Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 128

Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:11

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu trong lòng Triệu Nguyên đang ăn từng miếng một, có chút không yên tâm liền lên tiếng: “Anh cho thằng bé ăn ít thôi, tối nay nó ăn khá nhiều rồi, lát nữa kẻo lại bị đầy bụng.”

Triệu Nguyên gật đầu, ra hiệu bảo cô mau vào phòng đi ngủ.

“Em vào phòng trước đây, anh cho Thiết Đầu ăn xong nhớ dỗ thằng bé ngủ rồi mới được đi đấy.” Không dỗ Thiết Đầu ngủ mà cứ thế đặt lên giường là cậu bé sẽ quậy phá, làm Đại Sinh và Cẩu Đản không ngủ yên được.

“Anh biết rồi, quạt để ở cái tủ cạnh chỗ để sách ấy.” Triệu Nguyên thấy trên trán cô lấm tấm mồ hôi, sợ cô không biết quạt để đâu nên nhắc một câu.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh lại nhắc lại chuyện cái quạt ở đâu, cô biết cái quạt để đâu rồi mà, chẳng phải đêm đầu tiên cô sang phòng anh ngủ anh đã nói rồi sao?

Chắc là anh quên rồi, cô cũng không nói thêm gì nữa mà quay vào phòng.

Thẩm Mỹ Khiết mới lật được vài trang sách thì nghe thấy tiếng mở cửa, ngước đầu nhìn lên, thấy anh đang bế Thiết Đầu đi vào.

“Thiết Đầu cứ khóc mãi không chịu ngủ.” Triệu Nguyên thấy vẻ mặt thắc mắc của cô liền chủ động giải thích.

Thiết Đầu thấy cô đang ngồi trên giường liền phấn khích “ô ô” hai tiếng, đưa tay vỗ vỗ tay ba giục ba mau thả mình xuống.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Thiết Đầu đang quậy phá tưng bừng trong lòng Triệu Nguyên, cô đau đầu nhìn Triệu Nguyên một cái, bảo anh đặt Thiết Đầu lên giường.

Thiết Đầu vừa xuống giường đã chân tay thoăn thoắt bò vào lòng cô. Ngồi vào lòng cô xong cái tay nhỏ liền chộp lấy cuốn sách trong tay cô, lật xoành xoạch không ngừng.

Triệu Nguyên nhìn một lớn một nhỏ trên giường, một người lật sách, một người lật ngược lại, hai người cười đùa vô cùng vui vẻ. Ánh mắt anh cứ dừng lại trên người hai người họ, tập tài liệu trên bàn mãi không thấy lật trang nào.

Thẩm Mỹ Khiết chơi với Thiết Đầu một lát rồi lấy chiếc đồng hồ trong ngăn kéo ra xem giờ, đã tám giờ mười phút rồi. Cô đưa tay ôm lấy Thiết Đầu trong lòng nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu bé, vỗ một lúc thì cơn buồn ngủ ập đến, cô ôm con rồi cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.

Triệu Nguyên thấy hai mẹ con đã ngủ say liền đứng dậy đi đến bên giường nhìn. Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt Thẩm Mỹ Khiết đang ngủ không chút phòng bị, trong đầu bỗng nhiên xẹt qua câu hỏi lúc tối của cô là có phải anh ghen rồi không. Nghĩ lại tất cả những chuyện đã xảy ra từ khi cô đến đây, anh thu hồi tầm mắt đi tới bên cửa sổ nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài, đứng lặng hồi lâu không nhúc nhích.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết mở mắt ra thì Triệu Nguyên bên cạnh đã biến mất từ bao giờ, dậy sớm thế sao?

Thiết Đầu vẫn đang ngủ ngon trong lòng cô, cô nhẹ nhàng cử động người không làm con tỉnh giấc, rồi nhỏm dậy thay quần áo. Trong phòng tắm Đại Sinh và Cẩu Đản đang đ.á.n.h răng, cô nhìn một vòng không thấy bóng dáng Triệu Nguyên đâu, anh đi đâu rồi nhỉ?

“Đại Sinh, ba con đâu rồi?” Thẩm Mỹ Khiết cầm gáo nước múc một gáo nước đổ vào cốc, hỏi.

“Ba đi từ sớm rồi ạ, ba bảo sáng nay không ăn cơm ở nhà, dặn dì không cần chuẩn bị phần của ba đâu ạ.” Đại Sinh lặp lại lời ba dặn sáng nay.

Thẩm Mỹ Khiết nghe vậy liền gật đầu tỏ ý đã biết, rồi cầm bàn chải đ.á.n.h răng.

Mấy mẹ con ăn sáng xong mỗi người một việc, ngày nào cô cũng có vô số việc nhà làm không hết. Cô muốn mau ch.óng được đi dạy học, như vậy cô sẽ không phải làm nhiều việc nhà như thế này nữa.

