Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 149

Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:15

“Anh không ngủ sao?” Thẩm Mỹ Khiết buộc tóc xong, thấy anh đứng bên giường mãi chẳng chịu qua đây liền hỏi.

Bây giờ trời nóng, tóc nguyên chủ lại vừa dày vừa dài, xõa ra ngủ dậy là mồ hôi đầy đầu, b.úi lên cho mát.

“Không ngủ.” Ở trong đội không có thói quen ngủ trưa, Triệu Nguyên đi đến cạnh giường lấy cuốn sách rồi ngồi xuống ghế lật xem, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên đầu cô.

Thẩm Mỹ Khiết đang định nằm xuống, vừa ngước mắt lên đã thấy anh đang nhìn đỉnh đầu mình, anh đang nhìn đầu cô sao?

“Trên đầu em có dính gì à?” Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến cảnh tượng trưa nay anh giúp mình phủi bụi phấn, liền đưa tay lên sờ, chạm vào b.úi tóc mình vừa cuộn lại.

“Không có.” Triệu Nguyên thấy tay cô nắn nắn cái b.úi tóc tròn vo, liền thu hồi tầm mắt nhìn vào cuốn sách trong tay.

Không có chuyện gì mà anh nhìn cô làm gì chứ? Tay vừa định rút về thì chạm vào phần tóc đã buộc, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ anh đang nhìn kiểu tóc cô buộc sao?

Thẩm Mỹ Khiết liếc nhìn Triệu Nguyên đang lật sách, anh cúi đầu nên không nhìn rõ sắc mặt anh thế nào, nhìn vài lần vẫn không thấy gì nên cô chống tay nằm xuống giường nhắm mắt ngủ.

Người bên bàn lật sách, người trên giường lặng lẽ ngủ, không ai làm phiền ai.

Triệu Nguyên lật sách được một lát, tâm trí dần dần không còn đặt ở trang sách nữa, ánh mắt anh nhìn người đang nằm trên giường, rồi khép cuốn sách lại đi đến cạnh giường.

Người trên giường ngủ rất say, không có một chút phòng bị nào, khuôn mặt hơi đỏ hồng, bên má dính vài sợi tóc mai, Triệu Nguyên đưa tay vén những sợi tóc bên mặt cô ra sau tai, nhìn khuôn mặt cô mà trầm tư suy nghĩ.

Thẩm Mỹ Khiết bị tiếng nói chuyện của Đại Sinh và Cẩu Đản làm cho tỉnh giấc, mơ màng mở mắt ra nhìn thì thấy Triệu Nguyên vẫn đang ngồi trên ghế đọc sách.

Cô đưa tay lên, nheo mắt nhìn thời gian trên đồng hồ, đã một giờ năm mươi rồi, phải dậy chuẩn bị đến trường thôi.

“Chiều nay anh đừng đi nữa, ở nhà nấu cơm đi.” Thẩm Mỹ Khiết xỏ giày xong nói với Triệu Nguyên bên cạnh.

Cô và bọn trẻ tan học về đến nhà cũng phải tầm năm giờ, anh ở nhà nấu cơm thì cô và bọn trẻ về là có thể ăn ngay được.

“Anh không cần lo cho Thiết Đầu đâu, tiết đầu chiều nay em không có tiết, trước giờ lên lớp em sẽ ở bên cạnh trông con.” Thẩm Mỹ Khiết sợ anh không yên tâm về Thiết Đầu nên nói.

“Để anh đưa mọi người đến trường rồi về.” Triệu Nguyên khép cuốn sách trong tay lại đặt sang một bên.

“Chải lại tóc đi.” Triệu Nguyên đi được vài bước thấy cô cũng đi theo sau, nhìn b.úi tóc tròn trên đỉnh đầu cô rồi nói.

“Để em ra bồn rửa mặt chải.” Cô ngủ dậy thấy mặt hơi bóng dầu nên định sẵn tiện ra bồn rửa mặt rửa mặt luôn.

Hai người vừa bước ra khỏi phòng, ba đứa trẻ trong nhà đã vây lấy.

Đại Sinh có chút sốt ruột nhìn người đang rửa mặt ở bồn, cô Tào đã dặn chúng phải đến lớp sớm một chút.

Thẩm Mỹ Khiết rửa mặt xong, chải lại tóc rồi đi theo sau Triệu Nguyên cùng đến trường.

Đến cổng trường, Thẩm Mỹ Khiết vẫy vẫy tay với Triệu Nguyên, Thiết Đầu trong lòng thấy cô vẫy tay với cha, liền cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ của mình cũng vẫy vẫy với cha.

Triệu Nguyên đã đi khuất bóng, Thiết Đầu trong lòng cô vẫn đang vẫy vẫy bàn tay nhỏ, nhìn dáng vẻ đáng yêu của con, cô mỉm cười hôn một cái rồi dắt Đại Sinh và bọn trẻ vào lớp.

“Cô Thẩm đến rồi à.” Tạ Hương thấy cô Thẩm bế Thiết Đầu vào liền bảo cô lại đây ngồi.

