Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 122
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:10
Vừa mới mở sách ra, một tấm ảnh ngả vàng đã rơi xuống chân cô. Cô đưa tay nhặt tấm ảnh đó lên, ánh mắt nhìn thấy đầu tiên là dòng chữ ghi năm 1948 ở góc ảnh, hiện tại là năm 58, đây là một tấm ảnh từ mười năm trước.
Trên ảnh là một nhóm người mặc quân phục, những người trong ảnh đều còn rất trẻ. Thẩm Mỹ Khiết nhìn lướt qua từng người một, rồi nhìn thấy Triệu Nguyên thời trẻ ở chính giữa hàng sau.
Triệu Nguyên trong ảnh trông trẻ trung hơn bây giờ nhiều, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng về phía trước.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn người trong ảnh rồi lại nhìn người đang ngồi trên ghế đẩu, nếu nói mười năm qua anh có điểm gì không thay đổi, thì chắc chính là cái biểu cảm đó.
Nhìn Triệu Nguyên trong ảnh, cô lại nghĩ đến bọn trẻ Thiết Đầu, không biết sau khi lớn lên chúng có giống Triệu Nguyên, vừa ít nói lại vừa thích trưng ra bộ mặt lạnh lùng hay không.
Triệu Nguyên gấp tập tài liệu trong tay lại, vừa đứng dậy đã thấy người trên giường đang cầm một tấm ảnh. Tiến lại gần nhìn, đó là tấm ảnh chụp chung cả tiểu đoàn khi anh mới vào quân đội, có những người trong ảnh giờ đã không còn, có những người cũng đã mất liên lạc nhiều năm.
“Em vừa lật sách thì tấm ảnh rơi ra.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đi tới liền giải thích một câu, rồi đưa tấm ảnh qua.
Triệu Nguyên đón lấy tấm ảnh, nhìn lướt qua từng người, ánh mắt dừng lại ở người đứng bên cạnh mình, bàn tay cầm ảnh siết c.h.ặ.t lại.
Lúc đó hai người họ cùng nhau đi thực hiện nhiệm vụ, cuối cùng chỉ có mình anh trở về.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cầm tấm ảnh đứng im, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t vào đó hồi lâu không nhúc nhích.
“Triệu Nguyên?” Thẩm Mỹ Khiết gọi anh một tiếng, anh sao vậy?
Triệu Nguyên lấy cuốn sách trong tay cô kẹp tấm ảnh vào, nói: “Ngủ thôi.”
Thẩm Mỹ Khiết thấy tâm trạng anh có vẻ chùng xuống, liếc nhìn tấm ảnh anh vừa cất đi, chắc hẳn tấm ảnh này đã gợi lại những ký ức không vui nào đó.
“Hồ sơ làm giáo viên của em trong đội đã xác minh xong rồi, tuần sau em đến trường báo danh.” Triệu Nguyên nói.
“Nhanh vậy sao?” Thẩm Mỹ Khiết kinh ngạc nhìn Triệu Nguyên, chắc là hôm nay anh mới nói chuyện này mà.
“Hồ sơ của em trước khi đến căn cứ đã được thẩm định qua một lần rồi.” Triệu Nguyên cất cuốn sách vào tủ.
Chẳng trách lại nhanh như vậy, hóa ra đã thẩm định rồi, giờ chỉ cần xác minh lại là xong ngay.
“Trong đội có nói em dạy lớp mấy không anh?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
“Trong đội không quản việc này, đến trường người ta sẽ sắp xếp.” Triệu Nguyên thấy cô đang rất hào hứng nên đứng bên giường nói chuyện với cô.
“Sao anh cứ đứng đó mà không lại đây?” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đứng cách giường vài bước chân không lại gần.
“Đợi em nói xong thì tắt đèn.”
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
“Ngủ đi.” Thẩm Mỹ Khiết bực bội nói xong liền nằm xuống giường quay lưng lại không thèm nói chuyện nữa.
Triệu Nguyên thấy cô hậm hực quay đi không thèm nhìn mình thì khóe miệng hơi nhếch lên, anh đưa tay tắt đèn rồi lên giường.
Hai người trên giường không ai nói thêm lời nào nữa, nhắm mắt đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, khi tiếng kèn hiệu còn chưa vang lên cô đã dậy chuẩn bị bữa sáng. Vừa ra khỏi cửa đã gặp Đại Sinh đang ôm bụng từ trong phòng chạy ra, vội vã chạy về phía nhà vệ sinh trong sân, lúc chạy còn “thả” một cái rõ to.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn bóng lưng Đại Sinh mà mỉm cười, quay người vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Triệu Nguyên vừa đi khỏi, Thẩm Mỹ Khiết liền gõ cửa nhà thím Quyên.
