Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 118
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:21
Cô đứng ở đầu đường vài phút thấy hai người vẫn còn đang nói chuyện, cái chai trong tay bị lòng bàn tay cô làm cho nóng ran, cô cầm chai định quay người đi về.
Triệu Nguyên cầm hũ muối nghe thấy phía sau có người gọi mình, quay người lại thấy là con gái của Lưu Kiến Quốc, Lưu Tĩnh.
Lưu Tĩnh nhìn Triệu Nguyên đang cầm hũ muối, nói: "Anh đi mua muối à?"
Triệu Nguyên nhìn hũ sứ cô ta cầm trên tay, thản nhiên ừ một tiếng.
"Đúng lúc quá, tôi cũng đi mua muối, đi cùng đi, đúng lúc có chuyện muốn nói với anh." Lưu Tĩnh đưa hũ muối trong tay cho anh xem.
Triệu Nguyên nghe thấy hai chữ "đi cùng" thì cau mày, ánh mắt rơi trên khuôn mặt đang mỉm cười của người trước mặt.
"Có chuyện gì cô nói đi."
Lưu Tĩnh nghe thấy lời từ chối đi cùng của anh, môi hơi mím lại, một lát sau mới nói: "Ngày mai tôi sẽ tới đơn vị làm việc, sau này sẽ là đồng nghiệp với anh rồi, người trong đơn vị tôi cũng không quen biết ai, sau này nếu có vấn đề gì, phải làm phiền anh nhiều rồi."
"Đơn vị lúc đó sẽ sắp xếp người chuyên môn đối ứng với cô, có việc gì cô cứ tìm người phụ trách mình ấy." Vẻ mặt anh lạnh lùng, giọng điệu vô cùng chính thức.
Lưu Tĩnh nghe thấy lời anh thì có chút kinh ngạc, không ngờ anh lại từ chối dứt khoát như vậy, cô ta vốn nghĩ cho dù anh không nể mặt cô ta thì cũng phải nể mặt cha cô ta, sẽ không từ chối trực tiếp.
Triệu Nguyên giơ tay nhìn đồng hồ, nghĩ tới người đang đợi ở nhà, nói: "Tôi có việc, đi trước đây."
Dứt lời, vừa mới nhấc chân đã thấy Mỹ Khiết đang đứng bên lề đường, anh lập tức đổi hướng đi về phía cô, hỏi: "Sao cô lại tới đây?"
Thẩm Mỹ Khiết đang định quay người đi về thì nghe thấy giọng anh, chân khựng lại, chưa kịp mở miệng đã thấy anh sải bước tới trước mặt.
"Mua giấm." Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn anh một cái, cầm chai giấm đi về phía hợp tác xã.
Triệu Nguyên thấy cô lườm mình một cái, có chút không hiểu vì sao, rảo bước đuổi theo cô: "Đưa chai cho tôi, để tôi mua về một thể."
"Chẳng phải anh có việc sao, để tôi đi mua." Thẩm Mỹ Khiết nói xong cầm chai đi về phía trước, sau khi mỉm cười nhạt với Lưu Tĩnh thì đi thẳng không quay đầu lại.
"Nói xong rồi." Triệu Nguyên nói xong không nhận được phản hồi của cô, liền đi bên phải cô để chắn nắng.
Lưu Tĩnh nhìn hai người phía trước, người đàn ông chắn nắng để người phụ nữ đi trong bóng râm, nghĩ tới ở bệnh viện chỉ xử lý vết thương thôi mà người phụ nữ đó đã khóc lóc nũng nịu, giờ ngay cả đi đường cũng phải có người che nắng cho.
Thẩm Mỹ Khiết đi phía trước không biết hoạt động tâm lý của Lưu Tĩnh, tâm trạng cô bây giờ có chút phiền muộn khó tả, trời bên ngoài nóng quá, cô nắm c.h.ặ.t chai trong tay rảo bước tới hợp tác xã.
Hai người người trước người sau bước vào hợp tác xã.
"Tôi đi mua muối, cô ở đây đợi tôi." Chỗ mua giấm và bán muối không cùng một nơi, Triệu Nguyên bảo cô đứng nguyên tại chỗ đợi anh, anh mua muối xong sẽ qua.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, cô không biết quầy nào là quầy mua giấm, đứng nguyên tại chỗ nhìn anh đi tới quầy trong cùng đưa hũ muối cho nhân viên bán hàng.
"Mỹ Khiết?" Hàn Hoa tưởng mình hoa mắt nhìn lầm người, không chắc chắn gọi một tiếng.
"Chị dâu ạ." Thẩm Mỹ Khiết quay đầu lại thấy là Hàn Hoa, liền cất tiếng chào.
