Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 116
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:21
Tối qua lão Diệp nhà bà cũng dẻo dai được một hồi.
Thẩm Mỹ Khiết vội vàng lắc đầu từ chối, nếu Triệu Nguyên lại giống như vậy nữa, cô rùng mình một cái, vội vàng nói: "Thím, không cần đâu ạ."
Ngô Quyên nhìn Mỹ Khiết mặt đỏ như nhỏ m.á.u, biết cô ngại ngùng nên không nói thêm nữa, đợi chiều bà đóng rượu vào chai rồi mang qua cho cô, sau này Mỹ Khiết sẽ biết lợi ích của loại rượu này thôi.
Thẩm Mỹ Khiết cùng thím Quyên đứng dưới bóng râm bên cạnh trò chuyện, hai người đàn ông cách đó không xa đang từng gáo từng gáo tưới nước cho khoai lang.
Hầu như cả buổi sáng cô đứng hóng mát dưới bóng râm sân sau, Triệu Nguyên xách hết thùng nước giếng này đến thùng nước giếng khác tưới cho mầm khoai lang ngoài ruộng.
Đợi anh tưới xong mầm khoai lang nhà mình, lại giúp nhà thím Quyên tưới xong, hai người mới trước sau vào nhà.
"Cha ơi." Đại Sinh nhìn thấy cha vào sân, buông tay em trai ra, chạy tới trước mặt cha, nắm lấy tay cha, ánh mắt mong chờ nhìn cha.
Triệu Nguyên thấy con trai có lời muốn nói, đưa tay xoa xoa đầu cậu bé, hỏi: "Sao thế con?"
"Cha ơi, con muốn ăn sủi cảo ạ." Đại Sinh nhỏ giọng nói.
Thẩm Mỹ Khiết đứng sau lưng Triệu Nguyên nghe Đại Sinh muốn ăn sủi cảo, nghĩ tới bột mì lần trước nhận về vẫn còn, liền nói: "Bột mì trong nhà vẫn còn, chỉ là rau xanh không đủ thôi."
Trong tủ bát chỉ còn vài nắm rau xanh, dùng để xào một đĩa thức ăn thì được, chứ dùng để gói sủi cảo thì thiếu xa lắm.
"Để tôi đi hợp tác xã mua một ít."
Triệu Nguyên nói với Thẩm Mỹ Khiết xong lại quay sang nói với Đại Sinh: "Tối nay ăn sủi cảo nhé."
Đại Sinh nghe thấy cha đồng ý, mỉm cười gật đầu với cha.
Thẩm Mỹ Khiết đứng một bên nhìn Đại Sinh quấn quýt bên Triệu Nguyên.
Cẩu Đản ở cách đó không xa cũng muốn qua nói chuyện với cha, thân hình vừa mới động đậy chưa kịp đứng dậy, Thiết Đầu bên cạnh đã "a a" kêu lên hai tiếng, bàn tay nhỏ kéo áo anh không cho anh đi.
Cẩu Đản nhìn anh trai và cha, rồi lại nhìn đứa em trai bên cạnh.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn khuôn mặt nhỏ ủy khuất của Cẩu Đản, dắt bàn tay nhỏ của Thiết Đầu, nói: "Đi đi con, để mẹ trông Thiết Đầu cho."
Cẩu Đản chạy vèo một cái mất hút.
Thiết Đầu vừa thấy cô đi tới, cả người nhào vào lòng cô, hai tay ôm cổ cô, miệng nói những lời cô không hiểu được.
Triệu Nguyên chơi với Đại Sinh và Cẩu Đản một lúc, liếc thấy cô bế Thiết Đầu vào bếp, nghĩ tới tối qua cô thức mãi đến tận sáng mới ngủ, cúi đầu dặn dò bọn trẻ vài câu bảo chúng chơi trong sân, rồi đứng dậy đi về phía nhà bếp.
Thẩm Mỹ Khiết vừa dắt Thiết Đầu vào bếp đã nghe thấy tiếng bước chân ở cửa, quay đầu lại thấy Triệu Nguyên đứng ở cửa, trong đầu lại hiện lên chuyện xảy ra đêm qua, mặt hơi nóng lên, thần sắc có chút không tự nhiên.
Triệu Nguyên đứng ở cửa bếp, nhìn cô không nói gì, mở lời: "Bữa trưa để tôi làm cho, cô bế con vào phòng nghỉ ngơi một lát đi."
Nghỉ ngơi một lát? Cả buổi sáng cô chẳng làm gì cả, liếc nhìn anh một cái, nghĩ tới việc anh đã xách nước tưới cả buổi sáng.
"Để tôi làm cho, anh dắt Thiết Đầu ra ngoài đi, để Đại Sinh và Cẩu Đản chơi với nó một lúc."
