Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 144

Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:14

Thỉnh thoảng cô lại dừng b.út thẩn người ra, một lúc sau như chợt nhớ ra điều gì, mắt sáng lên rồi lại cầm b.út viết tiếp.

Ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên người cô, trong ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.

Thẩm Mỹ Khiết viết xong giáo án bài đầu tiên của môn Văn, cả người nhẹ nhõm hẳn, cô gập cuốn sổ lại đè dưới đống sách, vươn vai một cái, Triệu Nguyên tắm gì mà lâu thế, đến tận bây giờ vẫn chưa quay lại.

Cô vừa quay người lại đã thấy Triệu Nguyên đang tựa lưng trên giường: “Anh về phòng từ lúc nào thế, sao em không nghe thấy tiếng động gì vậy?”

“Được một lúc rồi, thấy em đang viết chữ nên anh không lên tiếng.” Triệu Nguyên gập cuốn sách trong tay lại, đặt sang một bên.

Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên một cái, hôm nay đúng là chuyện lạ, một hơi nói nhiều chữ thế này.

“Không ngủ sao?” Triệu Nguyên thấy cô đứng đực ra cạnh giường không nhúc nhích, nhướn mày nhìn cô, liếc một cái rồi nhàn nhạt mở lời.

Thẩm Mỹ Khiết không thèm để ý đến anh, đi đến cạnh giường ngồi xuống, ngửa đầu xoay xoay cổ, hôm nay cô ngồi cả buổi chiều cộng thêm một buổi tối, từ cổ đến bả vai cứng đờ cả lại.

Cô xoay cổ vài vòng mà người bên cạnh vẫn chưa tắt đèn, bèn quay đầu nhìn anh: “Không tắt đèn sao?”

Triệu Nguyên thấy cô cứ ngoẹo đầu, đang định mở miệng thì thấy người bên cạnh đã nằm xuống giường bảo anh tắt đèn.

Anh nuốt lời định nói vào bụng, đưa tay tắt đèn.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Mỹ Khiết tranh thủ lúc Triệu Nguyên chưa thức giấc đã cất cuốn sổ ghi chép vào không gian, sách vở cũng thu dọn hết lại.

Vừa ra khỏi cửa đã thấy Đại Sinh đang ngồi trên ghế không nhúc nhích.

“Đại Sinh, sao con dậy sớm thế?” Thẩm Mỹ Khiết ngạc nhiên nhìn Đại Sinh trên ghế, để dậy sớm cất cuốn sổ vào không gian, trời vừa hửng sáng là cô đã dậy rồi.

“Mẹ đã hứa hôm nay dạy con viết tên mà.” Đại Sinh thấy cô như không nhớ, khuôn mặt nhỏ liền xị xuống.

“Thế cũng không cần dậy sớm vậy đâu.” Thẩm Mỹ Khiết nghe thấy cậu bé dậy sớm để học viết tên, vừa buồn cười vừa thấy thương.

Đại Sinh nhìn thấy cô không có động tác gì, cứ nhìn cô trân trân không nói lời nào.

“Mẹ đi rửa mặt cái đã, xong rồi dạy con, con vào lấy sách ra đi.” Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh không nói gì chỉ nhìn mình, biết cậu bé đang đợi cô dạy.

Đại Sinh nghe vậy liền lật đật nhảy xuống ghế, chạy vào phòng lấy sách.

Thấy Đại Sinh vội vàng như vậy, Thẩm Mỹ Khiết cũng không nỡ trì hoãn thêm, tranh thủ thời gian đ.á.n.h răng rửa mặt, cô vừa mới ra ngoài đã thấy Đại Sinh đã ngồi sẵn trên ghế, đặt sách trước mặt.

Thẩm Mỹ Khiết lấy b.út và sổ ngồi xuống cạnh Đại Sinh, viết tên khai sinh của cậu bé - Triệu Sinh ra giấy, rồi nói: “Đây là tên của con.”

Đại Sinh nhìn những chữ mình không quen trên giấy, nắm c.h.ặ.t tờ giấy, đôi mắt nhỏ không chớp nhìn chằm chằm vào chữ trên đó, nhìn một lúc rồi ngước lên nhìn cô.

Thẩm Mỹ Khiết nhét cây b.út vào tay cậu bé, trước tiên dạy cậu cách cầm b.út, sau khi dạy xong thì dùng tay nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu: “Viết một nét ngang trước, rồi đến một nét dọc...”

Thẩm Mỹ Khiết dạy Đại Sinh từng nét một, chữ "Triệu" nhiều nét, khó viết, Đại Sinh học mấy lần mới viết ra được một cách ngắc ngứ.

“Đại Sinh giỏi quá.” Thẩm Mỹ Khiết nhìn thấy dù Đại Sinh viết có hơi xiêu vẹo nhưng các nét đều đúng, không thiếu nét nào cũng không thừa nét nào.

