Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 125

Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:11

“Đoàn trưởng Triệu, Tư lệnh tìm anh, mời anh qua đó một chuyến ạ.” Chàng sĩ quan trẻ tuổi với vẻ mặt hơi lo lắng nói.

“Đợi anh về, chúng ta cùng về.” Triệu Nguyên nói với người đang không muốn về nhà là cô.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh có việc bận nên cũng không hỏi dồn nữa, cô gật đầu bảo anh mau đi đi.

Đợi anh đi xa rồi, cô mới quay lại bên cạnh thím Quyên, vừa bước tới đã nghe thấy lời Chính ủy Diệp nói.

“Cô gái đó bà đừng có mà mơ mộng nữa, cô ấy không ưng thằng Viễn Quốc đâu, đó là con gái nhà ông Lưu Kiến Quốc đấy.” Chính ủy Diệp nói với vợ mình.

“Con gái nhà Lưu Kiến Quốc thì làm sao, con trai tôi kém chỗ nào chứ? Ông nói thế là tôi càng không tin đấy.” Ngô Quyên vừa nghe chồng nói vậy đã thấy bực mình.

Con trai bà thì làm sao? Con trai bà trẻ tuổi thế này đã là Đại đội trưởng rồi, tương lai còn rộng mở lắm. Lưu Kiến Quốc chẳng qua chỉ là một Viện trưởng, có đến mức khiến chồng bà phải nói ra những lời như vậy không.

Chính ủy Diệp nhìn cái tính bướng bỉnh của vợ mình mà hơi đau đầu, vợ ông có cái tính này là không tốt, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Thôi kệ bà ấy vậy, đợi đến lúc nếm mùi thất bại tự khắc sẽ biết thôi.

“Ông đi đâu đấy?” Ngô Quyên thấy chồng chắp tay sau lưng định bỏ đi.

Đáp lại bà chỉ là cái bóng lưng ngày càng đi xa. Ngô Quyên hậm hực lườm một cái, đợi về nhà rồi tính sổ sau.

“Thím ơi.” Thẩm Mỹ Khiết thấy chú Diệp đi xa rồi liền đi tới bên cạnh thím Quyên gọi.

“Sao giờ mới quay lại, Đoàn trưởng Triệu tìm cháu có việc gì mà phải lôi ra tận đằng kia nói thế?” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết quay lại liền lên tiếng hỏi.

“Anh ấy bảo muộn rồi, giục cháu mau về.” Thẩm Mỹ Khiết vừa nói xong thì thấy những người nam nữ đang ngồi đó đều đứng dậy, có vẻ như định đi ra ngoài.

Ngô Quyên nghe cô nói vậy, nghĩ đến lời chồng vừa nói với mình, rồi lại nghĩ đến vẻ mặt hầm hầm của Đoàn trưởng Triệu lúc nãy lôi Mỹ Khiết đi, giờ lại vội vàng muốn đuổi người về, chắc hẳn là sợ mấy cậu choai choai trong đội nhòm ngó Mỹ Khiết đây mà. Bà cười nói: “Đoàn trưởng Triệu nhà cháu đúng là một hũ giấm chua mà.”

Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên nói thì khựng lại, ý thím Quyên là Triệu Nguyên bảo cô về sớm là vì anh ghen sao? Sao có thể chứ, sao anh lại ghen được? Cô mỉm cười xua tay với thím Quyên.

“Cháu vẫn không tin à?” Ngô Quyên thấy vẻ mặt không tin của cô liền hỏi ngược lại.

“Anh ấy không ghen thì tại sao lại không cho cháu đến quân đội, giờ đến rồi lại vội vàng đuổi cháu về? Thím vừa hỏi lão Diệp rồi, trong đội làm gì có chuyện đủ người đâu.” Lúc nãy bà còn cố ý hỏi chồng, ông ấy bảo không hề có chuyện đó, còn hỏi bà nghe ai nói thế nữa cơ.

Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên nói vậy thì nụ cười cứng đờ trên mặt. Nghĩ lại phản ứng của Triệu Nguyên từ tối qua đến giờ, chẳng lẽ anh ghen thật sao?

(Lời tác giả: Hôm nay một chương, tám giờ tối nhé.)

Chẳng lẽ anh ghen thật sao? Ý nghĩ này lướt qua trong đầu cô, nhưng nghĩ đến khuôn mặt của Triệu Nguyên cô lại thấy không thể nào, liền mỉm cười với thím Quyên mà không nói gì.

Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết không nói gì, cứ tưởng cô đang ngại nên cũng không nói tiếp chuyện này nữa, hai người lại tiếp tục quan sát những cặp nam nữ xem mắt.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn một lúc thấy hơi chán, ánh mắt liền bắt đầu nhìn quanh quất. Hôm nay có không ít người nhà đến đây, ở các góc trong nhà ăn đều có người đứng, có những người đang túm năm tụm ba trò chuyện.

