Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 133

Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:12

“Ngồi yên đi.” Triệu Nguyên không hỏi thêm nữa, bảo cô ngồi vững trên giường.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn tuýp t.h.u.ố.c trong tay anh, vỏ tuýp t.h.u.ố.c dường như cũng được anh rửa qua, trông rất sáng sủa.

Thấy anh ngay cả cái vỏ t.h.u.ố.c cũng rửa, không ngờ anh lại tinh tế đến mức này, nghĩ vậy, cô không nhịn được mà nhìn anh thêm một cái.

“Còn không mau lại đây?” Triệu Nguyên nhìn người đang đứng ngẩn ra nhìn mình, hôm nay cô có chút không bình thường, thỉnh thoảng lại đứng im bất động, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thẩm Mỹ Khiết bị bắt quả tang đang nhìn trộm, bước vài bước đến cạnh giường ngồi xuống, không nói gì, chủ động chìa tay trái ra trước mặt anh, tay anh đã rửa sạch thì bôi t.h.u.ố.c sẽ giảm vi khuẩn, không dễ bị nhiễm trùng.

Triệu Nguyên vừa ngồi xuống, tay cô đã đưa tới, anh nhìn vết bỏng, nhìn gần mới thấy mụn nước đã nổi hẳn lên.

“Hơi đau đấy, đừng cử động lung tung.” Triệu Nguyên vặn nắp t.h.u.ố.c, nặn một ít ra tay, đưa tay nhẹ nhàng xoa đều quanh vết bỏng, đến chỗ mụn nước thì động tác càng nhẹ hơn để bôi t.h.u.ố.c lên.

Thẩm Mỹ Khiết hơi nghiêng đầu nhìn Triệu Nguyên đang bôi t.h.u.ố.c cho mình, vì bôi t.h.u.ố.c nên hai người ở rất gần nhau, cô có thể nghe thấy tiếng thở của anh, mặt đỏ bừng, hơi lui về phía sau.

Bộ quân phục anh mặc lúc sáng về đã được thay ra, thân trên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, trên cánh tay trái có một vết xước, xung quanh hơi đỏ, trông như bị viêm.

Vết thương này nhìn qua có vẻ như mới bị.

“Tay anh đã bôi t.h.u.ố.c chưa?” Thẩm Mỹ Khiết nghĩ ngợi rồi hỏi, người ta đã bôi t.h.u.ố.c cho mình, cô nói gì cũng nên hỏi han vết thương của anh một câu.

“Bôi rồi, mấy ngày là khỏi thôi.” Triệu Nguyên thuận theo ánh mắt của cô nhìn xuống vết thương nhỏ bị xước khi đang thực hiện nhiệm vụ, tối qua tắm rửa không chú ý nên bị dính chút nước.

“Đừng bôi nữa, t.h.u.ố.c này không rẻ đâu.” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh lại nặn thêm một ít t.h.u.ố.c bôi lên vết bỏng, chỗ đó đã được bôi một lớp dày cộp.

Cái tay này của cô còn phải bôi mấy ngày nữa, cứ theo cách bôi của anh thì dùng thêm vài lần là hết sạch, lại phải ra bệnh viện mua, phiền lắm, chủ yếu là t.h.u.ố.c này đắt, thím Quyên hồi trước đi bệnh viện mua tuýp t.h.u.ố.c này tốn tận một đồng, đi giữa đường còn đ.á.n.h rơi mất, xót của đến mức thím ấy bỏ cơm cả ngày.

Tay Triệu Nguyên đang bôi t.h.u.ố.c trên mụn nước của cô, bất thình lình nghe cô nói vậy, tay cứng lại không chú ý ấn vào mụn nước.

Mụn nước kéo theo vùng da bỏng xung quanh, Thẩm Mỹ Khiết hít một hơi khí lạnh, thốt lên: “Đau.”

Triệu Nguyên vội vàng dời tay đi, thấy mụn nước không bị vỡ, lòng mới nhẹ nhõm, nghe cô kêu đau, anh nhìn cô một cái, đôi môi mỏng khẽ mở: “Đáng đời.”

Ai bảo cô cứ nằng nặc đòi chạy ra ngoài, lớn tướng thế này rồi mà làm việc còn không cẩn thận.

Triệu Nguyên tuy miệng nói vậy, nhưng lực tay giữ cô lại nhẹ đi rất nhiều, sợ chạm vào vết thương của cô.

Thẩm Mỹ Khiết: “...”

Người này vậy mà lại bảo cô đáng đời, Thẩm Mỹ Khiết không tin nổi nhìn anh, rõ ràng là anh ấn vào vết thương của cô cơ mà.

Uổng công sáng nay cô còn bị anh mê hoặc đôi mắt, Thẩm Mỹ Khiết định rút tay lại, vừa mới động đậy đã bị anh giữ c.h.ặ.t lấy.

“Ngoan ngoãn đi, đợi t.h.u.ố.c khô đã.” Triệu Nguyên thấy cô cứ bồn chồn, bảo cô im lặng một chút.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn lớp t.h.u.ố.c mỡ bóng loáng trên tay, đợi t.h.u.ố.c khô á?

