Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 146
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:14
Tạ Hương thấy Thiết Đầu không cho bế, liền trực tiếp bế thốc Thiết Đầu từ trong lòng cô Thẩm sang, đúng lúc Thiết Đầu định mở miệng khóc thì bà móc từ trong túi ra một con cào cào tết bằng cỏ.
Thiết Đầu vừa định khóc, thấy món đồ trước mặt thì sững lại, đưa bàn tay nhỏ ra sờ sờ.
Tạ Hương ra hiệu bảo cô Thẩm đứng ở cửa mau đi đi.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, kéo Diệp Trụ bên cạnh nhẹ nhàng đi ra cửa, vội vã chạy về phía phòng học chung của lớp 4 và lớp 5.
“Chị Mỹ Khiết, chị đến rồi ạ.” Vương Ôn Tĩnh đang lau bảng trong lớp, thấy Mỹ Khiết đi tới liền đặt giẻ lau xuống.
Cô đã lau bảng xong rồi, lát nữa chị Mỹ Khiết có thể dùng trực tiếp luôn.
“Cảm ơn em nhé.” Thẩm Mỹ Khiết nhìn cái bảng được lau sạch sẽ liền lên tiếng cảm ơn.
Thời khóa biểu họ đã bàn bạc từ trước, tháng đầu tiên lớp 5 học tiết đầu, tháng thứ hai mới đến lớp 4 học tiết đầu.
Vương Ôn Tĩnh đã giúp cô chuẩn bị bảng từ sớm.
“Chị Mỹ Khiết chị khách sáo quá, sắp vào học rồi, chị vào trước đi, Diệp Trụ để em trông, lát nữa lớp 4 vào học em sẽ đưa em ấy vào sau.” Vương Ôn Tĩnh nhìn thời gian, còn sáu phút nữa là vào học.
“Chị vào trước đây.” Thẩm Mỹ Khiết cầm cuốn sách trong tay, hít một hơi thật sâu rồi bước vào.
Trong phòng có hơn hai mươi đứa trẻ lớn nhỏ đang ngồi, đều là học sinh lớp 5, cô vừa bước vào ánh mắt bọn trẻ đều đổ dồn về phía mình, cô có chút căng thẳng.
Đặt sách vở lên bàn, cô mở lời: “Chào các em, sau này cô sẽ dạy các em khối lớp 5, các em có thể gọi cô là cô Thẩm, bây giờ mời các em lấy sách Ngữ văn ra.”
Thẩm Mỹ Khiết không bảo mọi người giới thiệu bản thân, trẻ con trong căn cứ đa số đều lớn lên cùng nhau nên đều quen biết nhau cả.
Thẩm Mỹ Khiết dắt bọn trẻ đọc qua một lượt bài khóa, viết các từ mới lên bảng để hướng dẫn các em nhận mặt chữ, một tiết học trôi qua, lưng cô đã đẫm một lớp mồ hôi.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên đã thấy Vương Ôn Tĩnh đứng ở cửa vẫy tay gọi cô mau lại đây.
“Chị Mỹ Khiết, chị xem kia có phải là chồng chị không?” Vương Ôn Tĩnh chỉ về phía người đàn ông cao lớn đang đứng cạnh dì Tạ.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn về phía chỗ dì Tạ, thấy Triệu Nguyên đang bế Thiết Đầu, Thiết Đầu tay cầm con cào cào tết bằng cỏ, tựa vào lòng anh nức nở, cái bụng nhỏ thỉnh thoảng lại nấc lên một cái, trông vô cùng đáng thương.
Thẩm Mỹ Khiết gật đầu với Vương Ôn Tĩnh bên cạnh.
“Chị Mỹ Khiết, chị mau qua xem sao đi, chắc Thiết Đầu mới đến chỗ dì Tạ nên chưa quen đấy.” Vương Ôn Tĩnh bảo Mỹ Khiết mau đi xem Thiết Đầu, tiết sau là tiết của lớp 4 rồi.
“Vậy chị đi trước đây.” Thẩm Mỹ Khiết nói với Vương Ôn Tĩnh xong liền đi về phía một lớn một nhỏ đằng xa.
Cô đi tới trước mặt hai người, Thiết Đầu vừa nhìn thấy cô là cái miệng nhỏ đã mếu máo nức nở dữ dội hơn, hai tay nhỏ dang ra đòi bế.
Thẩm Mỹ Khiết thấy cậu bé như vậy, lòng mềm nhũn ra, đưa tay bế cậu vào lòng.
Thiết Đầu vừa vào lòng cô là đôi tay nhỏ đã ôm c.h.ặ.t lấy cổ cô, khóc nấc lên một tiếng, miệng liên tục gọi mẹ.
