Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 132
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:12
“Hoàng Trảo vẫn chưa ăn gì đâu, lát nữa anh lấy chỗ cháo còn lại trong nồi cho nó ăn nhé.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong câu này liền đứng dậy đi về phía cửa.
Mấy ngày nay bọn trẻ hễ rảnh là lại thích gọi tên Hoàng Trảo, lúc đầu nó không có phản ứng gì, nhưng sau một thời gian huấn luyện, giờ cứ nghe thấy hai chữ "Hoàng Trảo", đuôi nó lại thỉnh thoảng vẫy vẫy.
Triệu Nguyên nghe thấy cái tên Hoàng Trảo cô nói, ánh mắt rơi trên con ch.ó ở cách đó không xa, nhìn cái chân màu vàng của nó, động tác định xúc phân khựng lại một chút.
“Mỹ Khiết, cháu đến rồi, lòng thím cứ bồn chồn không yên đây.” Ngô Quyên kéo Mỹ Khiết bảo cô mau vào trong.
Bà cứ nghĩ đến việc Ôn Tĩnh sắp đến là lòng lại thấy hoảng hốt, lại còn lo người ta không đến.
“Thím lo lát nữa người ta lại không ưng Viễn Quốc.” Ngô Quyên cứ nghĩ đến việc con gái của Lưu kiến quốc từ chối Viễn Quốc là lại sợ Ôn Tĩnh cũng từ chối con trai mình.
“Thím, Ôn Tĩnh có biết thím là mẹ của Viễn Quốc không?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi.
Ngô Quyên không hiểu sao Mỹ Khiết lại hỏi vậy, gật đầu đáp: “Biết chứ, ngay hôm đầu gặp mặt thím đã nói với cô bé rồi.”
Thẩm Mỹ Khiết vỗ vỗ tay thím Quyên, bảo bà đừng lo lắng.
Nếu cô không cảm nhận sai thì Vương Ôn Tĩnh cũng có cảm tình với Viễn Quốc, cô ấy sẵn sàng đến khi đã biết thím Quyên là mẹ Viễn Quốc, chứng tỏ cô ấy cũng có ý định đó.
“Sao cháu tự nhiên hỏi thế?” Ngô Quyên tò mò hỏi.
“Cháu hơi tò mò thôi ạ.”
Thẩm Mỹ Khiết không nói ra suy nghĩ của mình, tất cả chỉ là cô đoán thôi, không thể tính là thật được.
Thời đại này danh tiếng rất quan trọng, nếu cô nói một cô gái có ý với ai đó mà cuối cùng hai người không thành, lỡ để người ta biết được thì sẽ làm hỏng danh dự của người ta.
Ngô Quyên đang định nói chuyện thì nghe thấy tiếng gõ cửa, mắt sáng lên, người đến rồi.
“Mỹ Khiết, cháu ra mở cửa trước đi.” Ngô Quyên nói với Mỹ Khiết.
“Thím mau đi đi ạ.” Thẩm Mỹ Khiết bảo thím Quyên đừng quản mình, mau đi mở cửa.
Thẩm Mỹ Khiết đi theo sau thím Quyên hướng về phía cửa.
Vừa mở cửa đã thấy Vương Ôn Tĩnh mặt đầy nụ cười, nói với thím Quyên: “Thím ạ.” Nói xong lại mỉm cười với cô.
Thẩm Mỹ Khiết cũng cười gật đầu với cô ấy.
“Mau vào đi.” Ngô Quyên đón người vào, đợi cô ấy ngồi xuống mới mở lời giới thiệu Thẩm Mỹ Khiết bên cạnh.
“Đây là vợ của Triệu đoàn trưởng, Thẩm Mỹ Khiết.”
“Chị Mỹ Khiết ạ.” Vương Ôn Tĩnh nghe thím Quyên giới thiệu xong liền cười gọi một tiếng.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn cô gái trước mắt, tối hôm đó hai người đứng xa nên nhìn không rõ lắm, giờ nhìn kỹ mới thấy cô ấy càng nhìn càng thấy thuận mắt, tính tình ôn hòa, nếu Viễn Quốc lấy được cô ấy thì quả là một lựa chọn tốt.
Thẩm Mỹ Khiết cầm phích nước rót nước cho cô ấy, mới rót được một nửa thì Diệp Trụ từ trong phòng chạy ra đ.â.m sầm vào người cô, tay cô run lên làm nước nóng b.ắ.n một chút vào tay.
Ngô Quyên đứng bên cạnh thấy vậy vội vàng kéo tay cô lại xem, trên đó đã bỏng đỏ, lờ mờ sắp nổi mụn nước.
Thẩm Mỹ Khiết thấy hai người vội vàng vây lại, mặt đầy lo lắng, cô nén cơn đau rát rút tay lại, cười nói: “Không sao đâu ạ, cháu về bôi ít t.h.u.ố.c là được.”