“Thuốc này dạng dầu mà.” Thẩm Mỹ Khiết hỏi lại với vẻ không chắc chắn.

Chẳng lẽ t.h.u.ố.c trị bỏng thời này khác với thời của họ, cuối cùng nó sẽ khô lại sao?

Triệu Nguyên liếc nhìn cô nhưng không nói gì.

Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không nói, lại cử động tay một chút, vừa động đậy đã thấy bàn tay đang giữ mình siết c.h.ặ.t hơn, anh mở lời: “Thím Quyên và mọi người vẫn đang đợi tôi sang đấy.”

Nếu không có thím Quyên, cô có ngồi đây mãi cũng được, nhưng giờ mọi người đang đợi, cô cứ trì hoãn mãi thì không hay.

Hôm nay là lần đầu tiên thím Quyên tiếp đãi Vương Ôn Tĩnh, trước đó cô đã hứa với người ta là sẽ sang cùng nói chuyện.

“Cẩn thận đừng để chạm vào tay.” Triệu Nguyên nghe lời cô nói xong mới buông tay ra.

“Biết rồi, bữa trưa anh nấu gì đó cho mấy đứa nhỏ ăn nhé, ở chỗ thím Quyên chắc tôi không về sớm được đâu.” Thẩm Mỹ Khiết đứng dậy khỏi giường nói với người bên cạnh.

Thấy anh đồng ý, cô mới đẩy cửa đi về phía nhà thím Quyên.

Ngô Quyên đang không biết nói chuyện gì với Vương Ôn Tĩnh thì nghe thấy tiếng cửa sân bị đẩy ra, ngước mắt nhìn lên thấy Mỹ Khiết đã đến, bà bảo Vương Ôn Tĩnh ngồi một lát, còn mình thì đứng dậy đón Mỹ Khiết.

“Tay còn đau không cháu?” Ngô Quyên tiến lên nắm lấy tay cô, nhìn vết thương đã bôi t.h.u.ố.c, xót xa hỏi.

Thằng nhóc Diệp Trụ kia làm việc cứ hấp tấp, lát nữa đợi cô bé đi rồi xem bà có dạy dỗ nó một trận không.

“Không đau nữa rồi ạ.” Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên lo lắng nắm tay mình xem đi xem lại, cười nói.

“Cháu mau về nghỉ ngơi đi, ở đây có thím lo được rồi.” Ngô Quyên nghe cô nói không đau nhưng biết không phải thật, đã nổi mụn nước thế kia sao mà không đau được.

“Cháu về cũng không có việc gì làm, Triệu Nguyên ở nhà trông con rồi, trưa nay cháu còn định sang thím ăn chực một bữa đây.” Thẩm Mỹ Khiết cười nói, bước từ ngoài cửa vào.

“Cơm thì thím bao no.” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết kiên trì không về, biết cô sợ bà và Ôn Tĩnh ngại ngùng, bèn đưa tay nắm lấy tay phải không bị thương của Mỹ Khiết dẫn cô vào nhà.

Thẩm Mỹ Khiết còn chưa kịp vào phòng, Vương Ôn Tĩnh trong nhà đã đứng bật dậy khỏi ghế: “Chị Mỹ Khiết, tay chị đã đỡ hơn chưa ạ?”

“Đỡ nhiều rồi, em ngồi đi, đừng đứng.” Thẩm Mỹ Khiết thấy cô ấy cứ đứng mãi không ngồi, liền đi tới bên cạnh kéo cô ấy cùng ngồi xuống.

“Hai cháu cứ nói chuyện đi, thím đi rót nước.” Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết và Vương Ôn Tĩnh đã bắt chuyện được với nhau, bà bèn xuống bếp rót nước.

Kể từ khi Mỹ Khiết bị bỏng, bà đã mang phích nước nóng vào bếp luôn cho an toàn.

Trưa đến, Vương Ôn Tĩnh định về, thím Quyên nhiệt tình giữ người lại ăn cơm, khuyên nhủ mãi cô ấy mới chịu ở lại.

Vương Ôn Tĩnh định vào bếp giúp đỡ, Thẩm Mỹ Khiết cũng định theo vào thì áo bị ai đó kéo lại, quay đầu lại thấy là Diệp Trụ.

“Diệp Trụ, có chuyện gì vậy?” Thẩm Mỹ Khiết cúi đầu hỏi.

“Chị Mỹ Khiết, xin lỗi chị, em không cố ý đ.â.m vào chị đâu ạ.” Diệp Trụ nhìn vào mắt chị Mỹ Khiết mà xin lỗi, cậu bé không ngờ mình lại va phải cô.

“Không sao đâu, chị biết em không cố ý mà, em xem, tay chị đã bôi t.h.u.ố.c nên không đau nữa rồi.” Thẩm Mỹ Khiết thấy vẻ mặt đầy hối lỗi của Diệp Trụ, liền đưa bàn tay lành lặn xoa đầu cậu bé, cô biết cậu không cố ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 133: Chương 133 | MonkeyD