Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 135
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:12
“Mẹ của cháu là ai?” Giọng Triệu Nguyên lạnh lùng, không chút ấm áp.
“Mẹ của tôi?” Thẩm Mỹ Khiết trên giường thần trí mơ hồ, cố sức nhìn anh, lặp lại lời anh vừa nói.
Chốc lát, hốc mắt vốn đã đỏ của cô tràn đầy nước mắt: “Mẹ ơi?”
“Con nhớ mẹ, con không bao giờ được gặp lại mẹ nữa rồi.” Cô nhìn anh mà khóc nức nở, đôi mắt tràn ngập vẻ đau buồn.
Nước mắt cô men theo khóe mắt chảy xuống tay anh, từng giọt từng giọt một.
Bàn tay đang vuốt mặt cô của Triệu Nguyên khựng lại, anh đưa tay lau khô nước mắt cho cô, rồi ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng cô, chờ cô bình tĩnh lại.
“Thẩm Mỹ Khiết.” Triệu Nguyên đột nhiên gọi tên cô.
“Ơi.”
Khóc một trận xong, đầu Thẩm Mỹ Khiết như có ai dùng b.úa gõ vào bên trong, đau nhức kinh khủng, thần trí càng thêm m.ô.n.g muội, nghe thấy tiếng anh hỏi, cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt chớp chớp rồi lại nhắm nghiền, như thể sắp thiếp đi bất cứ lúc nào.
“Tên mẹ của cháu là gì?” Người đang ôm cô đưa tay vuốt ve khóe mắt cô, không cho cô nhắm mắt.
Thẩm Mỹ Khiết đang muốn ngủ bị lời anh làm cho đầu càng thêm đau, bàn tay nhỏ ôm lấy cổ anh, xoay người trong lòng anh, ngồi vắt vẻo trên đùi anh, cúi đầu nhìn anh, thấy môi anh mấp máy, bèn cúi xuống hôn lên.
Lần đầu bị lệch mục tiêu, hôn trúng khóe miệng anh, cô cứ men theo khóe miệng mà hôn, hôn một cách không có quy luật, hôn vài cái rồi ngậm lấy môi anh mà mút mạnh.
Triệu Nguyên bị cô mút đến mức bụng dưới thắt lại, bàn tay đang giữ eo cô khựng lại, anh đẩy người cô ra sau, lúc hai người tách ra còn phát ra một tiếng "chụt" rõ to.
Thẩm Mỹ Khiết bị đẩy ra, bàn tay nhỏ vẫn ôm c.h.ặ.t cổ anh, lại muốn nhào tới.
Triệu Nguyên đưa tay giữ c.h.ặ.t eo cô, cố định cô lại, mở lời: “Tôi hỏi cháu, cháu phải trả lời cho hẳn hoi.”
Eo Thẩm Mỹ Khiết bị anh giữ có chút đau, cô vặn vẹo mấy cái mà không thoát được tay anh, bắt đầu nức nở khóc.
Triệu Nguyên nhìn người trong lòng nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi, đành ôm cô vào lòng, vỗ về lưng cô, nhẹ giọng dỗ dành.
Thẩm Mỹ Khiết ôm cổ anh, mặt gục trên vai anh, hai chân quấn c.h.ặ.t lấy eo anh.
Chờ đến khi cô bình tĩnh lại, Triệu Nguyên ghé sát tai cô khẽ hỏi: “Tuổi của cháu?”
Thẩm Mỹ Khiết đang được anh dỗ dành thoải mái định nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng anh hỏi, cô ú ớ đáp: “Hai mươi tư tuổi.”
Năm anh và cô kết hôn cô mới hai mươi ba tuổi, họ kết hôn đã được một năm ba tháng.
“Nhà ở đâu?”
“Nhà?” Mặt Thẩm Mỹ Khiết dụi dụi vào cổ anh, rồi ngẩng lên, hai tay bám vào vai anh, đầu hơi đau, cô đưa tay xoa đầu.
Triệu Nguyên thấy cô đau đầu, bèn đưa tay ấn huyệt thái dương giúp cô thư giãn, chờ cô đỡ hơn, anh chăm chú nhìn biểu cảm trên mặt cô, chờ đợi câu trả lời.
Đợi một lúc lâu không thấy cô phản hồi, anh lại hỏi: “Nhà ở đâu?”
Thẩm Mỹ Khiết mơ màng lắc đầu với người trước mặt.
Triệu Nguyên thấy cô lắc đầu, bàn tay đang ấn huyệt thái dương nhẹ bớt, giọng thanh lãnh: “Không có nhà sao?”
