Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 126
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:11
“Mẹ, chị Mỹ Khiết ạ.” Diệp Viễn Quốc lên tiếng chào.
“Con ưng cô nào rồi?” Ngô Quyên thấy con trai trước mặt liền hỏi luôn.
“Mẹ...” Diệp Viễn Quốc không ngờ mẹ vừa gặp đã hỏi ngay như vậy, sắc mặt hơi khựng lại, khẽ gọi một tiếng.
“Anh gọi tôi làm gì, đang hỏi anh đấy.” Ngô Quyên nói xong thấy con trai im thin thít không nói gì thì có chút sốt ruột. Cái thằng bé này có điểm không tốt là tính tình từ nhỏ đã lầm lì, lần nào gặp chuyện gì cũng cứ coi như không có chuyện gì vậy, tính cách chẳng giống bà mà cũng chẳng giống ông nhà bà chút nào.
“Thím ơi, không vội đâu ạ, để về nhà rồi hãy từ từ hỏi, cứ để Viễn Quốc tự mình xem xét đã.” Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên hơi nóng vội liền lên tiếng khuyên nhủ. Ở đây đông người như vậy, Diệp Viễn Quốc không muốn nói cũng là chuyện bình thường.
Ngô Quyên nghe Mỹ Khiết nói vậy, liếc nhìn thằng con trai đang im lặng bên cạnh, hậm hực lườm nó một cái.
Thẩm Mỹ Khiết đứng một bên nhìn thím Quyên và Diệp Viễn Quốc, đang lúc thấy hơi chán thì nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn, là Triệu Nguyên.
“Anh bận xong rồi ạ?” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đứng cạnh mình, liếc nhìn thím Quyên và mọi người một cái.
“Xong rồi, đi thôi.” Triệu Nguyên nói xong, ra hiệu cho cô đi theo sau anh ra ngoài.
“Về nhà ạ?” Thẩm Mỹ Khiết nghe anh bảo đi thôi thì hỏi lại cho chắc.
Triệu Nguyên thấy Thẩm Mỹ Khiết vẫn đứng im tại chỗ liền ừ một tiếng.
“Đoàn trưởng Triệu, giờ anh về luôn à?” Ngô Quyên đứng bên cạnh nghe thấy thì có chút kinh ngạc. Bà ở nhà nghe chồng nói hôm nay Triệu Nguyên còn phải lên phát biểu mấy câu cơ mà.
“Ở nhà không có ai, bọn trẻ vẫn đang đợi, tôi đưa Mỹ Khiết về trước.” Triệu Nguyên nói.
Bây giờ trời mới sập tối thôi, Đại Sinh và Cẩu Đản đã lớn thế rồi, từ lâu đã qua cái tuổi cần người trông nom rồi. Bà liếc nhìn Thẩm Mỹ Khiết một cái, rồi lại nhìn Đoàn trưởng Triệu, trong lòng thầm hiểu ra vấn đề.
E là Đoàn trưởng Triệu không muốn để Mỹ Khiết ở lại đây lâu.
“Hai người đi đường cẩn thận nhé.” Ngô Quyên dặn dò hai người đi thong thả.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn thím Quyên một cái, sao thím Quyên lại để cô về thế này, cô còn muốn ở lại xem thêm lúc nữa mà. Lúc nãy thím Quyên còn bảo lát nữa trong đội còn có tiết mục biểu diễn nữa cơ mà.
Cô chào tạm biệt thím Quyên rồi với vẻ mặt không tình nguyện đi theo sau Triệu Nguyên ra ngoài.
Triệu Nguyên liếc nhìn người bên cạnh đang lộ rõ vẻ không muốn về, nhàn nhạt lên tiếng: “Em không muốn về à?”
“Không muốn, em nghe nói lát nữa còn có tiết mục biểu diễn nữa.” Thẩm Mỹ Khiết nói bằng giọng oán trách, cô không hiểu tại sao người này cứ phải vội vàng về nhà như vậy.
Triệu Nguyên vẫy tay ra hiệu với người định lái xe đưa họ về là không cần nữa, để họ đi bộ về.
Thẩm Mỹ Khiết đang tiếc nuối vì không được xem tiết mục biểu diễn nên không để ý đến cảnh Triệu Nguyên vẫy tay ra hiệu cho người kia đi.
“Không có gì hay để xem đâu.” Triệu Nguyên nói.
Thẩm Mỹ Khiết nghe câu “không có gì hay để xem đâu” của anh, nghĩ đến tối qua anh cũng nói y như vậy, trong đầu đột nhiên nảy ra câu nói thím Quyên bảo Triệu Nguyên là hũ giấm chua.
Cô ngước đầu nhìn Triệu Nguyên bên cạnh, anh không muốn cho cô xem, chẳng lẽ thực sự giống như thím Quyên nói, anh ghen rồi sao?
