Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 115
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:20
Thay quần áo xong xuôi tẩy rửa sạch sẽ, cô ngồi trên ghế ăn cháo, Đại Sinh và Cẩu Đản gắp dưa củ cải từ trong đĩa, nhìn Thẩm Mỹ Khiết hôm nay không gắp thức ăn cho chúng.
Hôm nay cô không vui sao?
Đại Sinh đưa tay gắp một miếng dưa củ cải bỏ vào bát cô.
Thẩm Mỹ Khiết đang cúi đầu húp cháo trong bát, đột nhiên trong bát có thêm mấy miếng dưa củ cải, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Đại Sinh đang nhìn mình.
"Cảm ơn Đại Sinh nhé." Thẩm Mỹ Khiết cười nói.
Đại Sinh nghe thấy lời cảm ơn của cô, mặt đỏ bừng, cúi đầu không nhìn cô mà tập trung ăn cháo trong bát.
Cẩu Đản thấy anh trai gắp dưa củ cải cho cô, bàn tay nhỏ cũng gắp dưa củ cải bỏ vào bát cô.
"Cảm ơn Cẩu Đản nhé." Thẩm Mỹ Khiết cũng mỉm cười nói với Cẩu Đản.
Đại Sinh và Cẩu Đản hôm nay sao thế nhỉ, chủ động gắp thức ăn cho cô, Thẩm Mỹ Khiết từng miếng từng miếng ăn dưa củ cải trong bát.
Triệu Nguyên đang đút cơm cho Thiết Đầu thấy cô ăn ngon lành, liếc nhìn dưa củ cải không còn lại bao nhiêu trong bát, thầm nghĩ ngày mai phải xào nhiều thêm chút nữa.
Sau bữa cơm, Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu đi dạo trong sân, Triệu Nguyên ở trong nhà rửa bát.
"Mỹ Khiết ơi, ăn sáng xong chưa?" Ngô Quyên ở phía bên kia sân gọi.
"Ăn xong rồi ạ, thím ăn chưa thím?" Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu đi về phía bức tường.
Thiết Đầu bị âm thanh đột ngột làm cho giật mình, đôi mắt nhỏ nhìn quanh một lượt không tìm thấy nguồn gốc âm thanh, hai bàn tay nhỏ ôm c.h.ặ.t lấy chân cô không buông.
"Ăn rồi, cháu đừng quên nói với Triệu đoàn trưởng chuyện giáo viên nhé." Ngô Quyên ở bên kia không yên tâm dặn dò, tối qua bà nằm xuống mới nhớ ra, chuyện này phải nói sớm, kẻo lát nữa đơn vị yêu cầu cấp trên cử người xuống không tuyển người nữa thì hỏng bét.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy lời này thì ngẩn ra, nghĩ tới chuyện xảy ra giữa hai người đêm qua, cô không muốn đi nói với anh chút nào, hiện tại hễ cứ nhìn thấy Triệu Nguyên là trong đầu cô toàn là hình ảnh đêm qua.
"Mỹ Khiết?" Ngô Quyên không nhận được phản hồi, lại gọi một tiếng.
"Cháu biết rồi thím ạ." Thẩm Mỹ Khiết vội vàng đáp.
"Phải nhanh lên đấy, ngàn vạn lần không được chậm trễ đâu." Ngô Quyên nghe giọng cô thong dong như không để tâm, có chút không yên tâm dặn lại một lần nữa.
Thẩm Mỹ Khiết bên này vâng dạ một tiếng, hai người lại nói thêm vài câu mới kết thúc chủ đề.
"Thím Quyên bảo cô nhanh chuyện gì thế?" Triệu Nguyên vừa ra ngoài đã nghe thấy cuộc đối thoại của hai người trong sân.
Mái nhà vệ sinh trong sân cần được gia cố một chút, anh cởi cúc tay áo, lấy những tấm ván gỗ xếp trong sân.
"Thím Quyên bảo tôi nói với anh, bảo anh nói với đơn vị chuyện tôi làm giáo viên ấy." Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng anh cũng không quay người lại, vẫn dắt Thiết Đầu tiếp tục đi dạo cho tiêu cơm.
Triệu Nguyên nghe là chuyện này thì "ừ" một tiếng, đợi anh quay lại đơn vị sẽ nộp hồ sơ lên.
"Anh cẩn thận một chút, đừng giẫm vào rau." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đi về phía đống gỗ trong sân, hai bên đó cô mới gieo hạt rau mầm mới bắt đầu nảy mầm, anh cứ đi thẳng tắp về phía trước như thể bước tiếp theo sẽ giẫm lên mầm rau vậy.
Mầm rau đó cách đây không lâu mới bị Thiết Đầu vặt qua một lần, nếu anh lại giẫm c.h.ế.t thì sau này gieo hạt rau nữa cũng đã qua mùa rồi.
