Nhật Ký Nuôi Con Những Năm 60 - Chương 150
Cập nhật lúc: 15/01/2026 09:15
Vương Ôn Tĩnh nghe Mỹ Khiết rủ mình qua nhà chơi liền cười đồng ý, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Mỹ Khiết ở trong đội cô đã có một cảm giác thân thuộc khó tả, rất muốn kết bạn với cô.
Bây giờ chị Mỹ Khiết đã mời cô qua nhà chơi, khoảng cách để họ trở thành bạn thân lại càng gần thêm một bước nữa.
“Chị đi đón Đại Sinh và Cẩu Đản, em đợi chị ở đây nhé, lát nữa cùng về.” Thẩm Mỹ Khiết dắt Thiết Đầu vừa định đi.
“Chị Mỹ Khiết, chị không cần đi đón đâu, anh Triệu đã đón xong và đang đứng đợi chị ở cổng trường rồi đấy.” Vương Ôn Tĩnh vừa ngước mắt lên đã thấy người chồng của chị Mỹ Khiết đang đứng cách trường không xa.
Chị Mỹ Khiết thật hạnh phúc, đi học thì anh Triệu đưa đi, tan học thì anh Triệu đón về, sau này nếu cô cũng tìm được một người đàn ông tốt như vậy thì tuyệt biết bao.
Ý nghĩ vừa lóe lên, trong đầu bỗng hiện ra một dáng hình, mặt cô hơi đỏ hồng.
Triệu Nguyên đến đón cô sao? Cô nhìn quanh một vòng, tầm mắt quét qua cổng trường thấy anh đang dắt theo hai đứa trẻ đứng ở bên ngoài.
“Chị Mỹ Khiết, em về trước đây.” Vương Ôn Tĩnh nói xong liền cầm giáo án đi ra ngoài, cô sẽ không làm phiền gia đình họ đâu.
“Cùng đi đi.” Thẩm Mỹ Khiết thấy Ôn Tĩnh lại định chạy, liền lên tiếng, lời còn chưa dứt đã thấy cô ấy đi càng lúc càng nhanh.
Thẩm Mỹ Khiết: “.......”
Thẩm Mỹ Khiết bế Thiết Đầu vào lòng, đi về phía ba cha con ở cổng trường.
Triệu Nguyên đưa tay đón lấy đứa nhỏ từ tay cô, để cô dắt Đại Sinh và Cẩu Đản.
Thiết Đầu không muốn để cha bế, vùng vẫy mấy cái mà không ăn thua, miệng hừ hừ hừ hừ, đưa tay vỗ bộp bộp lên cổ cha.
Thẩm Mỹ Khiết dắt bọn trẻ, liếc nhìn Triệu Nguyên bên cạnh, cô muốn nói với anh rằng trường học gần nhà như vậy, hoàn toàn không cần phải đến đón, hơn nữa cô cũng hơi không muốn nhìn thấy anh.
“Có chuyện muốn nói sao?” Triệu Nguyên liếc thấy cô cứ mở miệng rồi lại ngậm miệng, ánh mắt anh dừng lại trên đôi môi đỏ mọng như muốn nhỏ nước của cô, rồi lập tức dời đi chỗ khác.
Thẩm Mỹ Khiết đang đắn đo không biết có nên nói không thì nghe thấy lời anh, cô liền nuốt lời định nói vào trong, có lẽ hôm nay anh nghỉ nên mới đến đón cô và con thôi.
Bây giờ cô mà nói chuyện này, nhỡ Triệu Nguyên trả lời rằng vì hôm nay là ngày đầu tiên bọn trẻ đi học nên anh mới đến đón thì ngại lắm, cứ đợi sau này nếu anh ngày nào cũng đến đón cô thì hãy đề cập sau.
“Cơm nấu xong chưa anh?” Thẩm Mỹ Khiết hỏi sang một chủ đề khác mà cô quan tâm.
“Xong rồi.” Triệu Nguyên đưa tay giữ lấy bàn tay vẫn đang vỗ của Thiết Đầu, xoa xoa.
Thiết Đầu được cha xoa tay thì cười ha ha, đưa nốt bàn tay kia đến trước mặt cha bắt cha xoa nốt.
Mấy cha con về đến nhà ăn cơm xong, cô thấy hơi buồn đi vệ sinh, vừa mới ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng động truyền đến từ nhà bên cạnh, lắng tai nghe kỹ thì là tiếng của dì Quyên và Viễn Quốc.
“Chuyện này không có gì phải bàn bạc cả, mẹ đã định ngày với bố mẹ Ôn Tĩnh rồi, mấy ngày nữa con phải đi xem môn đầu (lễ đính hôn) cho mẹ.” Ngô Quyên nhìn con trai nói.
“Mẹ, hiện tại con chưa muốn kết hôn.” Diệp Viễn Quốc bất lực nhìn mẹ mình nói.
“Con vẫn còn tơ tưởng đến con bé Lưu Tĩnh kia à?” Ngô Quyên nghe lời con trai liền ướm hỏi.