Triệu Nguyên thấy cô đứng im không nhúc nhích cứ nhìn mình chằm chằm, liền hỏi: “Không đi à?”
“Triệu Nguyên.” Thẩm Mỹ Khiết cất tiếng gọi tên anh.
Triệu Nguyên ừ một tiếng, chờ cô nói tiếp.
“Anh vội đưa em về như thế này, không phải là ghen rồi đấy chứ?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi bằng giọng điệu không chắc chắn lắm.
Triệu Nguyên nghe cô hỏi vậy thì bước chân khựng lại, trên mặt thoáng qua vẻ kinh ngạc nhìn người trước mặt. Hai người nhìn nhau, rồi anh quay người bước tiếp, bước chân có chút lộn xộn.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên không trả lời mà bỏ đi thẳng, được rồi, là cô nghĩ nhiều rồi. Nếu Triệu Nguyên có ý với cô thì cũng không lạnh nhạt như vậy. Cô rảo bước đuổi theo sau anh đi về.
“Anh đi chậm thôi, em không theo kịp.” Thẩm Mỹ Khiết thấy người phía trước đi rất nhanh, cô đã rảo bước một quãng đường dài mà vẫn không theo kịp, đành phải lên tiếng.
Triệu Nguyên đang trong lòng có chút hoảng loạn, nghe thấy tiếng cô liền quay đầu nhìn lại, thấy cô hơi thở dốc liền dừng bước chờ đợi người phía sau.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh dừng lại thì thở hắt ra vài hơi, bước tới trước mặt anh.
Triệu Nguyên bước chậm lại, hai người từ từ đi về nhà.
“Đợi một lát, em vào bế Thiết Đầu về.” Hai người đi ngang qua nhà thím Quyên, Thẩm Mỹ Khiết bảo Triệu Nguyên cứ về trước, cô vào đón con về.
“Con đang ở nhà thím Quyên à?” Triệu Nguyên thấy cô định đi vào nhà thím Quyên.
“Mấy đứa Đại Sinh ở nhà một mình em không yên tâm, nên đưa chúng sang nhà thím Quyên, anh em Diệp Trụ có thể trông giúp một lúc.” Thẩm Mỹ Khiết vừa dứt lời đã thấy người bên cạnh cùng cô đi vào nhà thím Quyên.
“Ba ơi.” Đại Sinh thấy ba đẩy cửa phòng bước vào, khuôn mặt nhỏ nhắn không giấu nổi vẻ vui mừng hớn hở, cậu bé chạy ùa tới bên ba.
Hai anh em Diệp Trụ đứng một bên nhìn họ.
“Chậm thôi con.” Triệu Nguyên đưa tay đỡ lấy Đại Sinh đang lao tới.
Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn Cẩu Đản và Thiết Đầu đang ngủ say trên giường, cô bước tới bế Thiết Đầu lên, nói với Triệu Nguyên: “Anh bế Cẩu Đản đi.”
“Diệp Trụ, tụi chị về trước đây, hai đứa đóng cửa cẩn thận nhé, đợi mẹ về rồi hãy ra mở cửa.” Thẩm Mỹ Khiết dặn dò hai anh em đứng bên cạnh, bảo họ xong việc thì lên giường đi ngủ.
Diệp Trụ và em trai gật đầu đồng ý.
Triệu Nguyên cúi người bế Cẩu Đản đi theo sau Mỹ Khiết về nhà, anh nhẹ nhàng đặt con xuống giường.
Sau khi lo xong cho con cái, Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến người bên cạnh hình như còn chưa ăn uống gì: “Anh đã ăn tối chưa?”
“Chưa ăn.” Anh bàn giao xong công việc là đưa cô về luôn, chưa kịp ăn gì.
“Trong nồi còn ít cơm, em làm cho anh một chút.” Thấy anh thực sự chưa ăn, cô nhớ ra trong nồi còn ít cơm thừa, trong tủ chắc vẫn còn một quả trứng cuối cùng.
Đúng lúc làm cho anh một bát cơm chiên trứng, vừa đơn giản vừa tiện lợi.
“Anh cứ ngồi ngoài này chờ đi, không cần vào bếp đâu.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh đứng dậy định đi theo mình vào bếp.
Có anh đứng nhìn một bên cô thấy không tự nhiên lắm.
“Ba ơi, tối nay ba đi đâu vậy ạ?” Đại Sinh đẩy cửa chạy vào sà vào lòng ba.
“Ba đi đến nơi làm việc của ba.” Triệu Nguyên ôm lấy cậu con trai, để cậu bé ngồi lên đùi mình.
“Ba ơi, con cũng muốn đi.” Đại Sinh ngồi trên đùi ba, nhỏ giọng nói.
“Đợi khi nào rảnh ba sẽ đưa con đi.” Triệu Nguyên thấy con trai nhìn mình bằng ánh mắt mong chờ liền đưa tay xoa xoa đầu cậu bé.
