Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 124
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:11
Anh ta đang mỉm cười nhìn cô, Thẩm Mỹ Khiết cũng mỉm cười đáp lại coi như lời chào hỏi.
Anh ta cũng đến xem mắt à? Xem ra thanh niên độc thân trong quân đội thực sự không ít chút nào.
Triệu Nguyên đang trả lời lời nói của Tư lệnh, dư quang nhìn thấy cô và thím Quyên đang đi lên phía trước, ánh mắt của mọi người trong đội đồng loạt đổ dồn về phía cô, giọng điệu anh hơi khựng lại.
Tư lệnh Lý nói chuyện xong với Triệu Nguyên, đang định dẫn mọi người đi vào bên trong thì thấy bên cạnh vợ Chính ủy Diệp có một cô gái đang đứng đó.
“Chính ủy Diệp, người đứng cạnh vợ anh là ai vậy, sao không sắp xếp chỗ ngồi cho cô gái đó mà lại để người ta đứng thế kia?” Tư lệnh Lý hỏi Chính ủy Diệp bên cạnh.
Triệu Nguyên thấy Tư lệnh hiểu lầm, đang định mở lời thì Chính ủy Diệp nghe thấy lời của Tư lệnh Lý, biết ông ấy đã nhầm vợ của Triệu Nguyên cũng là một trong những người tham gia xem mắt, liền vội vàng lên tiếng: “Cô gái đứng đằng kia là vợ của Đoàn trưởng Triệu đấy ạ.”
Triệu Nguyên tiếp lời Chính ủy Diệp, nói tên của Thẩm Mỹ Khiết với Tư lệnh.
Tư lệnh Lý nghe xong liền nhìn Thẩm Mỹ Khiết thêm một lát, trước đây nghe nói vợ Triệu Nguyên đến đây nhưng vẫn chưa được gặp mặt, tối nay đến đây đúng lúc chứng kiến không khí náo nhiệt của quân đội.
“Cậu qua đó ở bên vợ mình đi, người ta lần đầu đến đây, đưa cô ấy đi tham quan cho hẳn hoi.” Tư lệnh Lý vỗ vai Triệu Nguyên, bảo anh và lão Diệp không cần phải đi theo nữa, nói xong ông dẫn đoàn người của mình đi về phía đại sảnh.
Lão Diệp và Triệu Nguyên đứng tại chỗ tiễn Tư lệnh Lý đi khuất.
“Đi thôi, qua dắt vợ cậu về kìa.” Chính ủy Diệp nhìn bà vợ nhà mình đang hận không thể ghé sát mặt người ta mà nhìn, còn lôi kéo cả Mỹ Khiết theo, ông cảm thấy hơi đau đầu.
Triệu Nguyên ngước mắt nhìn Thẩm Mỹ Khiết đang mải mê quan sát người khác không rời, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, anh bước theo sau Chính ủy Diệp đi về phía hai người họ.
Bên này Thẩm Mỹ Khiết đang nắm tay thím Quyên, nói: “Thím ơi, mọi người đang nhìn kìa, chúng ta lùi lại phía sau đứng đi ạ.”
Thím Quyên muốn xem nhan sắc của các cô gái ngồi một hàng đó ra sao, mà hai người họ lại đứng ngay sau lưng các cô gái, thế là thím Quyên kéo cô đi lên phía trước giữa hai dãy ghế.
Lần này thì tất cả mọi người đều nhìn thấy hai người họ, bao nhiêu ánh mắt soi mói đổ dồn lên người, cô cảm thấy đầu mình to ra.
“Nhìn thì cứ để họ nhìn, chúng ta chẳng phải cũng đang nhìn họ đó sao, không thiệt đâu mà sợ.” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết ngại ngùng liền cười trêu chọc.
Thẩm Mỹ Khiết: “.......”
Đúng lúc Thẩm Mỹ Khiết định bỏ cuộc không phản kháng nữa thì nghe thấy tiếng ho khẽ bên cạnh, ngước mắt lên thấy Chính ủy Diệp và Triệu Nguyên đang đi về phía này.
Chính ủy Diệp nhìn bà vợ nhà mình như đang “nhập ma” vậy, ông ho vài tiếng mà bà ấy cũng chẳng thèm quay đầu lại nhìn, hai mắt cứ dán c.h.ặ.t vào người con gái kia.
Chính ủy Diệp bước nhanh tới kéo bà vợ mình lại, nói: “Bà lùi lại sau chút đi, đứng thế này thì người ta còn xem mắt thế nào được nữa.”
Ngô Quyên đang định cãi lại chồng thì thấy Đoàn trưởng Triệu đang nhìn Mỹ Khiết với sắc mặt không tốt chút nào.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên đã đứng trước mặt mình, thấy sắc mặt anh hơi hầm hầm, chẳng biết ai đã chọc giận anh rồi. Thấy anh không nói gì cô cũng không lên tiếng, tránh tự chuốc lấy phiền phức.
