Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 114
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:20
Triệu Nguyên trên giường vẫn nằm im không động tĩnh.
Cô nhúng khăn vào chậu rồi vắt khô, đi tới bên giường đưa tay lau mặt và cổ cho anh. Lau xong cổ, cô nhìn cái cổ áo cài kín mít không một kẽ hở, tay hơi khựng lại.
Cũng đâu phải cô chưa từng thấy qua, nghĩ tới đó, cô đưa tay cởi cúc áo của anh, cởi vài chiếc, ánh mắt né tránh hai điểm trước n.g.ự.c anh, cầm khăn vừa định đưa vào trong thì Triệu Nguyên trên giường mở mắt nhìn cô một cái, rồi lại nhắm lại.
Thẩm Mỹ Khiết bị anh nhìn làm tay cứng đờ, anh tỉnh rồi.
"Triệu Nguyên." Thẩm Mỹ Khiết khẽ gọi một tiếng.
Người trên giường không có động tĩnh gì, Thẩm Mỹ Khiết lại gọi một tiếng nữa vẫn không thấy phản ứng.
Thẩm Mỹ Khiết lấy tay chọc chọc vai anh vẫn không thấy động tĩnh, cầm khăn lau loạn xạ vài cái lên n.g.ự.c anh rồi vội vàng bỏ vào chậu bưng ra ngoài.
Cô tắm rửa xong xuôi quay về phòng, nhìn Triệu Nguyên vẫn nằm im lìm bên cạnh, anh say rượu không hề quậy phá chút nào, không giống như một số người say rượu là làm loạn.
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên giường ngắm nghía khuôn mặt anh một lát, đưa tay tắt đèn rồi nằm xuống nhắm mắt đi ngủ.
Nửa đêm, Triệu Nguyên cảm thấy trong bụng bốc lên một ngọn lửa, trong giấc mộng có một người lăn vào lòng anh, da thịt hai người dán c.h.ặ.t lấy nhau, cảm giác mát mẻ từng chút một làm giảm đi sự khô nóng của anh.
Dường như chỉ cần anh dùng thêm chút lực nữa, cảm giác mát mẻ đó sẽ càng hòa tan vào trong da thịt anh.
Tay anh luồn qua nách cô, ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, bàn tay từ gấu áo luồn vào trong.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy trong phòng có chút ngột ngạt, định mở mắt đứng dậy uống nước, chưa kịp ngồi dậy đã bị cảm giác mềm mại trên môi làm cho sững sờ, miệng chưa kịp khép lại đã cảm thấy lưỡi bị anh mút c.h.ặ.t, quấn quýt lấy nhau.
Cô vội vàng lắc đầu né tránh, đầu vừa mới động đậy hai cái đã bị bàn tay lớn của anh giữ c.h.ặ.t, không thể cử động.
Không biết qua bao lâu, ngay khi đầu cô hơi choáng váng, lưỡi đã không còn là của mình nữa, Triệu Nguyên mới buông môi cô ra.
Cô biết chuyện gì sắp xảy ra, miệng há ra khóc rống lên, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, khóc rất to.
Người đang đè trên người cô nghe thấy tiếng khóc của cô thì khựng lại, dừng động tác, nhìn người dưới thân, phân định xem lúc này là mơ hay thực, một lát sau mới từ trên người cô lật người nằm sang bên cạnh thở dốc.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh ngồi dậy, vội vàng bò dậy từ trên giường khoác áo vào, xỏ giày định đi, vừa mới đứng dậy đã bị người bên cạnh kéo lại ngã ngồi trên giường.
"Cô đi đâu?" Giọng nói khàn khàn của Triệu Nguyên vang lên.
Thẩm Mỹ Khiết vùng vẫy hai cái không thoát khỏi tay anh, không nói lời nào, cô muốn về phòng của mình.
Vừa nãy anh cứ ngỡ là trong mơ, lúc này đầu đau dữ dội.
Thẩm Mỹ Khiết khắp người đều là mùi vị của anh, không dứt ra được khỏi tay anh, ngồi bên mép giường, trong phòng yên tĩnh lại, trái tim đập thình thịch của cô dần dần dịu xuống, lý trí cũng từ từ quay về.
Hiện tại cô đang chiếm dụng thân xác của nguyên chủ, nguyên chủ là vợ của anh, chuyện xảy ra quan hệ giữa vợ chồng là bình thường và cũng là nghĩa vụ, nếu cô chạy về phòng sẽ khiến anh nghi ngờ.
