Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 129
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:11
Lúc anh không có nhà, hai con ch.ó này có thể trông nhà, cũng có thể bầu bạn với cô và bọn trẻ.
(Lời tác giả: Bao lì xì chương trước đã phát rồi, mọi người kiểm tra nhé. Chương mới tối nay sẽ cập nhật, cụ thể là mấy giờ thì chưa chắc chắn lắm. Chiều nay mình phải đi cách ly tại nơi công ty sắp xếp, không biết sẽ mất bao lâu nữa. Chương này ai nhắn lại mình tặng bao lì xì nhé, yêu mọi người.)
“Không nuôi có được không anh?” Thẩm Mỹ Khiết nói giọng khô khốc.
Sang năm là ba năm khó khăn đó sẽ đến, lúc đó lương thực sẽ rất khan hiếm, nuôi ch.ó có khi không sống nổi mất.
Thiết Đầu trong lòng cô cứ rướn người về phía trước định sờ vào chú ch.ó nhỏ trong tay Triệu Nguyên.
Triệu Nguyên chưa kịp nói gì thì Đại Sinh bên cạnh nghe cô bảo không nuôi liền lo lắng nhìn cô: “Con muốn nuôi ạ.”
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh, chẳng bao lâu nữa có lẽ họ sẽ phải thắt lưng buộc bụng, bây giờ nuôi ch.ó là một quyết định không sáng suốt chút nào. Chó ở trong quân đội có khi lại tốt hơn, ở đó chúng sẽ không bị bỏ đói.
Đại Sinh thấy cô không nói gì liền quay đầu lại nắm lấy áo ba kéo kéo.
“Tại sao không muốn nuôi?” Triệu Nguyên thấy vẻ mặt cô có chút khó xử liền hỏi.
Vừa dứt lời chú ch.ó trong tay cũng sủa lên hai tiếng như thể cũng đang hỏi tại sao vậy.
“Tuần sau em phải đến trường rồi, ch.ó ở nhà không có ai chăm sóc cả.” Thẩm Mỹ Khiết đưa ra lý do này, đây cũng là một trong những lý do cô không muốn nuôi ch.ó.
Chó còn nhỏ thế này, mà thời gian tới cả cô và bọn trẻ đều đến trường không có nhà, để ch.ó ở nhà một mình không ai trông nom, đói khát không ai cho ăn cho uống thì thật rắc rối. Nếu là ch.ó lớn thì không sao, nhưng hai con ch.ó này của Triệu Nguyên mới cai sữa chưa được bao lâu.
“Mỗi ngày chuẩn bị sẵn đồ ăn thức uống để ở nhà là được, không cần người trông đâu.” Triệu Nguyên thấy cô ngẩng đầu nhìn mình, cái miệng nhỏ cứ đóng đóng mở mở nói không muốn nuôi ch.ó, anh khẽ nheo mắt lại nói.
“Bình thường ở nhà phải trông ba đứa trẻ đã mệt rồi, giờ nuôi thêm ch.ó nữa em lo không xuể, lại còn tận hai con.” Thẩm Mỹ Khiết nghe ý của Triệu Nguyên là rất muốn nuôi hai con ch.ó này.
Thực ra cô cũng rất thích hai chú ch.ó nhỏ trong tay anh, nhưng cứ nghĩ đến ba năm khó khăn sắp tới, ở trong quân đội chúng sẽ được chăm sóc tốt hơn, có người lo lắng hẳn hoi. Hơn nữa sắp tới cả nhà đều đến trường không có ai ở nhà, nên cô đành gạt bỏ ý định đó.
Triệu Nguyên nghe cô nói vậy nghĩ đến việc bình thường cô chăm sóc con cái vất vả nên cũng không nói thêm gì nữa. Anh nhìn hai con ch.ó trong lòng, vốn dĩ anh tưởng cô thấy ch.ó sẽ vui, không ngờ cô lại không thích.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nói tiếp nữa dường như định mang ch.ó đi trả, cô liếc nhìn hai chú ch.ó trong lòng anh, nghĩ bụng đợi sau này có cơ hội nhà mình sẽ nuôi một con ch.ó sau vậy.
“Con muốn nuôi ạ.” Đại Sinh thấy ba bế ch.ó định ra khỏi cửa liền nắm lấy tay ba vội vàng nói.
“Đợi Đại Sinh lớn hơn chút nữa rồi chúng ta hãy nuôi.” Triệu Nguyên nói với con trai. Cô nói đúng, một mình cô phải chăm sóc ba đứa trẻ, chẳng bao lâu nữa lại phải đến trường, đợi Đại Sinh và các em lớn hơn chút nữa không cần người trông nom kỹ nữa thì lúc đó nhà mình hãy nuôi ch.ó.
Còn về chuyện an toàn của gia đình khi anh không có nhà, lúc đó anh sẽ nhờ Chính ủy Diệp để mắt tới giúp một chút.