Thẩm Mỹ Khiết nghe cậu bé khóc gọi mẹ hết tiếng này đến tiếng khác, lòng đau xót vô cùng, vừa vuốt lưng vừa nhẹ nhàng dỗ dành cậu.
Mãi một lúc sau Thiết Đầu trong lòng mới bình tĩnh lại, khuôn mặt nhỏ áp vào vai cô thỉnh thoảng lại động đậy một cái.
Tạ Hương thấy cô Thẩm đã dỗ dành được Thiết Đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đứa nhỏ này đúng là hay khóc quá, cô Thẩm vừa đi không lâu là Thiết Đầu không thấy người là đã mở miệng khóc rồi.
Mấy đứa trẻ trong phòng thấy cậu khóc cũng khóc theo, trong phòng loạn thành một đoàn, may mà chồng cô Thẩm vào bế đứa nhỏ ra ngoài, nếu không trong phòng chẳng biết sẽ loạn đến mức nào nữa.
Tạ Hương liếc nhìn chồng cô Thẩm bên cạnh, cao lớn tuy không hay nói chuyện nhưng người rất tốt, anh bế con mình còn giúp bà trông nom mấy đứa trẻ trong phòng nữa.
Thẩm Mỹ Khiết dỗ xong Thiết Đầu, bế cậu quay lại bên cạnh Triệu Nguyên, trước tiên nhìn anh một cái, thấy anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mặt mình, mặt cô hơi nóng lên, dời tầm mắt đi rồi nói với dì Tạ bên cạnh anh: “Dì Tạ, Thiết Đầu hay khóc nhè quá, làm phiền dì rồi ạ.”
Dì Tạ nghe cô Thẩm nói vậy liền bảo: “Hôm nay nhờ có chồng cháu đấy, nếu không dì đã định đi tìm cháu về dỗ con rồi.”
Tạ Hương nói thật lòng, lúc đó bà đã nghĩ nếu Thiết Đầu vẫn khóc thì bà thật sự sẽ đi tìm cô Thẩm qua đây.
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời dì Tạ, ánh mắt không tự chủ được nhìn sang người bên cạnh dì Tạ, thấy anh vẫn đang nhìn mình thì ánh mắt hơi khựng lại.
Tạ Hương nói xong thấy cô Thẩm nhìn sang người bên cạnh mình, nhìn theo tầm mắt thì thấy hai người đang đối mắt nhìn nhau, liền nói: “Cô Thẩm, trong phòng vẫn còn trẻ con, tôi vào trước đây.”
Thẩm Mỹ Khiết nghe lời dì Tạ liền vội vàng thu hồi tầm mắt, nói thêm với dì Tạ vài câu.
Đợi dì Tạ đi rồi, Thẩm Mỹ Khiết nhìn Triệu Nguyên vẫn luôn nhìn mình rồi hỏi: “Không phải anh về rồi sao?”
Sau khi cô đưa bọn Cẩu Đản vào lớp thì người đàn ông này đã biến mất không thấy tăm hơi rồi mà.
“Hiệu trưởng Lý gọi anh qua nói chuyện vài câu.” Triệu Nguyên đáp.
Lúc đó anh vừa đi được vài bước thì bị hiệu trưởng Lý đang đi về phía trường gọi vào văn phòng nói chuyện một lát, vừa nói được vài câu đã nghe thấy tiếng khóc của Thiết Đầu.
“Anh quen hiệu trưởng Lý sao?” Thẩm Mỹ Khiết nghe hiệu trưởng Lý gọi anh nói chuyện thì có chút tò mò hỏi.
“Ông ấy tháng trước mới từ trong đội xuất ngũ, công tác ở trong đội rất xuất sắc nên đội đã sắp xếp cho ông ấy đến làm hiệu trưởng.” Triệu Nguyên thấy bụi phấn rơi trên tóc cô, nói xong liền tiến lên phía trước.
Hiệu trưởng Lý là người trong đội sao? Thảo nào hôm họp ông ấy ngồi ngay ngắn thế, cô còn tưởng hiệu trưởng Lý cũng là từ trên điều xuống cơ.
Cô vừa nghĩ xong thì thấy anh tiến về phía mình, chưa kịp bế Thiết Đầu lùi lại đã thấy tay anh đặt lên đầu mình.
“Lúc viết chữ thì đứng xa bảng ra một chút.” Triệu Nguyên nhẹ nhàng phủi bụi phấn trên đầu cô đi rồi nói.
Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu trong lòng bị hành động đột ngột của anh làm cho đứng hình tại chỗ, nhìn người đàn ông chỉ cách mình chưa đầy nửa cánh tay, nhìn khuôn mặt anh mà có chút thất thần.
Thiết Đầu trong lòng thấy cha lại gần, tay nhỏ túm lấy quần áo của cha đung đưa qua lại, khiến hai người vốn đã không xa lại càng gần nhau hơn.