Đại Sinh nghe cô khen, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn cô.

“Con viết thêm vài lần nữa đi, mẹ vào nấu cơm, lát nữa ra kiểm tra.” Thẩm Mỹ Khiết bảo cậu bé viết thêm vài lần chữ "Triệu" vào chỗ trống bên cạnh.

Đại Sinh gật đầu, hầu như ngay khi cô vừa dứt lời đã cầm b.út viết lên giấy.

Thẩm Mỹ Khiết đưa tay xoa đầu Đại Sinh, cô không biết sau này đi học Đại Sinh có thông minh không, nhưng cái sự ham học này thì chắc chắn là có.

Cô đợi Đại Sinh viết xong một chữ thấy không sai mới đứng dậy vào bếp chuẩn bị cháo sáng, nốt ngày mai nữa thôi là cô có thể giải thoát khỏi bữa sáng và bữa trưa.

Nghĩ đến đây, tâm trạng cô vô cùng tốt, tốc độ chuẩn bị bữa sáng cũng nhanh hẳn lên.

Triệu Nguyên sáng sớm mở mắt ra, đứng dậy chuẩn bị thay quần áo, đi ngang qua bàn viết, nhìn cái bàn trống trơn, ánh mắt hơi trầm xuống, đẩy cửa đi ra ngoài.

Vừa đẩy cửa ra đã thấy Đại Sinh đang ngồi bên bàn cúi đầu như đang viết cái gì đó, lại gần nhìn thì phát hiện cậu bé đang viết tên.

“Cha.” Đại Sinh thấy cha đứng bên cạnh, cầm b.út gọi to.

Triệu Nguyên ngồi xuống cạnh con trai kiểm tra chữ cậu viết, chỉ ra những chỗ sai bảo cậu sửa lại, đợi cậu đã hoàn toàn biết viết chữ "Triệu" này rồi mới tiếp tục dạy cậu chữ "Sinh" tiếp theo.

Khi Thẩm Mỹ Khiết bưng cơm ra thì thấy một lớn một nhỏ đang nói chuyện bên bàn: “Thu dọn đồ đạc đi rồi ăn cơm.”

“Thiết Đầu đâu rồi?” Thẩm Mỹ Khiết không thấy bóng dáng Thiết Đầu, bình thường giờ này cậu bé đã dậy từ lâu rồi.

“Vẫn đang ngủ ạ.” Cẩu Đản ngồi bên cạnh lên tiếng, lúc cậu vừa dậy thì em trai vẫn đang ngủ say trên giường.

Nghe Thiết Đầu vẫn đang ngủ cô không nói thêm gì nữa, đặt cơm lên bàn cho mấy cha con ăn.

Sau bữa cơm Thẩm Mỹ Khiết vừa định dạy Đại Sinh thì Đại Sinh nói cha đã dạy cậu rồi, nghĩ đến việc Đại Sinh và Triệu Nguyên nói chuyện với nhau trước bữa ăn, chắc hẳn là lúc đó đã dạy rồi.

“Lát nữa anh có bận gì không?” Thẩm Mỹ Khiết thấy người bên cạnh đã buông đũa liền lên tiếng hỏi.

“Không bận.” Triệu Nguyên thấy cô có chuyện muốn nói liền bảo cô cứ nói.

“Cây cải bắp trong sân mọc tốt rồi, lát nữa nếu anh không bận thì cùng em trồng cải bắp nhé.” Thẩm Mỹ Khiết nói.

Mấy hạt cải bắp cô rắc ở góc sân đã mọc cao hơn nửa bàn tay rồi, hôm nay trời không nóng cũng không có gió, vừa hay trồng từng cây một vào mảnh đất đã được làm sẵn trong sân.

Chiều nay cô còn muốn về phòng đọc sách sửa lại giáo án một chút, nếu chỉ có mình cô làm thì không biết đến bao giờ mới xong.

Triệu Nguyên "ừm" một tiếng đồng ý, Cẩu Đản ở bên cạnh nghe cha chuẩn bị làm việc cũng đòi làm theo, cha làm gì thì cậu cũng muốn làm cái đó.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu đồng ý, loại việc này đúng là đông người thì sức mạnh lớn.

Bữa sáng ăn xong, Triệu Nguyên thu dọn bát đũa đi rửa, cô thì lau sạch bàn ghế, mọi thứ xong xuôi, hai lớn hai nhỏ cùng nhau trồng từng cây cải bắp trong sân.

Cả một buổi sáng đã chuyển hết cải bắp trong sân ra trồng xong, buổi chiều cô về phòng tiếp tục chỉnh sửa giáo án, mãi đến hơn một tiếng trước khi tắt đèn buổi tối mới viết xong toàn bộ giáo án Văn và Toán, buông b.út ra hai bả vai và cổ nhức mỏi vô cùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 144: Chương 144 | MonkeyD