Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 119

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:21

Hai người người trước người sau đi về, dọc đường không ai mở miệng nói chuyện.

Đẩy cổng sân ra liền thấy Đại Sinh dắt Thiết Đầu ngồi ở cửa, vừa nhìn thấy họ, cậu bé định đứng dậy chạy tới, vừa mới động đậy nghĩ tới Thiết Đầu bên cạnh nên không cử động nữa, ánh mắt mong chờ đợi họ đi tới.

"Sao mọi người giờ mới về ạ." Cẩu Đản từ sau lưng anh trai ló đầu ra, đi tới bên cạnh Thẩm Mỹ Khiết nắm lấy tay cô.

Thẩm Mỹ Khiết bị bàn tay nhỏ của Cẩu Đản nắm lấy thì ngẩn ra, cúi đầu nhìn cậu bé đang nắm tay mình, tâm trạng phiền muộn ban nãy bỗng tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại niềm vui sướng tràn ngập trong lòng.

"Mẹ đi mua giấm mà." Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười giơ chai giấm trong tay cho Cẩu Đản xem.

Cẩu Đản thấy chai giấm trong tay cô, liền kéo cô vào bếp.

Triệu Nguyên bị bỏ lại phía sau nhìn nụ cười rực rỡ trên mặt Thẩm Mỹ Khiết, nghĩ tới khuôn mặt lạnh lùng của cô trên đường đi, liền nhướng mày.

Thiết Đầu bị ngó lơ bên cạnh "a a" kêu lên hai tiếng, sải đôi chân ngắn cũn đi về phía nhà bếp.

"Cha ơi." Đại Sinh thấy cha đứng bất động, đưa tay nắm lấy tay cha.

Triệu Nguyên dắt tay Đại Sinh, hai cha con đi về phía nhà bếp.

Thẩm Mỹ Khiết trộn xong nhân, cầm cục bột đã nhào trong chậu định vê thành dải dài để cắt thành từng viên bột nhỏ, nhìn quanh một lượt không thấy chỗ nào để nhào bột.

"Cô đợi một lát, tôi cọ sạch bàn ăn, mang ra ngoài bàn ăn mà nhào." Triệu Nguyên thấy cô cầm cục bột nhìn quanh, biết cô đang tìm chỗ nhào bột.

Triệu Nguyên buông tay Đại Sinh ra, lấy xơ mướp trên bệ bếp mang bàn ăn ở phòng khách ra sân, dùng nước giếng dội qua một lượt rồi lấy xơ mướp cọ sạch rồi để phơi khô dưới nắng.

Cô ở trong nhà dùng tay kéo bột, nặn cục bột thành hình tròn giống như bánh vòng, tìm thấy hai cục bột đều nặn xong, Triệu Nguyên bên ngoài mới cọ bàn xong và phơi khô.

Triệu Nguyên thấy cô đã cắt xong bột, định lấy thanh cán bột, liếc nhìn cánh tay mảnh khảnh của cô liền nói: "Để tôi cán vỏ, cô gói."

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh muốn cán vỏ sủi cảo, trong lòng mừng rỡ, cô ghét nhất là cán vỏ sủi cảo, lập tức đưa thanh cán bột vào tay anh.

Triệu Nguyên nhận lấy thanh cán bột cán vỏ, cứ mỗi lần anh cán xong một miếng vỏ, Thẩm Mỹ Khiết lại gói xong một cái sủi cảo.

Anh cán nhanh đến mấy, cô cũng bắt kịp tốc độ của anh.

"Con cũng muốn gói ạ." Cẩu Đản bên cạnh nhìn cô hai tay chắp lại một cái là sủi cảo đã thành hình, nhỏ giọng nói với cô.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Cẩu Đản ánh mắt mong chờ nhìn mình, khuôn mặt tràn đầy khát khao được gói sủi cảo, cười nói: "Đi rửa sạch tay đi con."

Cẩu Đản nghe vậy lập tức chạy tới bồn rửa mặt trong nhà rửa tay.

"Con cũng đi rửa sạch đi." Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn Đại Sinh nãy giờ không lên tiếng, nói với cậu bé.

Lúc cô và Cẩu Đản nói chuyện, ánh mắt Đại Sinh luôn nhìn hai người, cô biết cậu bé cũng muốn gói sủi cảo.

Đại Sinh nghe thấy lời cô, đôi mắt nhỏ sáng rực, nhìn cô mà không nói gì.

"Còn không mau đi đi." Thẩm Mỹ Khiết nhìn biểu cảm vui mừng của Đại Sinh, mỉm cười nói.

Thiết Đầu bên cạnh thấy các anh đều đi rồi, cũng sải đôi chân ngắn cũn đi theo sau họ.