“Thiết Đầu quay lại đây con.” Đúng lúc cô đang mong mỏi được đi làm thì chẳng biết từ lúc nào Thiết Đầu đã đi tới cổng sân, đang lạch bạch bước chân nhỏ định đi ra ngoài.

Thiết Đầu bám lấy cánh cửa, nhìn cô cười hì hì, chân nhỏ vẫn tiếp tục bước ra ngoài.

Thẩm Mỹ Khiết treo quần áo lên dây phơi rồi rảo bước đi về phía cổng.

Thiết Đầu thấy cô đi tới vừa cười vừa đi ra ngoài nhanh hơn.

“Thím ạ?” Thẩm Mỹ Khiết vừa bế Thiết Đầu vừa bước ra cửa vào lòng thì thấy thím Quyên đang sa sầm nét mặt, tay cầm một xấp vải đang đi về phía nhà mình, trông như vừa ở cửa hàng cung ứng về, cô liền cất tiếng chào.

“Mỹ Khiết à.” Ngô Quyên thấy hai mẹ con liền cất giọng gọi với tâm trạng không tốt lắm.

“Thím làm sao thế ạ?” Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên có vẻ không vui.

“Đừng nhắc nữa, tối qua thằng Viễn Quốc chẳng phải đi xem mắt sao? Nó ưng cái cô gái ngồi đối diện nó, mà người ta lại chẳng ưng nó.” Ngô Quyên nhắc đến là thấy bực mình.

Cứ nghĩ đến con gái nhà Lưu Kiến Quốc là bà lại thấy giận. Không ưng thì thôi, miệng lại còn nói cái gì mà chưa có ý định yêu đương. Không có ý định sao còn đến xem mắt làm gì, chẳng phải làm mất thời gian của mọi người sao?

Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên nói vậy thì trong lòng hiểu rõ thím ấy đang bực bội chuyện gì, hóa ra là Lưu Tĩnh không ưng Diệp Viễn Quốc.

“Thím đừng giận, đâu phải chỉ có mình cô gái đó đâu, còn nhiều người tốt khác mà thím. Thế còn cái cô gái dịu dàng kia thì sao ạ?” Thẩm Mỹ Khiết an ủi thím Quyên, cô nhớ lúc đó thím ấy cũng thấy một cô gái khác khá được.

“Viễn Quốc không ưng người ta.” Ngô Quyên nhắc đến đây càng rầu rĩ hơn. Cái cô gái dịu dàng đó tên là Vương Ôn Tĩnh, người đúng như tên gọi, bà rất hài lòng với cô ấy. Bà có nói với Viễn Quốc về cô ấy rồi nhưng nó không đồng ý, nhìn dáng vẻ của nó tối qua hình như vẫn chưa từ bỏ ý định với con gái Viện trưởng Lưu đâu.

“Thím ơi, sau này Viễn Quốc sẽ gặp được người con gái tốt thôi, những người tốt đều ở phía sau mà.” Thẩm Mỹ Khiết dùng những lời an ủi của hậu thế nói ra.

“Hy vọng là vậy.” Ngô Quyên thở dài một tiếng.

“Mỹ Khiết, thím về trước đây, có thời gian chúng ta lại nói chuyện sau nhé.” Cũng muộn rồi, bà phải về nấu cơm trưa.

Thẩm Mỹ Khiết chào tạm biệt thím Quyên rồi bế Thiết Đầu vào sân. Thấy cũng muộn rồi cô đặt Thiết Đầu xuống đất chơi với Đại Sinh, rồi vào bếp nấu cơm.

Mấy mẹ con vừa mới ăn xong thì thấy cửa lớn bị đẩy ra, Triệu Nguyên trên tay bế hai chú ch.ó nhỏ bước vào.

Sao giờ này anh lại về nhỉ? Thẩm Mỹ Khiết nhìn kỹ lại, trên tay anh hình như đang bế hai chú ch.ó con thật.

Đại Sinh nhìn thấy ch.ó trong lòng ba liền “vèo” một cái nhảy khỏi ghế đẩu chạy xộc tới trước mặt ba.

Thiết Đầu trong lòng cô nhìn thấy hai con ch.ó cũng “a a” mấy tiếng, thấy cô không động đậy gì cậu bé liền vặn vẹo người đòi xuống đất.

“Ba ơi!” Đại Sinh quây quanh ba nhìn hai chú ch.ó nhỏ, đưa tay ra sờ đầu chúng.

Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu đi tới trước mặt Triệu Nguyên, nhìn hai chú ch.ó con trong tay anh, cả người đen lánh mượt mà, chỉ có mấy cái móng nhỏ là hơi vàng, béo tròn béo trục, to khoảng nửa cánh tay, chắc là vừa mới cai sữa không lâu.

“Trên có thông báo xuống, chiều nay anh phải đi thực hiện nhiệm vụ, ngày về chưa định. Hai con ch.ó này anh bế từ trong đội về, em nuôi chúng cho hẳn hoi nhé.” Triệu Nguyên thấy cô đi tới liền nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, chủ động lên tiếng giải thích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 128: Chương 128 | MonkeyD