Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 147
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:14
Thẩm Mỹ Khiết bị Thiết Đầu đung đưa trong lòng làm cho tỉnh táo lại, nghĩ đến việc mình vừa nhìn Triệu Nguyên đến xuất thần, mặt cô đỏ bừng lên, vội vàng vươn tay kéo tay Thiết Đầu ra bảo cậu buông tay.
Thiết Đầu thấy cô kéo tay mình, tưởng cô đang chơi với cậu, liền cười nắc nẻ với cô, bàn tay nhỏ vẫn nắm c.h.ặ.t áo cha không buông.
“Để anh bế cho, em nghỉ một lát đi.” Triệu Nguyên thấy con trai kéo áo mình không buông, liền đưa tay đón lấy Thiết Đầu trong lòng cô.
Thiết Đầu thấy cha muốn bế mình, bàn tay nhỏ bỗng chốc buông áo cha ra, quàng tay qua cổ mẹ rồi quay lưng về phía cha, cái đầu nhỏ lắc nguầy nguậy.
Triệu Nguyên: “......”
Thẩm Mỹ Khiết đưa tay giữ đầu Thiết Đầu từ phía sau, bảo cậu đừng quậy nữa, cậu cứ lắc qua lắc lại ở cổ làm cô thấy ngứa.
“Để em bế cho, Đại Sinh và bọn trẻ cũng tan học rồi, em đi xem chúng thế nào rồi.” Thẩm Mỹ Khiết nói xong bế Thiết Đầu đi nhanh về phía lớp học của Đại Sinh.
Triệu Nguyên nhìn bóng dáng người bế Thiết Đầu đi thật nhanh, sải bước đi theo sau.
Ngưu Ái Yến cùng Trương Cúc cầm giáo án vừa đi ra đã thấy cô Thẩm Mỹ Khiết - người vừa đổi khối lớp với cô trước đó đang đứng cùng một người đàn ông, hai người đứng rất gần nhau.
“Ái Yến, kia không phải là cô giáo Thẩm đổi khối lớp với cậu hôm họp sao? Sao cô ấy lại đứng gần người đàn ông kia thế, chẳng phải cô ấy có con rồi à?” Trương Cúc vừa dứt lời đã thấy người đàn ông đưa tay xoa đầu cô Thẩm, kinh ngạc đến mức miệng hơi há ra.
“Chẳng lẽ đó là chồng của cô Thẩm sao?” Trương Cúc hỏi Ngưu Ái Yến bên cạnh, cô ấy vẫn luôn ở trong căn cứ nên chắc hẳn đều biết cả.
Ngưu Ái Yến nhìn hai người đằng xa, nghĩ đến tin tức mình hỏi được tối qua.
Người tên Thẩm Mỹ Khiết đổi khối lớp với cô chính là đoàn trưởng trong đội của cha cô, thảo nào hôm điểm danh chủ nhiệm Ngưu lại cười với người ta, hóa ra là có quan hệ.
Nghĩ đến việc cả hai đều học cấp ba, nhà trường lại sắp xếp cho mình dạy tiểu học còn cô ta dạy trung học cơ sở, cô bèn bĩu môi một cái.
“Ái Yến?” Trương Cúc thấy người bên cạnh không nói gì liền lên tiếng hỏi.
Ngưu Ái Yến nghe thấy tiếng liền liếc nhìn Trương Cúc, nói: “Cậu đi hỏi thì biết ngay thôi mà.” Nói xong cô cũng chẳng ngoảnh đầu lại mà đi thẳng về phía văn phòng, để lại Trương Cúc một mình đứng đó.
Trương Cúc đứng sững tại chỗ, một lúc sau mới cầm giáo án quay về văn phòng.
Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu đi đến lớp của Đại Sinh, nhìn vào trong phòng, thấy Đại Sinh và Cẩu Đản đang ngồi ở hàng ghế thứ ba, lật xem sách trong tay.
Những đứa trẻ khác trong lớp đang nô đùa bên cạnh, chỉ có hai anh em là ngồi yên một chỗ không nhúc nhích.
“Đại Sinh, Cẩu Đản.” Thẩm Mỹ Khiết đứng ở cửa gọi to, vẫy tay bảo chúng ra ngoài.
Cô vừa dứt lời, ánh mắt của những đứa trẻ trong phòng đều đổ dồn về phía cô.
Cẩu Đản nghe thấy có người gọi mình, nhìn ra phía cửa thấy cô và cha đang đứng đó, khuôn mặt lộ vẻ vui mừng liền nhảy xuống ghế chạy ra cửa.
Đại Sinh cũng đi theo phía sau ra ngoài.
“Cha.” Cẩu Đản kéo tay Thẩm Mỹ Khiết, gọi cha bên cạnh.
Triệu Nguyên đưa tay xoa đầu Cẩu Đản, rồi đưa tay bế cậu lên.
