Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 130

Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:12

“Không sao đâu, một lát là ba con hết giận thôi, chúng ta vào nhà nào.” Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu đưa Đại Sinh và bọn trẻ vào nhà.

Cả buổi chiều Đại Sinh và Cẩu Đản cứ quây quanh chú ch.ó nhỏ không rời, ngay cả Thiết Đầu cũng không bám lấy cô nữa, điều này vô tình làm giảm bớt khối lượng công việc của cô.

“Mỹ Khiết, cháu ra đây thím bảo.” Ngô Quyên vẫy tay gọi Mỹ Khiết ở trong phòng bảo cô ra ngoài.

“Có chuyện gì thế thím?” Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên đẩy cửa sân gọi mình thì có chút ngạc nhiên, hai người vừa mới nói chuyện xong mà.

“Sáng nay thím chẳng phải đã nói với cháu về cô gái dịu dàng tối qua chúng ta xem đó sao?” Ngô Quyên hỏi.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu ra hiệu bảo bà nói tiếp.

“Cô gái đó tên là Vương Ôn Tĩnh. Lúc nãy nhà thím hết dầu, thím đi cửa hàng cung ứng thì gặp cô ấy. Cô gái đó thế mà lại biết thím cơ đấy, còn chủ động chào thím nữa. Thím đang nghĩ không biết có phải cô ấy cũng ưng thằng Viễn Quốc rồi không.” Ngô Quyên nhắc đến đây là lại thấy hào hứng.

Thẩm Mỹ Khiết: “......”

Cô biết phải nói với thím Quyên thế nào đây. Tối qua hai người họ đứng ở vị trí nổi bật như vậy, chỉ cần không mù là đều nhìn thấy cả. Chào hỏi có lẽ chỉ là phép lịch sự thôi, nhưng thấy vẻ mặt hớn hở của thím Quyên cô cũng không nỡ dội gáo nước lạnh.

“Cô gái đó đúng là rất có lễ phép ạ.” Thẩm Mỹ Khiết nghĩ ngợi một lát rồi nói.

Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết cũng khen cô gái đó có lễ phép thì mừng rỡ vỗ vỗ vào tay Mỹ Khiết. Ngay từ lần đầu gặp cô ấy bà đã thấy cô ấy được lắm rồi.

“Mỹ Khiết à, thím đang định vun vén cho cô ấy với Viễn Quốc. Nhưng cháu cũng biết đấy, thằng Viễn Quốc nó lại đang tơ tưởng đến cô gái khác rồi. Thím nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể nhờ cháu giúp đỡ thôi.”

“Thím ơi, cháu phải giúp thế nào ạ?” Thẩm Mỹ Khiết nghe thím Quyên bảo nhờ mình giúp đỡ liền hỏi luôn. Chỉ cần việc gì cô giúp được cô nhất định sẽ giúp.

“Thím đang tính mấy hôm nữa mời cô gái đó sang nhà chơi. Nhưng sợ cô ấy ngại nên thím muốn mời cả cháu sang nữa, hai đứa tuổi tác xấp xỉ nhau chắc chắn sẽ có chuyện để nói.” Ngô Quyên nói ra ý định của mình.

“Chuyện này thì không vấn đề gì ạ.” Cô cứ tưởng là việc gì to tát lắm, nghe thím Quyên nói vậy cô liền mỉm cười gật đầu bảo thím cứ yên tâm.

“Vậy cứ quyết định thế nhé. Nếu Viễn Quốc và Ôn Tĩnh mà thành đôi thì cháu chính là bà mai của chúng nó đấy, lúc đó thím nhất định sẽ tặng cháu một bao lì xì thật lớn.” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết sảng khoái đồng ý thì khuôn mặt cười tươi như hoa.

Bà đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Viễn Quốc và Ôn Tĩnh kết hôn không lâu sau đó. Nhà lão Diệp ba đời nay chưa từng sinh được mụn con gái nào, bà chỉ mong con dâu sinh được cho bà một đứa cháu gái đáng yêu là bà mãn nguyện lắm rồi.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn thím Quyên đang mải mê suy nghĩ gì đó mà cười tít mắt, cô lẳng lặng đứng một bên không làm phiền bà.

Ngô Quyên sực tỉnh thấy Mỹ Khiết vẫn đứng đó liền vội vàng nói: “Cháu xem thím này, chỉ mải nghĩ chuyện đâu đâu mà quên mất cháu.”

“Dạ không sao đâu ạ.” Thẩm Mỹ Khiết cười nói.

“Thím không làm phiền cháu nữa thím về đây. Khi nào thím mời cô ấy đến thím sẽ sang gọi cháu sau nhé.” Ngô Quyên bảo cô vào nhà đi, đừng đứng ngoài này nữa.

Thẩm Mỹ Khiết tiễn thím Quyên đi rồi mới đóng cửa lại.

Vừa vào phòng đã thấy Cẩu Đản nói với Đại Sinh: “Anh ơi, em muốn bế ch.ó một tí.”

Đại Sinh bế chú ch.ó trong lòng, cúi đầu nhìn nhìn một lúc rồi không nỡ đưa chú ch.ó đến trước mặt em trai. Thiết Đầu đứng bên cạnh cũng đưa tay ra muốn bế.

Cẩu Đản bế chú ch.ó không cho em trai bế, Thiết Đầu liền hét lên mấy tiếng rồi lạch bạch đi về phía anh trai.