“Thím, cháu về trước đây, lát nữa cháu sang, mọi người cứ nói chuyện đi ạ.” Đây là buổi gặp mặt thím Quyên đã mong đợi từ lâu, cô không thể làm lỡ việc được.
“Để thím đưa cháu đi bệnh viện.” Ngô Quyên thấy cô bị bỏng không nhẹ, định nói với Ôn Tĩnh để hẹn dịp khác.
“Chút chuyện này đi bệnh viện làm gì ạ, về bôi ít t.h.u.ố.c là khỏi, lát nữa cháu lại sang.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong liền bước nhanh ra cổng sân, mặc kệ hai người phía sau, nếu vì cô mà lỡ việc của thím Quyên thì cô sẽ áy náy lắm.
Thẩm Mỹ Khiết vừa bước vào sân đã thấy Triệu Nguyên đang dọn dẹp bàn trong nhà, thấy cô về, anh nhìn cô một cái, ngay sau đó ánh mắt dừng lại trên bàn tay trái hơi nhấc lên của cô, chân mày nhíu lại.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào tay mình không rời, theo bản năng giấu tay ra sau lưng.
“Lại đây.” Triệu Nguyên nhìn thấy động tác của cô, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, bảo cô đi theo anh vào phòng.
“Muốn tôi phải kéo mới chịu đi à?” Triệu Nguyên nói xong đi được vài bước thấy cô vẫn đứng im tại chỗ.
Thẩm Mỹ Khiết thấy giọng anh có vẻ không tốt, vội vàng đi theo sau anh vào phòng.
Thẩm Mỹ Khiết ngoan ngoãn đi theo sau anh.
“Ngồi xuống đã.” Triệu Nguyên thấy cô bám sát sau lưng, tay bị thương thì giơ lên, bèn bảo cô ngồi xuống giường.
Thẩm Mỹ Khiết "ừm" một tiếng rồi ngồi lên giường, thấy anh kéo ngăn kéo tìm t.h.u.ố.c mỡ trị bỏng.
“Ở ngăn kéo bên trái ấy ạ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cứ lục lọi ngăn kéo ở giữa mãi mà không thấy, lần trước cô dọn dẹp ngăn kéo đã thấy nó ở ngăn bên trái rồi.
Tay Triệu Nguyên đang lục ngăn kéo khựng lại, quay đầu nhìn cô một cái.
“Anh cũng có hỏi tôi đâu, tôi thấy anh vừa về đã trực tiếp lục ngăn giữa nên còn tưởng mình nhớ nhầm cơ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh mím môi như đang hỏi sao không nói sớm.
Cô cũng là thấy anh tìm mãi không được mới dám khẳng định là ở ngăn trái.
Triệu Nguyên nghe cô giải thích xong, kéo ngăn kéo bên trái ra, thấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ nằm ở góc, anh đưa tay lấy ra rồi đi thẳng ra cửa.
Thẩm Mỹ Khiết: “...”
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh cầm t.h.u.ố.c mỡ đi thẳng ra ngoài, để lại cho cô một cái bóng lưng, có chút ngẩn người, anh lấy t.h.u.ố.c chẳng lẽ không phải để cho cô dùng sao?
Cô hơi không hiểu nổi thao tác này của anh, anh đây là đang trả đũa việc cô bắt anh xúc phân ch.ó à? Nhớ lại biểu cảm và thần thái của Triệu Nguyên lúc cô mới vào cửa thì không giống như vậy.
Cô còn chưa kịp nghĩ nhiều thì cơn đau rát trên tay kéo suy nghĩ của cô trở lại, nhìn xuống mu bàn tay trái bị bỏng, trên đó đã nổi lên mấy cái mụn nước nhỏ.
Cái tay trái này thật là khổ sở theo cô mà, cách đây không lâu vừa phải khâu mũi kim, giờ vết sẹo mới rụng chưa được bao lâu thì lại bị bỏng.
Cơn đau rát trên tay ngày càng dày đặc, nghĩ đến tuýp t.h.u.ố.c bị Triệu Nguyên cầm đi, cô định đứng dậy ra hỏi anh lấy, vừa đi được vài bước đã thấy Triệu Nguyên từ ngoài cửa bước vào, tay còn dính nước, anh lấy khăn lông trên giá trong phòng lau khô tay.
Anh ra ngoài là để rửa tay sao?
“Cháu định ra ngoài à?” Triệu Nguyên lau khô tay, nhìn Thẩm Mỹ Khiết đang định đi ra, nhạt giọng hỏi.
“Tôi đang nghĩ sao anh mãi chưa vào, định ra ngoài xem thử.” Thẩm Mỹ Khiết cười nói, tuyệt đối không nhắc đến ý nghĩ vừa rồi lướt qua trong đầu.
