Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 113
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:20
Bà và cha của tụi nhỏ đều đã chịu thiệt thòi vì không được học hành, nếu cha tụi nhỏ được đọc nhiều sách hơn, có lẽ cuộc sống của họ bây giờ đã không như thế này.
Thẩm Mỹ Khiết nghĩ tới cảnh tượng cuộc đối thoại của hai người lúc đó, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên, ngay cả chính cô cũng không nhận ra: "Nói rồi ạ, anh ấy không có ý kiến gì."
"Thím biết ngay là Triệu đoàn trưởng nhà cháu nghe lời cháu mà." Ngô Quyên nhớ tới lúc nãy bà kéo Mỹ Khiết, lúc đầu Triệu đoàn trưởng chưa có phản ứng gì, thấy bà kéo Mỹ Khiết xong mới bế Thiết Đầu đi vào nhà.
Đây không phải là xót vợ bị kéo đau sao? Sợ người ta làm vợ mình bị thương chỗ nào chứ gì.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên nói vậy vội vàng xua tay, Triệu Nguyên mới không nghe lời cô đâu, cái người đó ấy à, đôi khi cô hỏi anh, nửa ngày trời anh cũng không thèm đáp lại một câu.
Đâu phải là nghe lời cô, là không muốn nghe cô nói thì có.
Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết ngại ngùng nên không trêu cô nữa, nghĩ tới việc cô nói đi trường học: "Chuyện giáo viên phải báo với đơn vị trước một tiếng, bên kia phải xét duyệt, đơn vị thông qua rồi mới được tới trường."
"Nhưng cháu cứ yên tâm, cháu chắc chắn sẽ được thông qua thôi."
Căn cứ nơi cha tụi nhỏ công tác là trọng địa quân sự, người ngoài không được vào, người vào đều là người nhà, lần này yêu cầu cấp trên cử người xuống cũng là do trong căn cứ thực sự không tìm được người nên mới là biện pháp bất khả kháng.
Giáo viên từ ngoài vào đều phải điều tra kỹ lưỡng lý lịch gia đình, nếu để kẻ nào trà trộn vào làm rò rỉ địa hình trong căn cứ thì hỏng bét.
Mỹ Khiết là người nhà, nộp hồ sơ lên đi theo quy trình là xong.
"Còn phải báo với đơn vị nữa ạ?" Tay rửa nấm của Thẩm Mỹ Khiết khựng lại, cô phải tới đơn vị báo sao?
"Phải báo chứ, bảo Triệu đoàn trưởng nói với đơn vị một tiếng." Ngô Quyên nói.
Lát nữa về cô sẽ nói với Triệu Nguyên một tiếng.
Diệp Trụ thò đầu vào bếp nói với mẹ: "Mẹ ơi, con đói rồi."
"Sắp xong rồi đây." Ngô Quyên lườm con trai một cái, ngày nào cũng chỉ thấy nó kêu đói, đúng giờ đúng giấc, cứ đến bữa cơm là bà chẳng cần nhìn đồng hồ cũng biết.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy Diệp Trụ kêu đói, vội vàng rửa sạch nấm trong tay đưa cho thím Quyên.
Hai người vừa nói chuyện vừa xào nấu.
"Mỹ Khiết này, dạo này thím có chút sầu lòng." Thím Quyên xào rau được một nửa thì thở dài.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy vậy, đặt cái bát trên tay xuống bệ bếp chờ thím Quyên nói tiếp.
"Thằng lớn nhà thím, năm nay hai mươi rồi, cứ đ.â.m đầu vào đơn vị, giới thiệu đối tượng cho nó mà nó nhất quyết không chịu." Ngô Quyên cứ nghĩ đến chuyện này là lại sầu.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Hai mươi tuổi? Thời đại này mọi người thường thích nói tuổi mụ, vậy thì thằng thứ hai nhà thím Quyên mới mười chín tuổi.
Mười chín tuổi ở thời đại của cô mới đang học cấp ba, vẫn còn là bông hoa nhỏ của Tổ quốc, vậy mà ở thời đại này đã đến tuổi bàn chuyện cưới xin rồi.
"Đợi thêm một thời gian nữa nó khai khiếu là được thôi ạ." Thẩm Mỹ Khiết cũng không biết phải nói sao.
Lúc ở nhà, mẹ cô cũng thường xuyên giục cô tìm đối tượng, mỗi lần nghe mẹ nói đến chuyện đối tượng là cô lại thấy tê cả da đầu.
Điều cô mong muốn nhất là mẹ có thể cho cô tự do trong chuyện này, đừng quản cô nữa.
"Khai khiếu cái gì, cái đầu lợn của nó thì bao giờ mới khai khiếu nổi." Ngô Quyên thở dài.
"Đợi nó lớn thêm chút nữa, chuyện này tự nhiên sẽ hiểu thôi ạ, biết đâu lúc đó thím không vội mà nó lại bắt đầu vội ấy chứ." Thẩm Mỹ Khiết thấy thức ăn trong nồi sắp chín.