“Bọn trẻ vẫn chưa đến ạ?” Thẩm Mỹ Khiết bước vào phòng thì phát hiện trong phòng không có một đứa trẻ nào cả?

“Có những giáo viên chiều nay không có tiết nên đều đưa con về rồi.” Tạ Hương kéo một cái ghế bên cạnh nói.

“Ai không có tiết thì chiều không cần đến nữa sao ạ?” Thẩm Mỹ Khiết nghe ý của dì Quyên như thể là những đứa trẻ đó chiều nay không đến nữa.

“Nhà trường để tạo điều kiện cho giáo viên có con nhỏ, hễ không có tiết là không cần đến, cô không biết sao?” Tạ Hương liếc nhìn cô Thẩm rồi nói.

Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu, chuyện này cô thực sự không biết.

Tạ Hương thấy cô lắc đầu liền nói: “Cô nhớ lấy, hôm nào cô không có tiết thì không cần đến trường đâu.” Như thế bà cũng nhẹ nhàng hơn chút, không phải trông nhiều trẻ con thế này.

Thẩm Mỹ Khiết gật đầu, lát nữa cô sẽ về xem lại thời khóa biểu.

Một lát sau trong phòng lần lượt có thêm hai đứa trẻ đến.

Cô bế Thiết Đầu thỉnh thoảng lại đi ra ngoài dạo chơi với con một lát, trước khi vào học cô buông Thiết Đầu trong lòng ra bảo con đứng vững, rồi dắt con đến bên cạnh dì Tạ.

Thiết Đầu như hiểu ra cô sắp đi, vừa mới đi được hai bước là đôi tay nhỏ đã ôm c.h.ặ.t lấy chân cô không buông, hễ kéo ra là cậu bé lại khóc, dỗ dành mãi cũng chẳng ăn thua.

Đang lúc cô và dì Tạ cuống hết cả lên thì ngoài cửa vang lên tiếng của Vương Ôn Tĩnh.

“Chị Mỹ Khiết, để em dắt Thiết Đầu đứng ở cửa lớp nhé, nó nhìn thấy chị chắc là sẽ không khóc đâu.” Vương Ôn Tĩnh đặt đống sách vở trong tay lên bàn học trong phòng, đưa tay ra dắt Thiết Đầu.

Thiết Đầu chẳng thèm nhìn bàn tay cô ấy đưa ra, đầu vùi sâu vào giữa hai chân Thẩm Mỹ Khiết.

Nghe lời gợi ý của Ôn Tĩnh, Thẩm Mỹ Khiết mừng rỡ, đây đúng là một phương pháp hay, dì Tạ còn phải trông những đứa trẻ khác nữa, không thể một mình dắt Thiết Đầu đứng ở cửa được, chỉ là làm vậy thì phiền Ôn Tĩnh quá.

“Ôn Tĩnh, cảm...” Thẩm Mỹ Khiết vừa định nói lời cảm ơn thì bị Ôn Tĩnh ngắt lời.

“Đã bảo sau này chị đừng khách sáo thế mà, chị Mỹ Khiết sắp vào học rồi, chị dắt Thiết Đầu đến cửa lớp đi, đến đó em dắt cho, bây giờ nó không cho ai chạm vào cả.” Vương Ôn Tĩnh nhìn Thiết Đầu đang quay lưng về phía mình mà mỉm cười, đứa nhỏ này biết cô muốn bế nó nên lập tức ôm c.h.ặ.t lấy chị Mỹ Khiết không buông.

Hai người một trước một sau dắt Thiết Đầu ra ngoài, Thẩm Mỹ Khiết đi đến cửa lớp buông tay Thiết Đầu ra, vừa mới nhúc nhích là Thiết Đầu đã kêu lên, mãi cho đến trước khi vào học mới dỗ dành xong.

Cô bước vào lớp dạy học, Thiết Đầu đứng ở cửa bàn tay nhỏ bám lấy cửa cười với cô, Ôn Tĩnh đứng bên cạnh trông chừng.

Lũ trẻ trong phòng ban đầu thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Thiết Đầu ở cửa, dần dà ai nấy đều thu hồi tầm mắt tập trung nghe giảng.

Mãi cho đến khi tan học, Thiết Đầu ở cửa ngoài thỉnh thoảng kêu lên vài tiếng để thu hút sự chú ý, còn lại thì cứ đi đi lại lại ở cửa, thỉnh thoảng lại đòi Ôn Tĩnh bế.

Mấy phút trước khi tan học, Vương Ôn Tĩnh dắt đứa nhỏ đứng tránh sang một bên, tiếng chuông tan học vừa vang lên là tiếng gấp sách vở trong phòng rộn lên, giây tiếp theo lũ trẻ đã tranh nhau chạy ra ngoài.

Thẩm Mỹ Khiết đợi lũ trẻ đi gần hết mới thu dọn sách vở đi ra cửa dắt Thiết Đầu, nói với Ôn Tĩnh bên cạnh: “Chị biết em không thích nghe lời cảm ơn nên chị cũng không nói nữa, khi nào nghỉ thì qua nhà chị chơi nhé.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 149: Chương 149 | MonkeyD