Thẩm Mỹ Khiết đứng một bên nhìn ba anh em chung sống hòa thuận, không cãi vã không gây gổ với nhau. Cô ngồi quan sát một lát thấy quyết định để lại con ch.ó này thật đúng đắn.

Buổi tối mấy mẹ con ăn uống qua loa một chút, Đại Sinh đã đòi mang ch.ó lên giường ngủ cùng.

Thẩm Mỹ Khiết vừa nhìn thấy đã vội vàng ngăn lại ngay.

“Con muốn ngủ cùng Hoàng Trảo ạ.” Đại Sinh ôm chú ch.ó trong lòng nói.

Cậu bé đặt tên cho chú ch.ó là Hoàng Trảo à? Thẩm Mỹ Khiết nhìn vào mấy cái móng màu vàng của chú ch.ó nhỏ, cô nghĩ mình đã hiểu nguồn gốc cái tên rồi.

“Không được ngủ cùng nó đâu con, ổ của nó ở ngoài cửa mà.” Buổi chiều cô đã làm ổ ch.ó ở góc sân rồi. Đại Sinh và các em còn nhỏ hệ miễn dịch chưa tốt, có một số loài ch.ó mang virus và vi khuẩn có thể gây bệnh lây truyền từ động vật sang người.

Đại Sinh thấy cô không đồng ý liền nài nỉ thêm vài câu, thấy cô vẫn kiên quyết không đồng ý thì đành ngậm ngùi gật đầu.

Cô sắp xếp cho ch.ó và bọn trẻ xong xuôi rồi đi tắm rửa. Đẩy cửa phòng ra, đây là ngày đầu tiên Triệu Nguyên đi vắng, cô nhìn vị trí trống không bên cạnh trên giường mà trong lòng thấy không quen chút nào.

Ngày thứ hai Triệu Nguyên đi vắng, trong đầu Thẩm Mỹ Khiết không tự chủ được mà nghĩ không biết giờ này anh đã đến nơi chưa, tình hình hiện tại thế nào rồi.

Ngày thứ ba Triệu Nguyên đi vắng, Thẩm Mỹ Khiết cả ngày không hề nghĩ đến anh, bận rộn chăm sóc và chơi đùa cùng bọn trẻ.

......

Ngày thứ tám Triệu Nguyên đi vắng, Thẩm Mỹ Khiết thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa. Sao anh vẫn chưa về nhỉ? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi sao? Trong lòng cô bắt đầu thấy lo lắng.

Ngày thứ chín Triệu Nguyên đi vắng, sáng sớm cô nấu cơm cho bọn trẻ xong liền cầm tập hồ sơ mà Triệu Nguyên đưa cho trước khi đi, chuẩn bị lát nữa đến trường báo danh.

Nhìn tập hồ sơ trong tay nghĩ đến Triệu Nguyên vẫn còn đang đi thực hiện nhiệm vụ ở bên ngoài, tâm trạng vốn khá tốt của cô bỗng chùng xuống.

Đợi bọn trẻ ăn xong xuôi, dọn dẹp bát đũa xong vừa vào bếp chưa được bao lâu cô đã nghe thấy tiếng bọn trẻ reo hò gọi ba.

Triệu Nguyên về rồi à? Ánh mắt Thẩm Mỹ Khiết sáng lên, cô vội vàng buông cái bát trong tay rảo bước ra khỏi bếp. Vừa ra cửa đã thấy Triệu Nguyên với làn da rám nắng đang đứng trong phòng.

“Anh về rồi đây.” Triệu Nguyên nhìn đôi bàn tay vẫn còn đang nhỏ nước của cô, nở một nụ cười rạng rỡ.

(Lời tác giả: Chương hai mười hai giờ trưa mai nhé. Bao lì xì chương trước đã phát rồi, mọi người kiểm tra nha. Yêu mọi người nhiều.)

“Anh về rồi à, đã ăn sáng chưa anh?” Nhìn nụ cười trên mặt Triệu Nguyên, tim Thẩm Mỹ Khiết bỗng hẫng đi một nhịp, nói năng có chút lắp bắp.

Đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười rạng rỡ như vậy. Bình thường anh chỉ cười mỉm thôi, vốn dĩ ngoại hình của anh đã rất đẹp rồi, giờ cười như thế này làm cô có chút không đỡ nổi.

“Chưa ăn.” Triệu Nguyên một tay ôm Đại Sinh, bên cạnh là chú ch.ó Hoàng Trảo cứ chạy quanh quẩn hai cha con, cái mũi hếch lên ngửi ngửi ống quần Triệu Nguyên rồi há miệng c.ắ.n lấy kéo kéo sang một bên.

“Trong nồi vẫn còn cơm, để em bưng ra cho anh.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh vẫn đang cười nhìn mình, hai con mắt cứ dán c.h.ặ.t vào cô không rời, cô thấy trong lòng có chút hoảng loạn, nói xong liền vội vàng lánh vào trong bếp.

Thẩm Mỹ Khiết đứng trước bếp lò hít sâu hai hơi để nhịp tim bình ổn lại. Cô làm sao thế này? Trước đây gặp Triệu Nguyên tim cô đâu có đập nhanh thế này đâu. Trong đầu đột nhiên lóe lên lời Triệu Nguyên nói lúc trước là cô ghen, chẳng lẽ cô thực sự đã nảy sinh tình cảm không nên có với Triệu Nguyên rồi sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 130: Chương 130 | MonkeyD