Triệu Nguyên thấy cô không chịu ra ngoài, bèn cúi người bế Thiết Đầu bên cạnh mang ra ngoài.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn bóng lưng Triệu Nguyên đi xa dần mà thở phào nhẹ nhõm, cô mở thùng gạo múc gạo ra vo để nấu cơm, vo được một nửa đã thấy Triệu Nguyên vốn đã bế con ra ngoài lại đi vào, lấy rau từ trong tủ bát bỏ vào chậu, tỉ mẩn rửa từng chút một.
Sao anh lại quay lại rồi? Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn người đàn ông đang im lặng rửa rau, ánh mắt dừng lại trên bàn tay thon dài của anh thì khựng lại, nghĩ tới tối qua bàn tay đó đã nhào nặn n.g.ự.c cô như thế nào, vội vàng lắc đầu, hít sâu một hơi, cúi đầu vo gạo trong chậu.
Trong phòng hai người không ai nói lời nào, ai nấy bận rộn việc nấy.
Thẩm Mỹ Khiết đổ gạo đã vo sạch trong chậu vào nồi, người đàn ông bên cạnh vẫn đang rửa rau trong chậu, từng lá rau đều được rửa vô cùng kỹ lưỡng.
Thẩm Mỹ Khiết thấy đống rau đó mà cứ rửa tiếp là nát bấy mất, liền nói: "Tối nay gói sủi cảo, anh đi mua rau về đi, đợi ăn xong tôi sẽ nhào bột."
Bột gói vỏ sủi cảo sau khi nhào xong còn phải để sang một bên cho bột nghỉ một lát, bột nhào kiểu này cán vỏ sủi cảo mới dai ngon.
"Rửa xong rau rồi đi." Trong chậu vẫn còn hơn một nửa số rau chưa rửa.
"Để tôi, anh đi đi, mua về còn phải rửa sạch thái nhỏ nữa." Thẩm Mỹ Khiết nhìn đống rau trong chậu bị anh rửa đến tả tơi, hối thúc anh mau đi đi.
Triệu Nguyên thấy cô đi về phía mình, vừa mới ghé sát đã ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt đó, nghĩ tới mùi hương nồng nàn hơn anh ngửi thấy trên người cô đêm qua, tay rửa rau siết c.h.ặ.t lại.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nhúc nhích, tưởng anh không muốn đi, liếc nhìn anh một cái rồi nói: "Hay là để tôi đi mua?"
Vừa dứt lời đã thấy anh rút cả hai tay từ trong chậu ra, mặc kệ đôi tay vẫn còn đang nhỏ nước, rảo bước nhanh ch.óng biến mất khỏi nhà bếp.
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Thức ăn vừa mới dọn lên bàn, Triệu Nguyên xách mấy cây cải thảo từ ngoài cửa đi vào, tay kia còn cầm một gói đồ trông giống như bánh kẹo.
Đại Sinh và Cẩu Đản thấy đồ ăn trong tay cha thì mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào món đồ trên tay cha.
Thẩm Mỹ Khiết đặt bát đũa trong tay xuống bàn, thấy mấy đứa trẻ nhìn chằm chằm vào đồ ăn trong tay Triệu Nguyên không rời, đưa tay dắt Thiết Đầu ngồi ngay ngắn.
Cô đưa đũa cho Đại Sinh và Cẩu Đản, nói: "Ăn cơm xong rồi mới được ăn cái đó."
Đại Sinh và Cẩu Đản nghe vậy, lại nhìn đồ ăn trong tay cha một cái, nuốt nước miếng rồi ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn cơm.
Triệu Nguyên bỏ cải thảo vào bếp vừa mới ra ngoài, thấy cô bảo bọn trẻ ngồi vào bàn ăn cơm, bèn đi ra mở cổng sân.
"Thím, có chuyện gì thế ạ?" Thẩm Mỹ Khiết vừa cầm bát lên còn chưa kịp ăn miếng nào đã nghe thấy thím Quyên gõ cổng sân.
"Mọi người giờ mới ăn cơm à?" Ngô Quyên nhìn mấy người đang ăn cơm trong gian chính, bà đến thật không đúng lúc, không ngờ giờ này họ mới bắt đầu ăn cơm.
"Trưa nay nấu muộn ạ." Thẩm Mỹ Khiết cười nói.
Bọn họ tưới nước xong về, Đại Sinh và Cẩu Đản quấn lấy Triệu Nguyên, cô lại chơi với Thiết Đầu một lúc mới bắt đầu chuẩn bị cơm trưa.
"Đây, rượu thím chiết cho cháu đây." Ngô Quyên thấy họ đang ăn cơm, vội vàng đưa chai rượu pín hươu đã đóng chai vào tay Mỹ Khiết.