“Mẹ, con và cô ấy đã nói rõ ràng rồi.” Diệp Viễn Quốc nghĩ đến những lời cô ấy nói với mình sáng nay, cay đắng mỉm cười.
“Nói rõ ràng là tốt, vậy thì con càng phải sang nhà Ôn Tĩnh.” Ngô Quyên nghe thấy con trai và Lưu Tĩnh kia đã nói rõ ràng thì trái tim vốn đang treo lơ lửng cũng được buông xuống.
“Mẹ, hiện tại con không có tâm trí đó.” Diệp Viễn Quốc nói xong định đi vào phòng.
“Con đứng lại đó cho mẹ, lời mẹ vẫn chưa nói hết mà.” Ngô Quyên kéo con trai lại không cho đi.
“Con bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn không có tâm trí đó, mẹ nói cho con biết, nhà Ôn Tĩnh con nhất định phải đi.” Ngô Quyên nghiêm nghị nói với con trai.
“Mẹ.....” Diệp Viễn Quốc chưa kịp nói gì đã bị mẹ ngắt lời.
“Nếu con không đi thì đừng có gọi mẹ là mẹ nữa, mẹ coi như không có đứa con trai này.” Ngô Quyên nói đến đây liền đau lòng khóc nấc lên, một nửa là cố ý cho con trai xem, một nửa là buồn từ tận đáy lòng.
Viễn Quốc lớn thế này rồi mà vẫn chưa kết hôn, mỗi lần bà về quê họ hàng đều bàn tán chuyện này, có người còn chỉ trỏ sau lưng nữa.
Diệp Viễn Quốc thấy mẹ khóc, vội vàng tiến lên khuyên nhủ mẹ.
“Nếu con không đồng ý thì mẹ sống còn có ý nghĩa gì nữa.” Ngô Quyên thấy con trai mãi không đồng ý liền tung ra chiêu cuối cùng là định lao đầu vào tường.
“Mẹ, con đồng ý.” Diệp Viễn Quốc kéo mẹ lại, thỏa hiệp nói.
“Thật không?” Ngô Quyên nghe thấy lời con trai liền lập tức dừng hành động lại hỏi, thấy con không nói gì bà lại làm bộ định lao vào tường tiếp.
“Thật ạ.” Diệp Viễn Quốc ngăn mẹ lại, lên tiếng nói.
Ngô Quyên nghe vậy liền dừng hành động, trên mặt nở nụ cười, cả trái tim hoàn toàn được buông lỏng, thằng cả đã hứa chuyện gì thì chưa bao giờ nuốt lời.
“Cơm trong nồi vừa mới chín xong, vào ăn cơm đi.” Ngô Quyên kéo con trai vào nhà ăn cơm.
“Mẹ, trong đội còn chút việc, con đi một chuyến đây, lát nữa con về.” Diệp Viễn Quốc nói xong gỡ tay mẹ ra, đẩy cổng viện đi về phía đơn vị.
Ngô Quyên nhìn theo bóng lưng con trai, bà biết trong lòng nó không bằng lòng, không vui, nhưng bà vẫn phải làm thế, Ôn Tĩnh là một cô gái tốt, Viễn Quốc lấy cô ấy thì những ngày sau này mới sống hòa hợp êm ấm được.
Chính ủy Diệp ở bên cạnh bước ra khỏi phòng, nói với bà vợ bên cạnh: “Sau này nó sẽ hiểu thôi.”
Nói xong cả hai cùng vào phòng.
“Sao anh lại biết Viễn Quốc sẽ đồng ý vậy?” Phía bên này bức tường, Thẩm Mỹ Khiết đã nghe thấy toàn bộ quá trình liền hỏi Triệu Nguyên bên cạnh.
“Cậu ấy hiếu thảo.” Triệu Nguyên thu dọn hết quần áo trên dây phơi xong, quay người thấy cô vẻ mặt đầy tò mò muốn biết liền nói.
Nghe Triệu Nguyên nói chữ "hiếu thảo", Thẩm Mỹ Khiết bỗng chốc hiểu ra.
Trước đây dì Quyên cũng đã từng nói, Viễn Quốc bình thường đối xử với vợ chồng chú Diệp cực kỳ tốt, hễ là chuyện gì chú Diệp đề cập mà không quá đáng thì anh đều sẽ đồng ý, chuyện hôm nay buổi chiều thái độ dì Quyên lại kiên quyết, dùng cái c.h.ế.t ra đe dọa, Viễn Quốc lại là người hiếu thảo nên chắc chắn sẽ đồng ý.
Thẩm Mỹ Khiết còn định hỏi Triệu Nguyên một chuyện nữa nhưng thấy anh bế quần áo đã vào phòng, định đuổi theo thì sực nhớ ra ban đầu mình định đi vệ sinh, cô liền quay người chạy về phía nhà vệ sinh.
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua, Thẩm Mỹ Khiết dần dần thích nghi được với công việc ở trường, vừa dắt bọn trẻ về đến nhà đã thấy Triệu Nguyên đã về từ lúc nào.
“Hôm nay sao anh về sớm thế?” Thẩm Mỹ Khiết dắt con vào nhà rồi hỏi Triệu Nguyên bên cạnh.
