Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 136
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:13
“Tám giờ năm mươi.”
Ngủ lâu vậy sao, cô nhớ bữa trưa ở nhà thím Quyên còn chưa đến mười hai giờ cơ mà.
Ngay lúc cô đặt cốc nước xuống định quay lại giường, đột nhiên nhớ ra, chiều nay cô định đi báo danh ở trường học.
Cô quên khuấy mất chuyện này, vừa nghĩ đến đó đầu cô càng thêm đau, cô đưa tay đ.ấ.m đ.ấ.m đầu, uống rượu hỏng việc, câu nói này chẳng sai chút nào.
Cô đi tới cạnh giường ngồi xuống định nằm, ngước mắt lên thấy Triệu Nguyên vẫn đứng ở cửa, đôi mắt nhìn cô chăm chằm, ánh mắt đó lần đầu cô thấy, như thể đang quan sát cô, lòng cô bỗng nhiên thấy hoảng.
Sao anh lại dùng ánh mắt đó nhìn cô, chẳng lẽ lúc say cô đã nói điều gì không nên nói sao?
Vừa nghĩ đến đây, chút hơi rượu còn sót lại trong cô tan biến sạch sẽ, bàn tay đang chống trên giường siết c.h.ặ.t, mở lời: “Sao anh không vào?” Giọng cô hơi khàn.
Triệu Nguyên thấy vẻ mặt cô có chút cứng nhắc, không trả lời câu hỏi của cô, ánh mắt khẽ thu lại, anh bước chân vào phòng, đi tới tủ quần áo lấy đồ thay ra, rồi lấy quần áo của cô đặt lên giường.
“Nước nóng ở trong nồi ấy, đi tắm rửa đi.”
Thẩm Mỹ Khiết nhìn anh một cái, thấy anh vẫn như bình thường, ánh mắt nhìn cô cũng rất bình thường, chẳng lẽ lúc nãy cô nhìn nhầm sao?
“Lúc tôi say có quậy phá gì không?” Thẩm Mỹ Khiết ướm lời hỏi một câu.
“Thím Quyên đưa cháu về, cháu vừa nằm xuống là ngủ ngay.” Triệu Nguyên nghe câu hỏi của cô, trong mắt thoáng qua một tia dị thường, giọng điệu bình thản đáp.
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời anh nói, lại quan sát kỹ biểu cảm của anh, thấy không có gì bất thường, không giống đang nói dối, lòng thầm thở phào một hơi.
“Tôi đi tắm trước đã.”
Anh không nhắc đến chuyện tắm thì cô không thấy gì, anh vừa nói xong là cô lập tức thấy người dính dớp kinh khủng, lại còn nồng nặc mùi rượu, cô cầm quần áo đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Chờ cô tắm xong đi ra, Triệu Nguyên đã ngồi tựa trên giường.
“Tối nay anh không xem tài liệu à?” Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không ngồi bên bàn xem tài liệu như mọi khi, không giống phong cách của anh chút nào.
“Không xem.” Triệu Nguyên nghe cô nhắc đến tài liệu, ngước mắt nhìn cô một cái, rồi lật giở cuốn sách trong tay.
Thẩm Mỹ Khiết "ừm" một tiếng không nói gì, không xem thì tốt, chờ cô lau khô tóc là có thể ngủ được rồi, cô đi tới cạnh giường ngồi xuống, lau nước trên tóc.
Lúc này nếu cô tinh ý hơn một chút sẽ phát hiện ra những tài liệu và sách vở liên quan đến đơn vị trong phòng đã hoàn toàn biến mất không dấu vết.
Tóc của nguyên chủ vừa đen vừa dày, không có máy sấy nên chỉ riêng việc lau khô thôi cũng tốn khá nhiều thời gian, phần lớn thời gian cô đều tắm vào buổi trưa rồi ngồi dưới nắng cho khô.
Vì vội vàng lau cho khô nên cô vô tình chạm vào bàn tay trái bị bỏng, đưa tay lên trước mắt nhìn một cái, lớp t.h.u.ố.c mỡ đã không còn nữa, lúc tắm cô đã rất cẩn thận tránh vết thương trên tay rồi.
Triệu Nguyên đang lật sách, thấy cô cúi đầu nhìn tay từ khóe mắt, anh gập sách lại, đi tới ngăn kéo lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ, lau sạch tay.
“Đưa tay đây.”
Thẩm Mỹ Khiết quay đầu nhìn Triệu Nguyên đang cầm tuýp t.h.u.ố.c, nhìn anh qua làn tóc ẩm ướt, rồi đưa tay ra.
Triệu Nguyên vặn nắp t.h.u.ố.c, nặn một ít ra tay rồi bôi t.h.u.ố.c cho cô, ánh mắt quét qua ngón trỏ khâu kim của cô, nhớ lại cảnh cô đau đến phát khóc khi rửa vết thương lúc đó.