"Thím ơi, thức ăn chín rồi ạ."
Ngô Quyên ngửi thấy mùi khét, vội vàng múc thức ăn trong nồi ra, rồi tiếp tục nói chuyện với Mỹ Khiết.
Diệp Trụ ở cửa lén nghe mẹ và chị Mỹ Khiết nói chuyện, đợi anh trai về, cậu phải nói với anh là mẹ bảo anh có cái đầu lợn.
Cơm nước chuẩn bị xong, con cả của Chính ủy Diệp là Diệp Viễn Quốc đẩy cửa cổng đi vào.
Diệp Viễn Quốc vào nhà thấy có khách tới, liền chào hỏi họ.
Ngô Quyên chuẩn bị xong cơm nước, bảo con cả và cha tụi nhỏ khênh một chiếc bàn ra, phụ nữ và trẻ con ngồi một bàn, Chính ủy Diệp cùng Triệu Nguyên và Diệp Viễn Quốc ngồi một bàn, để không làm phiền ba người đàn ông nói chuyện.
Ngô Quyên vừa ngồi xuống bưng bát ăn được vài miếng, thấy trên bàn cha tụi nhỏ chỉ đặt một chai rượu trắng, rượu không đủ cho hai người uống, định đứng dậy lấy thêm một chai khác. Liếc thấy Mỹ Khiết đang cúi đầu ăn cơm bên cạnh, bà chợt nhớ ra bình rượu pín hươu ngâm trong phòng.
Rượu pín hươu trong phòng là năm ngoái mẹ bà đặc biệt gửi tới cho cha tụi nhỏ bồi bổ thân thể, tuyệt kỹ của mẹ bà chính là ngâm rượu pín hươu, hồi đó bà m.a.n.g t.h.a.i con cả cũng là nhờ ơn bình rượu này.
Hôm nay đúng lúc Triệu đoàn trưởng ở đây, anh uống rồi, biết đâu sang năm Mỹ Khiết lại bế con.
"Thím, thím đi đâu vậy ạ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên mới ăn được vài miếng đã đứng dậy, liền lên tiếng hỏi.
"Rượu của cha tụi nhỏ không đủ, thím đi lấy thêm chai nữa cho họ." Ngô Quyên đứng dậy lấy chai rượu không từ trong tủ ra, vào phòng múc một chai rượu pín hươu từ vò rượu.
Chính ủy Diệp và Triệu Nguyên uống đến tận ba giờ chiều, say khướt nằm bò ra bàn.
"Mỹ Khiết, cháu đợi một lát, thím bảo thằng cả khênh Triệu đoàn trưởng về nhà." Ngô Quyên và con trai cùng nhau đỡ cha tụi nhỏ say khướt về phòng.
Ngô Quyên bực mình vỗ nhẹ cha tụi nhỏ một cái, sao lại để Triệu đoàn trưởng uống đến mức này chứ.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên đang nằm bất tỉnh nhân sự trên bàn, đưa tay chọc chọc lưng anh, không thấy phản ứng gì, không ngờ t.ửu lượng của anh cũng khá đấy chứ, uống tận hai chai rượu trắng với Chính ủy Diệp mới đổ.
Thiết Đầu đứng bên cạnh thấy cô đưa tay chọc lưng cha, liền lạch bạch đi tới sau lưng cha, bàn tay nhỏ định chọc vào m.ô.n.g cha.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn hành động của Thiết Đầu, vội vàng nắm lấy tay cậu bé.
Thiết Đầu à, con đang sàm sỡ cha con đấy à.
Diệp Viễn Quốc đặt cha lên giường xong liền ra đỡ Triệu Nguyên.
Thẩm Mỹ Khiết hờ đỡ Triệu Nguyên bên cạnh, đoạn đường ngắn mà hai người đi mãi mới tới nơi, đặt anh nằm lên giường.
Thẩm Mỹ Khiết cảm ơn Diệp Viễn Quốc, tiễn anh ra cửa rồi đóng cửa lại.
Đại Sinh và Cẩu Đản nằm bò bên cạnh giường nhìn cha đang ngủ.
"Anh ơi, sao cha không tỉnh dậy ạ?" Cẩu Đản gọi vài tiếng mà không thấy cha đáp lại.
Thẩm Mỹ Khiết vừa vào cửa đã nghe thấy lời Cẩu Đản, liền nói: "Cha các con say rồi, để cha ngủ một lát." Nói xong cô dắt cả hai đứa ra ngoài.
Buổi tối mấy người ăn uống qua loa, đợi Đại Sinh và mấy đứa tắm rửa xong xuôi dẫn chúng vào phòng nằm ngủ, nghĩ tới Triệu Nguyên vẫn còn đang ngủ trong phòng, cô bưng một chậu nước vào phòng.