Đại Sinh thấy ba nói vậy liền quay người nắm lấy tay Thẩm Mỹ Khiết, cái miệng nhỏ mếu máo sắp khóc nói: “Con muốn nuôi mà dì.”
Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh, nước mắt đang chực trào ra trong hốc mắt trông thật đáng thương.
Cô phải nói với Đại Sinh thế nào đây rằng bây giờ không phải là thời điểm tốt để nuôi ch.ó. Một con ch.ó giống lớn sức ăn không kém gì một người trưởng thành cả. Nhưng thấy Đại Sinh khóc t.h.ả.m như vậy cô lại thấy mủi lòng. Đại Sinh là một đứa trẻ không dễ dàng khóc nhè, giờ cậu bé khóc chứng tỏ là cậu bé thực sự rất muốn nuôi ch.ó.
Cô liếc nhìn Đại Sinh đang khóc nức nở nắm lấy tay mình, rồi lại nhìn hai chú ch.ó trong tay Triệu Nguyên, trong lòng thở dài một tiếng. Thôi thì nếu sau này lương thực thực sự không đủ ăn cô sẽ đổi từ trong không gian ra vậy.
Bình thường nếu cả nhà không có nhà thì nhờ thím Quyên trông giúp một chút, đợi ch.ó lớn rồi có thể thả ra cho nó tự chạy nhảy.
“Đại Sinh à, nuôi thì cũng được nhưng chỉ được nuôi một con thôi nhé.” Thẩm Mỹ Khiết đưa tay lau nước mắt cho Đại Sinh.
Thẩm Mỹ Khiết cảm thấy thật bất lực với bản thân, cứ đối mặt với trẻ con là cô lại dễ mủi lòng.
“Không nuôi cả hai con được hả dì?” Đại Sinh đợi cô lau xong nước mắt trên mặt liền hỏi, cậu bé thích cả hai con luôn.
“Không được con ạ.” Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu với Đại Sinh.
Đại Sinh nhìn hai chú ch.ó nhỏ trong tay ba, lúc thì sờ con này lúc lại sờ con kia, sờ hồi lâu mới chọn con ch.ó bên tay phải của ba.
“Con lấy con này ạ.” Đại Sinh chọn xong liền đón lấy chú ch.ó từ tay ba rồi quay sang nói với cô.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu với Đại Sinh. Đại Sinh bế chú ch.ó nhỏ trong lòng cho Thiết Đầu và Cẩu Đản xem.
Triệu Nguyên đứng một bên nhìn cô dịu dàng nói chuyện với Đại Sinh, nghĩ đến lúc nãy anh bảo nuôi ch.ó là cô từ chối thẳng thừng, vậy mà đến bọn trẻ là cô lại dịu dàng đồng ý ngay. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu nhè nhẹ, anh cúi đầu nhìn cô không nói gì, trong ánh mắt có một sự oán trách mà chính anh cũng không nhận ra.
“Anh không đi à?” Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên đang bế chú ch.ó còn lại đứng im tại chỗ liền hỏi. Chẳng phải anh nói chiều nay phải đi thực hiện nhiệm vụ sao?
“Cứ nuôi cả con này đi.” Vốn dĩ định đi rồi nhưng không hiểu sao Triệu Nguyên lại thốt ra câu nói này.
“Nuôi cả hai con á?” Thẩm Mỹ Khiết cứ ngỡ mình nghe nhầm nên hỏi lại.
Triệu Nguyên gật đầu bước tới định đưa con ch.ó còn lại cho cô.
Thẩm Mỹ Khiết vội vàng lùi lại mấy bước không thèm đón lấy con ch.ó từ tay anh, cô nói: “Con ch.ó này anh muốn nuôi thì anh tự nuôi đi, hàng ngày anh tự lo đồ ăn cho nó, em không lo đâu.”
Hai con ch.ó thì nuôi không nổi, sau này con ch.ó của Đại Sinh còn phải nhờ thím Quyên trông giúp nữa, hai con ch.ó thì ngại làm phiền người ta lắm.
Cô lại liếc nhìn Triệu Nguyên một cái, cái người này sao thế nhỉ, lúc nãy chẳng phải đã định mang ch.ó đi rồi sao? Sao giờ lại đòi nuôi cả hai thế này.
Triệu Nguyên nghe lời cô nói lại thấy cô lùi bước tránh né thì sắc mặt tối sầm lại. Anh nhìn cô một lát rồi bế con ch.ó quay người đi ra ngoài.
Đại Sinh nhìn bóng lưng có vẻ đang giận dỗi của ba, lo lắng nói với cô: “Hình như ba giận rồi dì ạ.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe Đại Sinh nói vậy nhìn theo bóng lưng của Triệu Nguyên. Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng lúc cuối của anh, hình như đúng là anh không vui thật.