Anh nghe thấy lời cô, ánh mắt rơi xuống những điểm xanh lấm tấm hai bên sân, gió thổi qua, những điểm xanh đó khẽ đung đưa theo gió.
Trước khi cô tới, sân vườn tuy ngăn nắp nhưng chưa bao giờ có sức sống như thế này, ánh mắt anh hơi thu lại, vòng qua mầm rau đó vươn tay lấy tấm ván gỗ bên cạnh.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh né mầm rau ra thì thu hồi ánh mắt, dắt Thiết Đầu đi dạo xong, dỗ cậu bé ngủ rồi đặt vào phòng.
Hôm qua khoai lang mới giâm xong, mùa hè nắng gắt, cô phải tưới chút nước cho mầm khoai lang.
"Đi đâu đấy?" Triệu Nguyên đang gia cố mái nhà vệ sinh, nghe thấy tiếng cô múc nước giếng, liếc thấy cô xách thùng nước đi được vài bước đã đặt xuống.
"Tưới nước cho khoai lang." Thẩm Mỹ Khiết hít một hơi thật sâu, dùng sức xách thùng nước trong tay, chưa đi được mấy bước thùng nước đã bị một bàn tay lớn đón lấy, xách đi vững vàng về phía sân sau.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn bóng lưng anh một lúc, cầm gáo nước dưới đất đi theo.
Triệu Nguyên nghe thấy tiếng bước chân vang lên phía sau, đặt thùng nước xuống đất, đợi cô đi tới bên cạnh, đưa tay lấy gáo nước trong tay cô.
"Để tôi tự tưới, anh đi bận việc của anh đi." Thẩm Mỹ Khiết thấy anh định lấy gáo nước trong tay mình, bèn né tay anh ra.
Chẳng phải anh đang làm mái nhà vệ sinh sao? Theo cô ra sân sau làm gì, cô không cần anh tưới nước.
"Bà nhìn Triệu đoàn trưởng nhà người ta kìa, rồi nhìn lại mình đi." Ngô Quyên đưa tay hích hích người cha của tụi nhỏ bị bà ép đi tưới nước.
Triệu đoàn trưởng nhà người ta hết xách nước lại đòi tưới nước, còn nhà bà ấy à, gọi không biết bao nhiêu lần mới chịu qua.
Bảo ông xách hai thùng nước là lại đau đầu ngứa đ.í.t, hễ xách nước là lại bảo hôm qua uống nhiều rượu quá, mệt.
Triệu đoàn trưởng nhà người ta chẳng phải cũng uống rượu sao, người ta có sao đâu, cứ lầm lũi làm việc, chỉ có nhà bà là lắm chuyện thôi.
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy lời thím Quyên thì mặt nóng bừng, quay đầu nhìn sang, thím Quyên đang mắng chú Diệp bên cạnh, chú Diệp không đáp lại một lời nào.
Triệu Nguyên đưa tay đón lấy gáo nước trong tay cô, múc nước từ trong thùng tưới cho mầm khoai lang.
Tay Thẩm Mỹ Khiết trống không, nhìn Triệu Nguyên lấy gáo nước từ tay mình đang tưới nước, thầm nghĩ anh thích làm thì cứ để anh làm đi.
Ngô Quyên nhìn Mỹ Khiết bên cạnh ánh mắt dán c.h.ặ.t vào người Triệu đoàn trưởng, nghĩ tới rượu pín hươu hôm qua, quẳng gáo nước cho cha của tụi nhỏ bảo ông tưới nước, rồi đi tới bên cạnh Mỹ Khiết dắt cô đi sang một bên.
"Thím, có chuyện gì vậy ạ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên dường như có lời muốn nói với mình.
Ngô Quyên nhìn hai người đàn ông đang tưới nước đằng kia, mở miệng hỏi: "Tối qua cháu và Triệu đoàn trưởng thế nào?"
Thế nào là thế nào? Cô hơi không hiểu ý của thím Quyên.
Ngô Quyên thấy cô không hiểu ý mình, cũng không tiện nói thẳng, suy nghĩ một lát rồi nói: "Hôm qua cha của tụi nhỏ cho Triệu đoàn trưởng uống rượu pín hươu đấy."
Rượu pín hươu? Thẩm Mỹ Khiết ngẩn ra một lát mới phản ứng kịp, nghĩ tới hành động của Triệu Nguyên tối qua, thảo nào anh cứ như phát điên vậy.
"Trong nhà còn không ít, chiều thím chiết cho cháu mấy chai mang về, lúc rảnh rỗi cháu với Triệu đoàn trưởng cứ uống vài hớp, tốt cho cả hai đứa đấy." Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết đỏ mặt là biết chuyện tối qua thành rồi.
Rượu pín hươu đó không chỉ đàn ông uống tốt, phụ nữ uống cũng tốt lắm, bà bình thường lúc rảnh cũng thích nhâm nhi vài hớp.