Cô phát hiện dạo này mình rất hay gặp Hàn Hoa.
Hàn Hoa thấy cô cầm chai trong tay, hỏi: "Đến mua nước tương à?"
"Giấm trong nhà hết rồi nên em đến mua chút giấm ạ, thím cũng đến mua đồ à?" Thẩm Mỹ Khiết thấy bà cũng cầm chai, chắc cũng là mua đồ gì đó.
"Nước tương trong nhà hết rồi, chị đến mua ít." Hàn Hoa vừa dứt lời, ngẩng mắt lên đã thấy Triệu đoàn trưởng đang mua muối ở quầy.
Hàn Hoa có chút kinh ngạc hỏi: "Triệu đoàn trưởng nhà em cùng em đi mua muối à?"
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu đáp lại, nhìn biểu cảm kinh ngạc của Hàn Hoa, Triệu Nguyên đi mua muối có gì đáng kinh ngạc vậy sao?
Hàn Hoa thấy cô gật đầu, lại nhìn Triệu đoàn trưởng bên cạnh, thu hồi tầm mắt nhìn Thẩm Mỹ Khiết, đúng là một người phụ nữ tốt số.
Trên hòn đảo căn cứ này, làm gì có người đàn ông to lớn nào ra ngoài mua dầu muối tương giấm đâu, toàn là việc của phụ nữ bọn họ cả.
Giống như cha của mấy đứa nhỏ nhà bà ấy, nếu muốn ông ấy mua muối từ hợp tác xã về, đừng hòng ông ấy đồng ý, nói ra ông ấy còn hùng hồn bảo làm gì có người đàn ông nào đi mua mấy thứ này.
Lát nữa về bà phải nói chuyện này với cha tụi nhỏ, để lần sau ông ấy còn nói không có ai làm việc này nữa, giờ đến Triệu đoàn trưởng còn có thể đi mua muối, sau này ông ấy cũng phải làm được.
Thẩm Mỹ Khiết không biết cái gật đầu của cô đã khiến Triệu Nguyên mang danh "sợ vợ" suốt một thời gian dài sau này.
"Triệu đoàn trưởng, lâu rồi không gặp." Hàn Hoa thấy Triệu đoàn trưởng đi về phía họ, mỉm cười chào hỏi.
Triệu Nguyên trên mặt nở nụ cười nhạt chào hỏi lại.
Thẩm Mỹ Khiết đợi Hàn Hoa nói xong, liền nói: "Chị dâu ạ, mấy đứa nhỏ vẫn đang đợi ở nhà, em đi mua giấm trước đã."
Mấy đứa nhỏ đều ở nhà, cô có chút không yên tâm, vốn dĩ cô không định qua mua giấm, thấy Triệu Nguyên và Lưu Tĩnh ở cùng nhau, để không làm phiền họ nói chuyện nên cô mới trực tiếp cầm chai qua mua giấm.
"Đi đi." Hàn Hoa bảo họ cứ bận việc của mình, bà cũng phải đi mua nước tương rồi vội vàng về.
Thẩm Mỹ Khiết đi sau lưng Triệu Nguyên tới một gian phòng nhỏ sau bốt điện thoại.
Còn chưa vào phòng đã ngửi thấy mùi chua đặc trưng của giấm.
Triệu Nguyên đưa tay gõ cửa, đẩy cửa phòng, dẫn cô vào trong.
"Chú Lý, cháu mua ít giấm ạ." Triệu Nguyên lấy chai từ tay cô đưa cho chú Lý đang mở vò xem xét bên cạnh.
"Mua bao nhiêu?" Lão Lý đầu cũng không ngẩng, tiếp tục ngửi mùi giấm trong vò.
"Nửa cân ạ."
Lão Lý cầm gáo gỗ múc một gáo giấm từ trong vại, đặt phễu vào chai rồi rót giấm theo phễu vào chai.
"Ba xu." Lão Lý đặt chai giấm đã đầy lên bàn.
Triệu Nguyên đưa tiền cho chú Lý, Thẩm Mỹ Khiết cầm lấy chai giấm trên bàn.
Thẩm Mỹ Khiết đứng một bên suốt cả quá trình không nói một lời nào, rồi được Triệu Nguyên dẫn ra ngoài.
Hai người vừa ra khỏi phòng, Triệu Nguyên nhìn cô nãy giờ vẫn im lặng, nói: "Giấm để tôi cầm cho."
Thẩm Mỹ Khiết cầm chai giấm trong tay cảm thấy hơi phiền muộn, không muốn nói chuyện, liếc nhìn anh một cái rồi tiếp tục đi về.
Triệu Nguyên: "..."