“Mỹ Khiết, có chuyện gì vậy?” Ngô Quyên vừa mở cửa thấy Mỹ Khiết đứng bên ngoài liền giục cô vào nhà.
“Thím, tối qua cháu có nói với Triệu Nguyên chuyện xem mắt trong đội, anh ấy bảo bên đó đủ người rồi, không đưa thêm người vào được nữa, tối nay cháu không đi cùng thím được.” Thẩm Mỹ Khiết không vào nhà mà đứng ngay cửa nói luôn.
Chuyện này chỉ có mấy câu, nói xong cô sẽ về ngay.
“Đủ người á? Xem mắt trong đội làm gì có chuyện đủ người.” Ngô Quyên mặt đầy hoang mang nhìn Mỹ Khiết, buổi xem mắt này là lần đầu tiên tổ chức sau bao nhiêu năm, quân đội muốn làm cho thật náo nhiệt nên người nhà đều được đi, nhưng phải có người dẫn vào.
“Triệu Nguyên nói với cháu là đủ người rồi ạ.” Tối qua rõ ràng Triệu Nguyên nói với cô là đủ người, chẳng lẽ anh lừa cô?
Ngô Quyên nghe Mỹ Khiết nói vậy, liếc nhìn cô một cái, trong lòng đại khái đã hiểu ra vấn đề, nhưng cũng không vạch trần lời nói của Đoàn trưởng Triệu, bà nói: “Họ bảo đủ người chắc là nói đến số lượng người ăn cơm tối thôi, chúng ta chỉ vào xem chứ có ăn đồ của quân đội đâu. Tối nay cháu cứ đi theo thím, thím bảo ông Diệp nhà thím đến đón cả hai chúng ta.”
Như vậy có ổn không? Đừng để đến lúc đó người ta lại đuổi cô ra ngoài.
Ngô Quyên thấy vẻ mặt lo lắng của cô thì biết cô đang lo chuyện gì, bà nói: “Cháu yên tâm đi, nếu trong đội không cho cháu vào thì hai chúng ta lại đi về.”
Trong đội còn đang mong mọi người đến cho đông vui náo nhiệt đây này, đâu có ai như Đoàn trưởng Triệu lại đi giấu vợ mình kỹ thế.
Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên nói vậy thì cũng không tiện từ chối, đành gật đầu đồng ý.
“Vậy tối nay thím gọi cháu.” Ngô Quyên vừa nói xong lại tiếp lời luôn.
“Đúng rồi, tối nay cháu đưa cả Thiết Đầu và Đại Sinh đi theo, thím bảo thằng Diệp Trụ nhà thím trông bọn trẻ cho.”
“Vâng.” Thẩm Mỹ Khiết cũng đang định nói chuyện này, buổi chiều cô định nấu bữa tối sớm một chút rồi dỗ Thiết Đầu ngủ xong sẽ bế sang nhà thím Quyên.
Thiết Đầu một khi đã ngủ thì trời sập cũng không biết, Đại Sinh và Cẩu Đản thì lớn rồi, sẽ không vì không thấy cô mà khóc nhè.
“Thím, vậy cháu về trước đây ạ.” Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười nói.
“Đi đi.” Thím Quyên vẫy tay ra hiệu bảo cô mau về.
Cô vừa về đến nơi thì Đại Sinh đã chạy đến trước mặt: “Thiết Đầu đại tiện ra quần rồi ạ.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe tin Thiết Đầu đi vệ sinh ra quần thì cảm thấy đầu hơi đau.
Đại Sinh thấy cô đứng im liền nắm lấy tay cô kéo vào trong nhà, hai người vừa bước vào phòng đã nghe thấy tiếng khóc của Thiết Đầu.
Thiết Đầu hai chân dạng ra đứng trên mặt đất khóc nức nở, thấy cô đến liền lạch bạch chạy về phía cô.
“Đại Sinh, con vào phòng lấy quần cho Thiết Đầu đi.” Thẩm Mỹ Khiết nói với Đại Sinh đang đứng bên cạnh.
Đại Sinh và Thiết Đầu ngủ cùng nhau nên quần áo của Thiết Đầu để ở đâu cậu bé đều biết, bây giờ cô đang vướng tay với Thiết Đầu nên không đi lấy được.
Đại Sinh nghe xong liền vội vàng chạy vào phòng lấy quần áo cho em trai.
Bên này Thiết Đầu vẫn đang khóc gào lên, Thẩm Mỹ Khiết bế ngang hông cậu bé đưa đến bồn nước, chưa kịp cởi quần đã ngửi thấy một mùi hôi nồng nặc.
Thiết Đầu nằm sấp trên đùi cô khóc nức nở, đôi chân nhỏ thỉnh thoảng lại đạp một cái.