Mấy cậu thanh niên ngồi bên cạnh thấy Chính ủy Diệp và Đoàn trưởng Triệu đến đều đồng loạt đứng dậy chào theo nghi thức quân đội.
Triệu Nguyên bảo họ cứ ngồi xuống, không cần phải gò bó.
“Em đi theo anh qua đây.” Triệu Nguyên nói với người vẫn còn đang mải nhìn ngó xung quanh.
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy liền chào thím Quyên một tiếng rồi đi theo sau anh ra một góc.
Họ vừa mới đi khỏi, hàng ghế nữ bên kia bắt đầu xì xào bàn tán.
“Cô gái đi cùng Đoàn trưởng Triệu là ai vậy nhỉ?” Cô gái ngồi ở vị trí giữa dãy hỏi cô gái bên cạnh.
“Trông dáng vẻ đó chắc là vợ anh ấy rồi.”
“Vợ á? Đoàn trưởng Triệu kết hôn rồi sao?” Người hỏi đầu tiên kinh ngạc hỏi lại, cô chưa từng nghe nói Đoàn trưởng Triệu đã kết hôn.
“Con cái mấy đứa rồi ấy chứ, sao, không lẽ cô lại đang tơ tưởng đến Đoàn trưởng Triệu à?” Cô gái bên cạnh cười trêu chọc.
“Nói gì thế? Tôi chỉ tò mò chút thôi, tầm cỡ như Đoàn trưởng Triệu đâu phải người chúng ta có thể với tới.” Cô gái bên trái nhẹ nhàng huých cô ấy một cái rồi cười nói.
Lúc đi mẹ đã dặn rồi, cứ chọn lấy một người trong số những người đến xem mắt này thôi, đừng có mà mơ mộng hão huyền những chuyện không đâu.
Lưu Tĩnh ngồi một bên nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người họ, ánh mắt cô ta dừng lại trên hai người đang đứng đằng xa. Người đàn ông hơi cúi đầu, thần sắc dịu dàng nói chuyện với người phụ nữ bên cạnh, hoàn toàn không thấy chút lạnh lùng nào như cái ngày anh ta nói chuyện với cô.
“Anh định nói gì vậy? Thím Quyên còn đang đợi em kìa.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh bảo mình qua đây rồi lại chẳng nói gì, đành phải lên tiếng hỏi trước.
“Cũng muộn rồi, lát nữa anh sẽ bảo người đưa em về.” Triệu Nguyên thấy cô cứ sốt ruột muốn chạy về phía bên kia, liền bỏ qua câu hỏi của cô, liếc nhìn đồng hồ trên tay.
“......”
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh bảo “cũng muộn rồi” mà ngẩn cả người, muộn chỗ nào chứ, cô và thím Quyên mới đến từ lúc hơn năm giờ, giờ cùng lắm cũng chỉ mới hơn sáu giờ thôi.
Để kiểm chứng, cô bước tới gần Triệu Nguyên hai bước, cầm lấy tay anh nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay, mới có sáu giờ mười lăm phút.
“Mới có sáu giờ mười lăm phút mà, đã muộn chỗ nào đâu anh.” Thẩm Mỹ Khiết trực tiếp giơ bàn tay đeo đồng hồ của anh lên trước mặt cho anh xem.
Triệu Nguyên không ngờ cô lại làm vậy, dư quang nhìn thấy mọi người xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt về phía này, anh khẽ ho một tiếng, nói: “Chú ý ảnh hưởng.” Nói xong anh rút tay ra khỏi tay cô.
Thẩm Mỹ Khiết nghe anh nói vậy mới sực nhớ ra hành động của hai người, đây là quân đội, thời đại bây giờ lại rất bảo thủ, không thể lôi lôi kéo kéo như vậy được, cô vội vàng buông tay ra.
“Vẫn còn sớm mà, đợi em và thím Quyên xem xong rồi mới về, anh cứ bận việc của anh đi, không cần lo cho em đâu.” Thẩm Mỹ Khiết thấy mọi người xung quanh đều đang nhìn hai người, có chút ngượng ngùng, định rời đi thì bị người trước mặt chặn lại.
“Bọn trẻ vẫn đang đợi ở nhà đấy.” Triệu Nguyên thấy cô định đi, liền đứng chắn trước mặt cô nói.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Triệu Nguyên cứ một mực muốn đuổi mình về, cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Tối qua cô bảo anh đưa đi anh đã không muốn rồi, giờ đến đây rồi anh lại cứ giục về, cô lại nhớ đến lời thím Quyên nói sáng nay là làm gì có chuyện đủ người tham dự.
“Anh... không lẽ là không muốn em ở lại đây à?”
Thẩm Mỹ Khiết càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy, đôi mắt cô cứ chằm chằm nhìn vào người đối diện không rời. Tại sao anh lại không muốn cô ở lại đây?
Chê cô làm anh mất mặt à? Hay là anh có chuyện gì đó không muốn cho cô biết?