Cô hơi chán nản nhìn người khác nói chuyện một lát, rồi dời tầm mắt về phía góc phải của nhà ăn. Ánh mắt cô khựng lại, cô nhìn thấy mấy người mặc quân phục đang đứng cùng nhau, Triệu Nguyên đứng ở giữa, đối diện anh là một quân nhân lớn tuổi hơn, trông khá nghiêm nghị. Quân hàm trên vai ông ta là hai vạch bốn sao, quân hàm của những người xung quanh đều không cao bằng ông ta.

Triệu Nguyên đang nói chuyện với ông ấy. Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên đang nói chuyện, nghĩ đến vẻ mặt nghiêm túc của anh mỗi tối khi xem tài liệu cũng y hệt như thế này, không tự chủ được mà bị anh thu hút, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t vào anh không rời.

Cũng chẳng biết là do Triệu Nguyên cảm nhận được ánh mắt của cô hay là vô ý, anh nhìn về phía cô một cái. Hai người chạm mắt nhau, một lúc sau anh mới dời mắt đi, tiếp tục nói chuyện với những người bên cạnh.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo bóng dáng anh, vừa rồi hình như cô thấy trong mắt anh có ý bảo cô... hãy đợi anh một lát?

“Mỹ Khiết, nhìn gì thế cháu?” Ngô Quyên vừa định bảo Mỹ Khiết xem giúp mấy cô gái khác bên cạnh, gọi một tiếng mà người bên cạnh không có phản ứng, quay đầu lại mới phát hiện Mỹ Khiết dường như đang mải nhìn cái gì đó.

Bà nhìn theo hướng nhìn của Mỹ Khiết, phát hiện cô đang nhìn Đoàn trưởng Triệu, bà cười lắc đầu. Những cặp vợ chồng trẻ đúng là khác thật, đâu như bà với chồng, nhìn nhau mấy chục năm rồi phát chán cả lên.

“Dạ không có gì ạ.” Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên gọi liền vội vàng dời tầm mắt khỏi người Triệu Nguyên.

Ngô Quyên thấy cô không nói, chỉ cười nhìn cô không nói lời nào.

“Thím ơi, thím đừng nhìn cháu như thế chứ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên đang cười trêu chọc mình.

“Được rồi, không nhìn cháu nữa. Cháu xem giúp thím cô gái ngồi thứ hai từ dưới lên ở phía ngoài cùng kia kìa, cái cô cứ im lặng không nói gì ấy.” Ngô Quyên chỉ vào cô gái đó bảo Mỹ Khiết xem.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn theo hướng chỉ của thím Quyên, điều đầu tiên cô thấy là mái tóc đen lánh mượt mà, ánh mắt tiếp tục nhìn xuống dưới, ngũ quan và khuôn mặt không phải kiểu vừa nhìn đã thấy kinh diễm ngay, nhưng lại mang lại cho người ta cảm giác rất dễ chịu.

“Thế nào cháu?” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết không nói gì, bước đến bên cạnh hỏi.

“Trông rất dịu dàng, nhan sắc cũng khá ạ.” Thẩm Mỹ Khiết lại nhìn cô gái đó thêm một cái, trông cô ấy có vẻ là một người rất dễ gần.

“Thím cũng thấy được lắm, làn da của cô gái đó cũng trắng nữa.” Ngô Quyên cười nói.

Bà thực sự rất thích một cô con dâu có làn da trắng. Cả nhà bà ai cũng đen cả rồi, bà không muốn con trai sau này lại lấy một cô vợ đen nữa, sinh con ra cũng đen nhẻm, nhà lão Diệp toàn là một lũ đen như than vậy.

“Thím Quyên, thím thích người da trắng ạ?” Thẩm Mỹ Khiết nghe lời thím Quyên nói thì hình như đúng là thím ấy thích người có làn da trắng thật.

“Thích chứ, thím chỉ muốn tìm một cô con dâu da trắng thôi, cháu nhìn nhà thím xem, từng đứa một đen như cục than ấy.” Ngô Quyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mịn màng của Mỹ Khiết, sau này con dâu bà mà sinh được cho bà một đứa cháu gái trắng như Mỹ Khiết thì bảo bà làm gì bà cũng sẵn lòng.

Thẩm Mỹ Khiết: “......”

Thím Quyên nói hơi quá rồi, nhà chú Diệp tuy không trắng nhưng cũng đâu có đen đến mức như than đâu.

“Viễn Quốc đến kìa, để thím hỏi xem nó ưng cô nào?” Ngô Quyên thấy con trai đi tới liền vội vàng vẫy tay gọi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 125: Chương 125 | MonkeyD