Thẩm Mỹ Khiết ngồi trên đùi anh nghe anh nói không có nhà thì mắt đỏ lên, cô có nhà, nhà của cô không ở đây, ở đây không phải nhà cô, cô muốn về nhà, m.ô.n.g cô nhổm dậy khỏi đùi anh, vừa định cử động chân thì đầu váng mắt hoa ngã ngồi lại trên đùi anh, đầu tựa vào vai anh nhắm nghiền mắt lại.
Triệu Nguyên nhìn người đang dựa trong lòng phát ra tiếng ngáy nhẹ, bèn đặt cô nằm ngay ngắn trên giường, kéo chăn đắp lên người cô.
Cúi xuống nhìn người trên giường, nghĩ đến những lời cô vừa nói, rồi hồi tưởng lại những chuyện xảy ra từ lúc cô lên đảo đến nay, anh nhìn cô một lúc, rồi đi tới tủ quần áo thay bộ quân phục sạch sẽ.
“Đoàn trưởng, sao anh lại đến đây?” Tôn Vĩ đang dọn dẹp văn phòng đoàn trưởng, nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu lại nhìn, đoàn trưởng đang đứng ở ngoài.
Chẳng phải đoàn trưởng vừa kết thúc nhiệm vụ trở về, phải đợi đến hậu nhật mới đến đơn vị trình diện sao.
“Không cần dọn nữa đâu, đi ra ngoài đi.” Triệu Nguyên đi tới bàn làm việc, bảo cậu ta ra ngoài rồi khép cửa lại.
Triệu Nguyên đi tới bên cửa sổ, nhìn những người đang tập luyện trên sân, ánh mắt chuyển dời, dừng lại trên một căn nhà nhỏ không bắt mắt ở phía xa, rất lâu không cử động.
Không biết bao lâu sau, anh đứng dậy mở cửa.
“Đoàn trưởng.” Tôn Vĩ thấy đoàn trưởng đi ra, vội chào một cái.
“Không cần đi theo.” Triệu Nguyên nói xong, đi về phía phòng hồ sơ.
“Chào Triệu đoàn trưởng.” Tiểu Vương ở phòng hồ sơ thấy Triệu đoàn trưởng đến, vội đứng dậy chào.
“Anh cần tài liệu gì ạ, để em tìm giúp anh.”
“Hồ sơ của Lý Định.” Triệu Nguyên nói.
Lý Định là đồng đội cùng thực hiện nhiệm vụ năm xưa với họ, hồi đó cậu ta thường gọi mẹ mình là "mẹ" (ma-ma).
Tiểu Vương lật cuốn sổ bên cạnh, tìm tên người đoàn trưởng nói theo họ, rồi tìm đến giá để hồ sơ tương ứng.
Tài liệu đoàn trưởng cần được chuyển đến cùng đợt với hồ sơ của Triệu đoàn trưởng, được đặt ở trên cùng của phòng hồ sơ.
“Triệu đoàn trưởng, anh chờ một chút, để em vào lấy ngay.” Tiểu Vương gập cuốn sổ lại, đứng dậy đi vào phòng hồ sơ lấy hồ sơ của Lý Định giao vào tay anh.
Tiểu Vương đứng ở cửa tiễn Triệu đoàn trưởng đi, tự hỏi sao tự nhiên đoàn trưởng lại muốn xem hồ sơ này, nghĩ vài giây rồi lại quay vào phòng ngồi đọc báo tiếp.
Triệu Nguyên nhìn hồ sơ trên bàn, đưa tay mở ra, lấy tờ giấy bên trong, ánh mắt dừng lại ở nơi sinh của cậu ta, anh kéo ngăn kéo lấy bản đồ ra tìm vị trí, nơi đó cách chỗ họ hơn một nghìn cây số, một nam một bắc.
Thẩm Mỹ Khiết mở mắt ra bị ánh đèn làm cho nheo mắt lại, nhịn cơn đau đầu đưa tay đ.ấ.m đ.ấ.m, ngồi dậy từ trên giường, chẳng phải cô đang uống rượu ở nhà thím Quyên sao?
“Tỉnh rồi à?”
Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy tiếng nói, quay đầu nhìn sang một bên, Triệu Nguyên đang đứng ở cửa.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, nhịn đau đầu xuống giường, đi về phía bàn rót một cốc nước uống vài ngụm mới tỉnh táo lại.
“Mấy giờ rồi anh?” Thẩm Mỹ Khiết nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đã tối sầm.
