụ nữ đang bị gối ép mặt lại với nhau, trông đầy vẻ ngái ngủ, một lúc sau anh mới hỏi: "Chân đau ở đâu."
"Đầu gối trái ạ." Chiều nay cô khom lưng, một tay chống lên đầu gối, một tay vùi mầm khoai xuống đất, lúc đau lưng thì không nhận ra đầu gối đau, giờ lưng đỡ hơn thì đầu gối bắt đầu đau nhức.
Lần này không cần anh lật, cô chủ động xoay người lại, gác chân lên đùi anh.
Triệu Nguyên thấy cô ngủ mơ màng đưa thẳng chân qua, ánh mắt dừng lại trên bàn chân cô, trắng nõn như đậu phụ, những ngón chân tròn trịa cuộn lại với nhau.
Tay Triệu Nguyên đang bóp đầu gối cô thắt lại, anh dời mắt đi, nếu nhìn kỹ có thể thấy vành tai anh hơi ửng đỏ.
Thẩm Mỹ Khiết vốn đã buồn ngủ không mở nổi mắt, được anh bóp cho thoải mái quá nên ngủ thiếp đi luôn.
Triệu Nguyên ngồi trên giường chuyên chú xoa bóp, cho đến khi tiếng kèn tắt đèn vang lên, nhìn Thẩm Mỹ Khiết trên giường không bị đ.á.n.h thức, nghĩ đến việc hôm nay cô mệt mỏi cả buổi chiều nên anh lại bóp thêm một lúc để cơ bắp chân cô được thư giãn.
Sáng sớm hôm sau Thẩm Mỹ Khiết bị tiếng kèn đ.á.n.h thức, vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt nghiêng của Triệu Nguyên, ánh mắt có chút thất thần.
Cô và anh ngủ chung bấy nhiêu ngày rồi, lần nào tỉnh dậy thấy mặt anh cô cũng đều thấy đẹp, ngắm mãi mà không thấy chán.
Ngắm chưa được mấy cái đã thấy mí mắt anh động đậy như sắp tỉnh, cô lùi người lại, lấy tay chống giường ngồi dậy, thắt lưng truyền đến cảm giác đau mỏi âm ỉ, cô nghiêng người nhìn người đang nằm bên cạnh, nghĩ đến việc tối qua anh xoa bóp eo cho cô lâu như vậy, hình như cuối cùng còn bóp cả chân nữa.
Triệu Nguyên vừa mở mắt đã thấy cô đang nhìn mình chằm chằm.
"Dậy rồi ạ, sáng nay để em nấu cơm, anh nằm thêm lát nữa đi." Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến việc tối qua anh massage cho mình lâu thế, bữa sáng để cô làm để anh được nghỉ ngơi.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không trả lời, ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang chống trên eo cô, cô cười nói: "Thắt lưng đỡ nhiều rồi ạ, tối qua nhờ anh xoa bóp giỏi đấy."
Triệu Nguyên nghe cô nhắc đến tối qua, trong đầu hiện lên vòng eo không đầy một cái ôm và bàn chân trắng nõn đó, ánh mắt trầm xuống, không thèm để ý đến cô mà đứng dậy thay quần áo.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn người đàn ông không nói lời nào, sáng sớm ra đã có vẻ không vui, chẳng lẽ tối qua cô sai bảo anh bóp đầu gối làm anh không hài lòng sao?
Không giống lắm, tối qua chuyện xoa bóp eo là anh chủ động đề nghị mà.
Còn chưa kịp nghĩ xong Triệu Nguyên đã thay quần áo xong đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
