Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 121
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:10
“Tìm đối tượng?” Thẩm Mỹ Khiết có chút kinh ngạc nhìn thím Quyên, trong đội từ bao giờ còn lo cả chuyện tìm đối tượng thế này.
“Thím à, thím đang nói đến việc đội sắp xếp cho họ xem mắt đúng không!” Thẩm Mỹ Khiết nghĩ ngợi một chút, không biết thời này người ta gọi đó là gì.
“Đúng rồi, chính là nó đấy. Cứ để mấy cô con gái với mấy cậu trai độc thân vào cùng một phòng, ai ưng ai thì dẫn người đó đi, hai người cùng nhau tìm hiểu.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên giải thích một cách đơn giản thô bạo mà khóe miệng cong lên, thím Quyên nói thật sinh động và hình tượng.
“Mỹ Khiết, tối mai cháu đi cùng thím xem cho biết, đội bảo người nhà đều được đi, thím chỉ muốn xem người ở cùng với thằng cả nhà thím là người thế nào thôi.” Ngô Quyên nói.
“Thím Quyên, những đối tượng xem mắt đó không có người nhà của cháu, cháu không vào được đâu.” Kiểu xem mắt biến tướng này chắc chắn việc kiểm soát ra vào sẽ rất nghiêm ngặt.
“Sao lại không vào được, nhà cháu bảo Đoàn trưởng đưa đi là được.” Ngô Quyên nói.
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
“Cháu đừng nghĩ lệch đi, Đoàn trưởng Triệu là lãnh đạo, những dịp như thế này anh ấy đều phải có mặt,” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết hiểu lầm liền vội vàng giải thích.
“Đợi Đoàn trưởng Triệu về, cháu cứ nói với anh ấy một tiếng để anh ấy đưa vào, thím cũng bảo ông Diệp nhà thím rồi, lúc đó ông ấy sẽ đưa thím vào.”
Thẩm Mỹ Khiết có chút khó xử nhìn thím Quyên, hiện tại cô không muốn đi cùng Triệu Nguyên cho lắm.
“Mỹ Khiết, lần này cháu nhất định phải giúp thím xem hộ một mắt.” Ngô Quyên thấy vẻ mặt cô do dự, vội vàng mở lời.
Thẩm Mỹ Khiết thấy dáng vẻ sốt sắng của thím Quyên, nghĩ đến việc thím ấy đã giúp đỡ mình không ít, nếu chút việc nhỏ này cũng không giúp thì thật không phải phép.
“Thím, đợi Triệu Nguyên về cháu sẽ hỏi thử, nhưng việc này chưa chắc đã thành đâu ạ.” Thẩm Mỹ Khiết nói.
“Cháu cứ nói với Đoàn trưởng Triệu đi, anh ấy nhất định sẽ đồng ý thôi.” Ngô Quyên nghĩ đến Đoàn trưởng Triệu, chỉ cần Mỹ Khiết mở lời, Đoàn trưởng Triệu chắc chắn sẽ không từ chối.
“Mỹ Khiết, cháu cứ bận việc của cháu đi, thím về trước đây, tối mai gặp nhau ở trong đội.” Ngô Quyên nhìn chậu quần áo lớn trong sân, biết Mỹ Khiết đang bận nên không làm phiền cô nữa.
Thẩm Mỹ Khiết tiễn thím Quyên ra cửa rồi đóng cửa lại, tiếp tục giặt quần áo.
Buổi chiều sau khi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, cô bắt đầu suy nghĩ xem chuyện thím Quyên nói nên mở lời với Triệu Nguyên thế nào.
Triệu Nguyên chưa từng nói với cô chuyện này, chắc là anh không có ý định đưa cô đi, cô đột ngột bảo anh đưa đi cứ thấy ngượng ngùng sao đó.
Cả buổi chiều cô cứ mải suy nghĩ xem nên nói với Triệu Nguyên như thế nào, cho đến khi anh trở về.
Triệu Nguyên vừa về đã thấy ánh mắt cô dừng trên người mình, giống như có chuyện muốn nói. Anh cởi mũ quân đội trên đầu treo lên giá rồi đứng đó đợi cô mở lời.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn anh vài lần, đang nghĩ xem nên nói thế nào cho phải thì thấy Triệu Nguyên đang nhìn mình, vì chưa nghĩ ra nên cô vội vàng nói: “Anh đói chưa? Cơm nước xong cả rồi, vào ăn cơm thôi.”
Triệu Nguyên ừ một tiếng, đứng dậy đi vào bếp bưng thức ăn.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn bóng lưng Triệu Nguyên rồi bước tới cùng bưng đồ ăn, cả gia đình vây quanh bàn ăn cơm trong yên lặng.
“Cẩu Đản, ăn nhiều vào một chút, không thì buổi tối lại đói đấy.” Thẩm Mỹ Khiết thấy Cẩu Đản mới ăn được hai miếng rau đã buông bát đũa không ăn nữa.