Mấy người ngồi trong sân gói sủi cảo suốt cả buổi chiều, sủi cảo xếp đầy nửa mặt bàn.

Sủi cảo vừa gói xong, Thẩm Mỹ Khiết cho sủi cảo vào nồi nấu chín rồi mang một bát to sang cho nhà thím Quyên bên cạnh, số còn lại đổ hết vào nồi nấu chín làm bữa tối.

Đại Sinh và Cẩu Đản bưng bát ăn hết miếng này đến miếng khác.

"Chậm thôi con, nóng đấy." Thẩm Mỹ Khiết đứng bên cạnh nhìn mà thót tim, sủi cảo này mới ra lò, nóng lắm.

"Con không ăn giấm đâu ạ." Đại Sinh lắc đầu với cô, cậu bé không thích ăn giấm, chua quá.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu với vẻ tiếc nuối, ăn sủi cảo mà không chấm giấm thì mất đi linh hồn rồi.

"Muốn, muốn, muốn." Thiết Đầu bên cạnh vươn ngón tay chỉ vào bát giấm trong tay cô, há miệng đòi.

Thẩm Mỹ Khiết cười rót một ít giấm vào bát Thiết Đầu, thổi nguội sủi cảo rồi chấm giấm đút vào miệng cậu bé.

Sau bữa tối, đợi bọn trẻ tắm rửa xong về phòng ngủ, cô tắm nước nóng rồi về phòng ngồi trên giường lật xem cuốn sách ngữ lục.

Triệu Nguyên tắm xong quay về phòng, liếc nhìn người đang ngồi trên giường chuyên tâm đọc sách mà không thèm ngẩng đầu lên.

Từ lúc ở hợp tác xã về đến nay, cô không nói với anh một lời nào.

Anh cau mày nhớ lại, dường như kể từ sau khi gặp Lưu Tĩnh là cô không mở miệng nói chuyện với anh nữa, trong lòng anh đã hiểu ra phần nào.

"Tôi và Lưu Tĩnh không có nói chuyện gì cả."

Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy lời anh, kinh ngạc nhìn anh, tự dưng anh nhắc chuyện này với cô làm gì.

"Tôi và Lưu Tĩnh chỉ tình cờ gặp nhau trên đường thôi."

"Cô ta được điều tới đơn vị, nói là sau này có chỗ nào không hiểu thì muốn làm phiền một chút." Triệu Nguyên nghĩ tới lời Lưu Tĩnh nói lúc đó, đôi lông mày nhíu lại.

"Anh không cần nói với tôi đâu." Thẩm Mỹ Khiết khép cuốn sách ngữ lục lại, bảo anh không cần nói tiếp nữa, chuyện của anh và Lưu Tĩnh cô không muốn nghe.

Triệu Nguyên nghe thấy lời cô, ánh mắt trầm xuống nhìn cô.

Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên không nói gì, chỉ nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc, anh nhìn cô như vậy làm gì chứ? Cô chỉ là không muốn nghe chuyện giữa anh và Lưu Tĩnh thôi, thấy anh vẫn nhìn mình không nói lời nào, cô lườm anh một cái, cất cuốn sách ngữ lục đi, xoay lưng về phía anh nằm xuống ngủ.

Triệu Nguyên thấy đôi mắt cô trợn tròn, đột nhiên nhớ tới con mèo nhà lão Vương nuôi, con mèo đó lúc tức giận không vui chỉ cần chạm vào nó là nó sẽ cào cho một cái.

"Đơn vị có nơi chuyên môn tiếp đón người mới, Lưu Tĩnh tới đó sẽ có người phụ trách, không cần tôi phải bận tâm." Triệu Nguyên nhìn người đang quay lưng về phía mình nằm im bất động trên giường, lên tiếng giải thích.

Thấy người trên giường vẫn không có động tĩnh gì, anh ngồi bên mép giường nhìn bóng lưng cô, rồi lại nói tiếp: "Cô không cần ăn giấm đâu, ngoại trừ cô ra..."

Lời còn chưa dứt, đã thấy người trên giường bò dậy, ngồi đối diện với anh nói: "Tôi không có ăn giấm (ghen) đâu nhé."

"Tôi thực sự không có ghen đâu." Thẩm Mỹ Khiết nói xong thấy anh không nói gì, lại lặp lại một lần nữa.

Lưu Tĩnh và anh vốn dĩ là cặp đôi chính thức trong sách, còn nguyên chủ chẳng qua chỉ là một nhân vật phụ nhỏ bé, Thẩm Mỹ Khiết hễ cứ nghĩ đến việc anh và Lưu Tĩnh là cặp đôi chính thức là cảm giác phiền muộn buổi chiều lại trào dâng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 119: Chương 119 | MonkeyD