Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 143
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:14
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh không tiếp tục đi xem cuốn sổ cạnh bàn nữa, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đợi anh đi đến cửa liền cùng anh đi ra bàn ăn cơm.
“Hậu thế chúng ta đi học ạ?” Đại Sinh đợi cô ngồi vào chỗ liền lên tiếng hỏi.
“Sáng hậu thế là đi học rồi, sách của các con mẹ đã lấy về rồi, ăn xong vào phòng mẹ mà lấy.” Buổi trưa bọn trẻ đang ngủ, cô đã mang hết sách vào phòng mình rồi.
Đại Sinh nghe thấy sách ở trong phòng cô, mắt sáng rực lên định chạy vào lấy, một chân vừa mới hạ xuống ghế đã nghe thấy tiếng cha nói.
“Ăn xong hãy lấy.” Triệu Nguyên gắp cho Đại Sinh một miếng thức ăn.
Đại Sinh nghe lời cha, nhìn cha một cái, thấy cha không nhìn mình, đành phải ngoan ngoãn ngồi lại ghế ăn cơm trong bát.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh ăn mà mặt mày ủ rũ, biết cậu bé đang nóng lòng muốn vào phòng, lại nghĩ đến cuốn sổ ghi chép chưa gập trên bàn, cô liền tăng tốc độ ăn cơm.
Đại Sinh vừa thấy cô ăn xong là bàn tay nhỏ đã kéo lấy tay cô định dắt vào phòng.
“Chậm một chút.” Đại Sinh đi rất nhanh, cô có chút theo không kịp.
“Mẹ nhanh lên.” Đại Sinh nghe cô bảo đi chậm lại, quay đầu lại sốt sắng nói.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn dáng vẻ vội vàng của Đại Sinh, có chút dở khóc dở cười, không biết sau này đi học thật rồi cậu bé có còn tích cực thế này không.
“Đi thôi.” Thẩm Mỹ Khiết bước nhanh đến bên cạnh Đại Sinh, dắt cậu bé vào trong.
“Đây là sách của con và Cẩu Đản.” Thẩm Mỹ Khiết cầm bốn cuốn sách cạnh bàn đưa cho Đại Sinh, đồng thời gập cuốn sổ ghi chép của mình lại, đặt xuống dưới cùng đống sách.
Đại Sinh dùng hai bàn tay nhỏ đón lấy sách, cẩn thận ôm vào lòng, khuôn mặt cười vô cùng rạng rỡ.
Nhìn hành động trân trọng sách vở của Đại Sinh, Thẩm Mỹ Khiết chợt nhận ra đây là lần đầu tiên cậu bé được tiếp xúc với sách giáo khoa, lòng cô có chút xót xa, đưa tay xoa đầu cậu bé.
Đại Sinh ôm c.h.ặ.t đống sách trong lòng, cái đầu nhỏ dụi dụi vào tay cô.
“Về tắm rửa rồi đi ngủ, ngày mai mẹ dạy con viết tên.” Thẩm Mỹ Khiết dắt Đại Sinh đưa cậu bé đi tắm.
Cẩu Đản thấy sách trong tay anh trai, vội vàng và nốt mấy miếng cơm cuối cùng trong bát rồi đặt bát đũa xuống, chạy thẳng đến trước mặt anh trai đưa tay đòi lấy sách, hai anh em cẩn thận lật xem từng trang sách trong tay.
“Để em cho Thiết Đầu ăn, anh đi rửa bát đi.” Trên bàn chỉ còn Thiết Đầu là chưa ăn xong, Thẩm Mỹ Khiết đón lấy chiếc thìa trong tay Triệu Nguyên cho Thiết Đầu đang ngồi trên ghế ăn.
Thiết Đầu vừa thấy cô là đôi chân nhỏ đã vui vẻ đung đưa qua lại, hai bàn tay nhỏ chắp trước n.g.ự.c vỗ vỗ, miệng gọi to: “Mẹ.”
Thời gian này Thiết Đầu nói càng ngày càng nhiều, phát âm cũng ngày một chuẩn xác hơn.
Thẩm Mỹ Khiết nghe cậu bé gọi mẹ, lòng đã không còn kích động như lần đầu tiên, nhưng mỗi lần nghe thấy vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Thiết Đầu thấy cô cười, nuốt miếng cơm trong miệng rồi cũng cười nắc nẻ, bàn tay nhỏ định quàng lấy cổ cô.
“Ăn xong mẹ bế.” Thẩm Mỹ Khiết bón nốt mấy miếng cơm còn lại vào miệng cậu bé.
Thiết Đầu ăn xong chỗ cơm trong miệng, miệng kêu lên hai tiếng, hai tay nhỏ dang ra hướng về phía cô.
Cô đưa tay bế Thiết Đầu lên, rảnh ra một tay cầm bát của Thiết Đầu mang vào bếp đưa cho Triệu Nguyên đang rửa bát.