Buổi chiều Cẩu Đản đói bụng, cô đã lấy cơm thừa buổi trưa làm cho cậu bé một bát cơm chiên trứng lớn, chắc giờ cậu bé vẫn còn no.
“Con không ăn nổi nữa.” Cẩu Đản cảm thấy bụng hơi đau, không ăn thêm được.
Thẩm Mỹ Khiết nghe cậu bé bảo không ăn được nữa cũng không dám ép, sợ lát nữa cậu bé lại bị đầy bụng.
Buổi tối sau khi tắm rửa xong, cô ngồi trên giường nhìn Triệu Nguyên đẩy cửa bước vào. Nghĩ đến chuyện thím Quyên nói, cô quyết định mở lời trực tiếp, nghĩ nhiều quá chỉ thêm phiền lòng.
Cô nhìn người đàn ông vừa bước vào phòng, nói: “Em nghe thím Quyên bảo tối mai trong đội tổ chức xem mắt à?”
Triệu Nguyên lau khô nước trên tóc, gật đầu, ra hiệu bảo cô nói tiếp.
“Nếu anh thấy tiện thì đưa em đi cùng với, em cũng muốn đi xem cho biết.” Thẩm Mỹ Khiết hít một hơi thật sâu, nói ra những lời đã chuẩn bị cả buổi chiều.
Động tác lau tóc của Triệu Nguyên khựng lại, anh nhìn người đang ngồi trên giường.
(Lời tác giả: Muộn mất hai tiếng, chương này ai để lại lời nhắn mình sẽ tặng hai bao lì xì nhé, yêu mọi người nhiều. Hôm nay thứ Hai công việc hơi bận, chương mới phải sau khi đi làm về mình mới viết được, trước 10 giờ tối sẽ cập nhật.)
“Không có gì hay để xem đâu.” Triệu Nguyên thấy người trên giường đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn chờ đợi câu trả lời của mình, sắc mặt anh hơi tối lại.
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời anh nói thì ngẩn ra, ý anh là không đưa cô đi sao?
Không đưa cô đi, vậy sao cô có thể cùng thím Quyên đi xem mắt cho anh cả nhà họ Diệp được? Hôm nay thím Quyên đã nói đến mức đó rồi.
“Không hay cũng không sao, anh cứ đưa em vào là được, lúc đó em sẽ đi cùng thím Quyên.” Thẩm Mỹ Khiết đợi anh lau tóc xong liền nói.
Triệu Nguyên đặt khăn lau lên giá, nhìn vẻ mặt không chịu bỏ cuộc của cô, anh nhíu mày, nhàn nhạt nói: “Lần này danh sách nhân viên đội sắp xếp đã chốt rồi, không tiện thêm người nữa, để lần sau tổ chức anh sẽ đưa em đi cùng.”
“Không thể hỏi lại một chút được sao?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
Lần sau thì không biết đến bao giờ, chủ yếu là thím Quyên đang rất sốt ruột cho buổi xem mắt lần này, muốn tìm cho anh cả nhà mình một đối tượng tốt.
Triệu Nguyên dùng giọng điệu lạnh lùng nói: “Không được, danh sách đã nộp lên từ hôm qua rồi.”
Thẩm Mỹ Khiết thấy giọng điệu của anh không có gì để thương lượng nữa, trong lòng có chút tiếc nuối. Cô vốn muốn xem buổi xem mắt trong quân đội trông như thế nào.
Triệu Nguyên thấy cô chống cằm, vẻ mặt đầy tiếc nuối mà lắc đầu, động tác lật tài liệu của anh chậm lại.
Thẩm Mỹ Khiết tiếc nuối một lát rồi cầm cuốn sách ngữ lục bên cạnh lên lật xem, trong đầu nghĩ sáng mai phải sang nói với thím Quyên một tiếng là buổi xem mắt tối mai cô không đi được.
“Trong nhà còn cuốn sách nào khác không anh?” Thẩm Mỹ Khiết lật xong cuốn ngữ lục trong tay, hỏi Triệu Nguyên đang lật tài liệu bên cạnh.
Cuốn ngữ lục này cô đã đọc đi đọc lại mấy lần rồi, muốn đổi cuốn khác xem.
Triệu Nguyên xem xong trang tài liệu cuối cùng, nói: “Trong ngăn kéo bên tay phải em đều là sách đấy, em muốn xem cuốn nào thì tự lấy.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy liền đặt cuốn ngữ lục sang một bên, nhỏm dậy kéo ngăn kéo bên phải ra.
Vừa kéo ngăn kéo ra, bên trong toàn là sách, đa số là tuyển tập của Chủ tịch. Cô lật xem vài cái, không thấy cuốn nào mình thích, liền tùy tiện lấy một cuốn ngồi trên giường đọc.