“Tan học sao không ra ngoài chơi?” Thẩm Mỹ Khiết dắt Đại Sinh đi sang bên cạnh để không làm tắc lối đi của lớp học.
“Thầy giáo dạy mà con không biết viết ạ.” Nhắc đến đây, Đại Sinh xụ mặt xuống, có chút không vui.
“Chỗ nào không biết viết thì con cứ hỏi cô Tào nhé.” Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh mặt ủ mày ê liền lên tiếng.
Đại Sinh nhìn cô mà không nói gì, những người khác trong phòng cứ khóc suốt, cô Tào vẫn luôn không đến bên cạnh cậu.
Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh không nói gì, lại nói tiếp: “Đợi tối về mẹ dạy con nhé.”
Cô vừa dứt lời đã thấy Đại Sinh gật đầu cái rụp.
Hóa ra Đại Sinh là muốn cô dạy cho, cô mỉm cười xoa đầu cậu bé.
Cô và Triệu Nguyên lại nói thêm vài câu với con.
“Chị Mỹ Khiết, vào học rồi kìa.” Vương Ôn Tĩnh tìm một vòng mới thấy Mỹ Khiết, vội vàng vẫy tay với cô.
“Tới đây.” Thẩm Mỹ Khiết đáp lại.
“Chị vào học đây, tiết này xong là nghỉ trưa, anh cứ bế Thiết Đầu chờ tan học rồi cùng ăn cơm ở trường nhé.” Thẩm Mỹ Khiết đưa Thiết Đầu đang bế trong lòng cho anh, bảo anh bế giúp.
Triệu Nguyên đón lấy đứa trẻ, nhìn bóng dáng cô nhanh ch.óng rời đi.
Thiết Đầu trong lòng thấy cô càng đi càng xa, ngón tay nhỏ chỉ về phía cô, quay đầu lại nói với cha: “Đi thôi.”
Gọi mấy tiếng mà cha chẳng nhúc nhích, tiếng gọi càng ngày càng gấp gáp, cậu bé ngọ nguậy trong lòng cha.
Triệu Nguyên bế Thiết Đầu đi về phía chỗ dì Tạ, đưa Thiết Đầu đi làm quen với môi trường xung quanh, để cậu chơi cùng những đứa trẻ khác.
Thẩm Mỹ Khiết vừa dạy xong tiết cuối cùng bước ra khỏi cửa lớp, Vương Ôn Tĩnh đã dắt Đại Sinh và Cẩu Đản chờ cô ở cửa.
“Chị Mỹ Khiết, em vừa đi ngang qua lớp Đại Sinh nên đón chúng qua đây luôn, vừa hay cùng đi ăn cơm.” Vương Ôn Tĩnh nói.
“Cảm ơn em nhé.” Thẩm Mỹ Khiết mỉm cười nói với Ôn Tĩnh.
“Chị Mỹ Khiết, sau này chị đừng khách sáo thế nữa, khách khí quá rồi đấy.” Vương Ôn Tĩnh nghe Mỹ Khiết cảm ơn có chút ngại ngùng, chị Mỹ Khiết đúng là khách sáo quá đi mà.
Thẩm Mỹ Khiết nhìn khuôn mặt thẹn thùng của Ôn Tĩnh, cô ấy đúng là một cô gái đáng yêu, không biết cuối cùng Viễn Quốc có thể đến được với Ôn Tĩnh không.
“Đi thôi, đi ăn cơm nào.”
“Chị Mỹ Khiết, em đi trước đây, mai em lại ăn cùng chị nhé.” Vương Ôn Tĩnh nói xong liền nhanh chân đi về phía nhà ăn, hôm nay chồng chị Mỹ Khiết đến, cô sẽ không làm phiền đôi vợ chồng họ ăn cơm cùng nhau đâu.
Thẩm Mỹ Khiết gọi mấy tiếng mà Vương Ôn Tĩnh không thèm thưa, cứ thế chạy đi xa dần.
“Con đói rồi ạ.” Cẩu Đản kéo kéo tay cô.
“Gọi cha rồi chúng ta cùng đi ăn.” Thẩm Mỹ Khiết dắt con đi tìm Triệu Nguyên và Thiết Đầu.
Triệu Nguyên đang ở trong phòng trông Thiết Đầu, nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa liền nhìn ra.
“Ăn cơm thôi.” Thẩm Mỹ Khiết gọi hai người trong phòng.
Thiết Đầu vừa nghe thấy tiếng mẹ là đầu đã quay ngoắt lại, thấy đúng là cô thật liền lon ton chạy về phía cô.
Bế Thiết Đầu lên, cả nhà cùng đi về phía nhà ăn.
Nhà ăn của trường là dựng tạm thời, bên trong bày mười mấy cái bàn, lúc họ đến chỗ đã ngồi kín hết, có những đứa trẻ bưng khay đứng một bên ăn.