Thiết Đầu trong lòng cô hai tay ôm cổ cô, thấy cha đang rửa bát liền đưa ngón tay nhỏ chỉ vào anh.
“Thiết Đầu muốn rửa bát à?” Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu trong lòng chỉ tay vào cái nồi, liền hỏi.
Thiết Đầu không hiểu lời cô nói, bàn tay nhỏ cứ chỉ về phía Triệu Nguyên, Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu tiến về phía bệ bếp.
Vừa mới lại gần đã thấy bàn tay nhỏ của Thiết Đầu vỗ bộp bộp lên lưng Triệu Nguyên.
Thẩm Mỹ Khiết: “...”
Triệu Nguyên quay đầu lại nhìn Thiết Đầu đang vươn tay ra, thấy miệng cậu bé đang nói những lời anh không hiểu, thỉnh thoảng còn b.ắ.n cả nước miếng.
“Để em bế Thiết Đầu đi tắm trước.” Thẩm Mỹ Khiết thấy tay Thiết Đầu cứ khua khoắng trên người Triệu Nguyên, vội vàng bế cậu bé lùi lại.
Thiết Đầu thấy cô bế mình đi xa, ngón tay nhỏ vẫn chỉ về phía cha, cậu vẫn muốn chơi với cha cơ.
Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu ra khỏi bếp, đi đến phòng của cậu bé lấy quần áo ra tắm rửa sạch sẽ rồi dỗ cho ngủ say trên giường.
Trên giường Đại Sinh và Cẩu Đản đã tắm xong và đang ngồi đó, cả hai đều đang lật xem sách giáo khoa trong tay.
“Đại Sinh, Cẩu Đản đi ngủ thôi, sáng mai dậy rồi xem tiếp.” Thẩm Mỹ Khiết đắp chăn che bụng cho Thiết Đầu, rồi rút sách trong tay hai đứa nhỏ ra.
“Mẹ trả cho con.” Đại Sinh thấy sách trong tay bị lấy đi, đưa tay định đòi lại.
“Sáng mai dậy xem.” Bây giờ trời đã tối rồi, bóng đèn thời này là loại bóng cũ, thắp lên cả căn phòng vàng khè, rất dễ hại mắt.
“Con muốn xem bây giờ cơ.” Đại Sinh thấy cô không đưa, tay nhỏ chống xuống giường định leo xuống chạy đến bên cô lấy sách.
“Đại Sinh, ngoan nào, nếu không ngày mai mẹ không dạy con viết tên nữa đâu.” Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh cứ bám lấy không buông, liền lên tiếng.
Đại Sinh nghe thấy cô sẽ không dạy mình viết tên nữa, đôi mắt nhỏ nhìn cô, thấy cô có vẻ không nói đùa, bèn quay lại giường nằm ngủ.
Cẩu Đản thấy anh trai nằm ngủ cũng liền nằm xuống theo.
Thẩm Mỹ Khiết tiến lên đắp chăn cho hai đứa, đóng cửa lại rồi về phòng lấy quần áo chuẩn bị đi tắm, đi đến cạnh bàn thấy cuốn sổ đè dưới đống sách, nghĩ đến lát nữa Triệu Nguyên về phòng đừng có lật xem, cô bèn cất cuốn sổ vào không gian rồi cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Cô tắm xong quay về phòng thì thấy Triệu Nguyên đang tìm quần áo.
“Tối nay anh có xem tài liệu không?” Thẩm Mỹ Khiết mở lời hỏi Triệu Nguyên đang tìm đồ.
Phần giáo án cô mới viết xong môn Toán, vẫn còn môn Văn chưa viết.
“Không xem.” Triệu Nguyên nghe lời cô nói là biết tối nay cô còn phải viết lách soạn giáo án.
“Em vẫn chưa soạn xong giáo án, tối nay cho em mượn cái bàn nhé.” Thẩm Mỹ Khiết nói.
Triệu Nguyên "ừm" một tiếng, lấy bộ quần áo tối nay sẽ mặc rồi đi tắm.
Thẩm Mỹ Khiết thấy anh ra ngoài liền lấy cuốn sổ ghi chép từ không gian ra để tiếp tục soạn giáo án môn Văn, đối mặt với môn Toán, soạn giáo án môn Văn khó hơn nhiều, cô không biết phải bắt đầu viết từ đâu.
Nghĩ mãi một lúc lâu mới bắt đầu đặt b.út, viết được một lát thì suy nghĩ càng ngày càng rõ ràng, đến nỗi Triệu Nguyên đẩy cửa bước vào cô cũng không phát hiện ra.
Triệu Nguyên ngồi trên giường cầm cuốn sách bên cạnh lên lật xem, đọc được hai trang thì ngước mắt nhìn về phía người đang soạn giáo án cạnh bàn.