“Còn đau không?”
Một người sợ đau như cô, liệu có thể là đặc vụ không? Ánh mắt Triệu Nguyên dừng trên khuôn mặt cô.
Thẩm Mỹ Khiết thấy tay anh nhẹ nhàng vuốt qua chỗ khâu kim, một câu "còn đau không" làm tim cô đập thình thịch, cô vội rút tay ra khỏi tay anh.
“Sớm đã không đau rồi, không còn sớm nữa, ngủ thôi anh.” Thẩm Mỹ Khiết nằm xuống giường, xoay người quay lưng về phía anh rồi nhắm mắt lại.
Triệu Nguyên nhìn bóng lưng cô một lúc, rồi xuống giường thổi tắt nến.
Nằm trên giường, tim Thẩm Mỹ Khiết đập liên hồi, cô phải nhẹ nhàng hít sâu vài hơi mới bình tĩnh lại được, trong đầu toàn là hình ảnh bàn tay Triệu Nguyên nhẹ nhàng chạm vào vết thương của cô và hỏi cô có đau không.
Cả đêm trong đầu cô cứ quẩn quanh câu "còn đau không" đó, sáng sớm hôm sau đầu cô như sắp nổ tung, sắc mặt tái nhợt, cô đứng dậy thay quần áo rồi đẩy cửa ra, thấy mấy đứa nhỏ đã ngồi bên bàn, Triệu Nguyên đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.
Triệu Nguyên vừa xoay người đã thấy cô đứng ở cửa bếp với khuôn mặt nhợt nhạt.
“Ăn xong thì vào phòng nằm một lát đi.”
“Thôi ạ, hôm qua đã bảo đến trường báo danh mà vì uống chút rượu nên lỡ việc mất, lát nữa ăn xong anh trông con nhé, tôi đến trường một chuyến, tiện thể đăng ký học cho Đại Sinh luôn.” Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu với anh, đi vào bếp lấy bát đũa trong tủ ra.
“Đúng rồi, tên khai sinh của Đại Sinh và mấy đứa nhỏ là gì nhỉ? Đến trường thì không thể cứ gọi Cẩu Đản Cẩu Đản mãi được.” Thẩm Mỹ Khiết chia bát đũa cho Đại Sinh và Cẩu Đản.
Trong ký ức của nguyên chủ không hề biết tên khai sinh của Đại Sinh, cô vừa đến là đã gọi tên mụ của bọn trẻ nên cũng chưa từng hỏi đến tên thật.
Đại Sinh và Cẩu Đản nghe nói được đi học thì không màng đến việc ăn cơm trước mặt, mặt nhỏ háo hức hỏi Thẩm Mỹ Khiết: “Chúng con được đi học ạ?”
Thẩm Mỹ Khiết thấy vẻ mặt không tin nổi của Đại Sinh, cười gật đầu, giục cậu bé mau ăn cơm.
“Bố ơi, có thật không ạ?” Đại Sinh quay sang hỏi bố đang ngồi bên cạnh.
Thấy bố gật đầu, Đại Sinh nhảy khỏi ghế, chạy ra xa, bế thốc con ch.ó Hoàng Trảo trong sân lên, vui sướng nói với nó: “Hoàng Trảo ơi, tao được đi học rồi, tao được đi học rồi.”
Hoàng Trảo đột ngột bị nhấc lên không trung, người run bần bật, miệng phát ra tiếng kêu ư ử.
Thẩm Mỹ Khiết: “...”
Thẩm Mỹ Khiết đang nhìn Đại Sinh nên không chú ý đến Triệu Nguyên đang nhìn cô.
Trước khi kết hôn, tên khai sinh của ba đứa trẻ anh đã từng nói qua.
“Đại Sinh, lại đây ăn cơm con.” Thẩm Mỹ Khiết nhìn Đại Sinh một lúc, thấy cậu vẫn ôm khư khư con ch.ó không buông, bèn lớn tiếng gọi.
Đại Sinh nghe thấy tiếng gọi, quyến luyến đặt Hoàng Trảo xuống rồi đi vào nhà, Hoàng Trảo rũ rũ người rồi cũng lạch bạch đi theo sau Đại Sinh.
“Đi rửa tay đi con.” Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu vừa định ngồi xuống cầm đũa.
Cậu vừa mới ôm ch.ó xong, không rửa tay đã cầm đũa thì lát nữa rửa bát dễ bị lây nhiễm chéo.
“Con rửa rồi mà.” Đại Sinh nhìn cô, không hề nhúc nhích, cậu không muốn đi rửa tay, trước khi ăn cơm cô đã dắt cậu đi rửa rồi.
“Ngoan nào.” Thẩm Mỹ Khiết không nói chuyện trên người ch.ó có thể có vi khuẩn và virus, nói ra bọn trẻ cũng không hiểu, cô đứng dậy dắt Đại Sinh vào nhà vệ sinh.