Thẩm Mỹ Khiết cố nén thân mình đang hơi run rẩy, tìm một lý do mở miệng nói: "Tôi đi rót cho anh chén nước."
"Cô nằm xuống đi, tôi tự làm được." Triệu Nguyên nhận ra bàn tay hơi run rẩy của cô, biết vừa rồi đã làm cô sợ, bảo cô ngủ đi, anh đứng dậy không bật đèn mà trực tiếp đi trong bóng tối đến trước bàn rót chén nước, uống cạn vài hớp.
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên giường nghe thấy tiếng anh uống nước, trong miệng cô cũng cảm thấy hơi khô, vừa mới nuốt nước miếng, trong đầu đã hiện lên hình ảnh môi lưỡi hai người quấn quýt.
Triệu Nguyên uống nước xong, đặt chén nước xuống, đứng dậy đi về phía giường.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng bước chân của anh liền vội vàng nằm xuống giường, dán sát vào mép giường, cách anh mười vạn tám nghìn dặm.
Triệu Nguyên quay lại giường, hai người không ai mở miệng nói chuyện, trong phòng yên tĩnh lại.
Thẩm Mỹ Khiết nằm trên giường hễ cứ nhắm mắt lại là trong đầu toàn là hình ảnh vừa rồi, tay anh nhào nặn... của cô...
Nghĩ tới đó, mặt cô như bốc hỏa, vội vàng lắc đầu xua tan hình ảnh đó, nhắm mắt thầm niệm giá trị quan hai mươi bốn chữ.
Mãi đến gần sáng cô mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Thẩm Mỹ Khiết bị tiếng "a a" đ.á.n.h thức, vừa mở mắt ra đã thấy Thiết Đầu hai tay bám vào thành giường, khuôn mặt nhỏ ghé sát trước mặt cô.
Cô đưa tay bế Thiết Đầu vào lòng, đưa tay lau nước miếng bên miệng cậu bé.
Thiết Đầu vặn vẹo khuôn mặt nhỏ không cho cô lau nước miếng, bàn tay nhỏ ôm lấy cổ cô định hôn lên mặt cô, Thẩm Mỹ Khiết đưa tay chặn đầu Thiết Đầu lại, mỉm cười lau sạch nước miếng của cậu bé.
"Thiết Đầu, thói quen thích bôi nước miếng lên người khác này không tốt đâu nhé."
Thiết Đầu không hiểu cô nói gì, thấy cô không cho hôn, cái miệng nhỏ mếu máo sắp khóc.
"Hôn, cho con hôn." Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu sắp khóc, xác định nước miếng bên miệng cậu bé đã lau sạch, liền ghé mặt ra trước mặt cậu bé cho cậu bé hôn.
Thiết Đầu ôm cổ cô vừa hôn vừa cười, thân hình nhỏ bé vặn vẹo trên giường.
Cô sợ Thiết Đầu ngã xuống giường, bèn vòng tay ôm c.h.ặ.t cậu bé vào lòng, cúi đầu nhìn Thiết Đầu trong lòng.
Triệu Nguyên đẩy cửa bước vào, liền thấy Thiết Đầu đang cười hôn người phụ nữ trên giường, trong đầu hiện lên hình ảnh đêm qua, cảm giác tinh tế và mềm mại...
Anh khẽ ho một tiếng, nói với hai người trên giường: "Cơm xong rồi, ra ăn cơm đi."
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy giọng anh, tay đang ôm Thiết Đầu hơi khựng lại, nụ cười trên mặt không đổi, gật đầu với anh.
Triệu Nguyên đi tới bên giường bế Thiết Đầu đang ở trên giường đi ra ngoài.
"Muốn, muốn..." Thiết Đầu thấy cha bế mình đi, bàn tay nhỏ vươn về phía Thẩm Mỹ Khiết trên giường.
Thiết Đầu thấy cha không dừng bước, đưa tay vỗ vào mặt cha bắt cha quay lại.
Triệu Nguyên khép cửa lại, Thiết Đầu trong lòng "oa" một tiếng khóc rống lên.
Thẩm Mỹ Khiết ở trong phòng nghe thấy tiếng khóc của Thiết Đầu, vội vàng bò dậy tranh thủ thời gian thay quần áo, vừa cởi áo trên ra, ánh mắt rơi xuống n.g.ự.c, thấy vết tích trên đó thì tay khựng lại, hèn chi đêm qua cô thấy đau như vậy.
Người đàn ông đó bình thường trông có vẻ lạnh lùng nhạt nhẽo, không ngờ uống vài hớp rượu vào lại trở nên như vậy.
